Quán Đợi quán Chờ
2016-03-09 01:00
Tác giả:
Quán Nhớ - Ký ức tình đầu
Sau sáu năm, tôi lại trở lại nơi đây. Quán Nhớ vẫn với tâm trạng ấy, cảm xúc ấy, mọi thứ vẫn như thế chẳng có gì đổi khác.
Tôi đẩy cửa bước vào, nhìn quanh không gian có chút đổi khác bởi vị trí bàn ghế hình như đã được dịch chuyển. Chị quản lý nhận ra tôi:
“Em uống gì, cà phê nhé!”
“Dạ.”
“Chị còn nhớ hồi đó em và cô giáo của em thường xuyên đến quán học bài. Có hôm hai cô trò học lâu thật lâu làm chị đợi cửa đến nỗi phải ngủ quên. À, kể từ ngày đó em có còn gặp lại cô Thủy không?”
Tôi cười nhạt. Ký ức về cô Thủy chưa một lần mờ phai trong tâm trí tôi.
Những năm tháng học trò hiện về khi tôi bắt đầu nhâm nhi giọt cà phê đầu tiên. Ngày ấy tôi là một đứa học sinh cá biệt, lên lớp chỉ ngủ gật và tụ tập đánh nhau, gây náo loạn cả trường.
Cô Hương Thủy là giáo viên thực tập ở lớp tôi. Cô còn rất trẻ, hiền lành, luôn bị bọn con trai chọc ghẹo. Thế nhưng tôi chẳng bao giờ tham gia vào những trò nhảm nhí trẻ con ấy cả, đàn ông con trai thì phải chơi những trò lớn lao hơn chứ. Thế nhưng những trò trẻ con ấy cũng khiến cô Thủy khóc không ít lần.
Có một lần tôi bị phạt chạy quanh sân trường ba vòng, ngang qua cây dẻ, tôi thấy cô ngồi khóc rấm rứt. Cô Hương Thủy đúng là cô giáo mít ướt, nước mắt ở đâu mà chảy ra nhiều thế không biết. Mà tôi thì lại rất ghét con gái khóc.
Tôi nói, có hơi bực bội:
“Cô đừng khóc nữa, chẳng lẽ cô cứ khóc trước mặt học sinh như vậy hoài sao?”
“Ừ, đúng rồi nhỉ, cô giáo mà khóc trước mặt học trò mình thì xấu hổ lắm, đúng không?”
Tôi ngồi xuống cạnh cô, thở dốc.
“Cảm ơn em nhé, à em tên là Hoàng Tuấn, phải không?”
“Dạ!”
“Mà em làm gì ở đây thế?” Cô Hương Thủy tròn mắt nhìn tôi.
“Em là học sinh cá biệt, bị thầy phạt chạy ba vòng quanh sân.”
“À, thì ra là vậy.” Cô Hương Thủy gật gù, cụp mi xuống.

Tôi ngây người trước nụ cười của cô. Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên có người nói năng nhẹ nhàng và dịu dàng với tôi. Thầy cô, ba mẹ tôi luôn càm ràm và lúc nào cũng trách mắng tôi. Chỉ có cô Hương Thủy là nói chuyện tử tế cùng tôi.
“Nếu bản thân em cố gắng thì cô sẽ giúp em, cô nghĩ mọi người cũng sẽ cho em cơ hội. để làm lại từ đầu, không có việc gì là quá muộn cả. Em hãy thử tháng này tăng hạng xem sao, các bạn sẽ có cách nhìn khác về em đấy.”
Buổi chiều hôm đó, dưới gốc cây dẻ, cô Hương Thủy đã mở ra trang sách mới cho cuộc đời của tôi.
Cà phê Đợi – Dấu yêu một thời
Ngoài giờ học ở lớp, tôi và cô Hương Thủy cùng nhau đem tập ra quán Nhớ ôn bài. Những gì cô Hương Thủy làm cho tôi, giúp đỡ tận tình, chu đáo, cách giáo dục mềm mỏng của cô, luôn đưa ra những lời khuyên thấu tình đạt lý khiến tôi cảm động. Những cảm xúc đầu đời của một thằng con trai mười bảy tuổi trong tôi lạ lắm. Trái tim nhảy múa khi cô vén tóc, nghiêng đầu giảng giải bài tập cho tôi. Nhịp tim đập rộn ràng khi trông thấy nụ cười của cô. Và luôn ngóng đợi đến tiết Toán để được gặp cô.
Có những hôm mệt mỏi vì làm bài quá nhiều, cô Hương Thủy gọi giúp tôi một tách cà phê để đầu óc tôi tỉnh trí. Cô bảo tên của tách cà phê ấy là cà phê Đợi.
Tôi cảm thấy buồn cười vì cái tên đó.
Cô Hương Thủy giải thích. “Bởi vì ly cà phê này cô dành riêng cho Tuấn, nó sẽ giúp em tỉnh táo để đạt điểm cao trong các kỳ thi. Cô và mọi người sẽ đợi đến ngày em chiến thắng.”
Valentine, tôi hẹn cô Hương Thủy ở dưới gốc cây dẻ. Tôi có món quà định tặng cô nhưng cứ ngập ngừng. Đúng vào thời điểm tôi cho tay vào túi xách để lấy món quà ấy ra thì ánh mắt tôi dừng lại ở hộp quà thắt nơ hồng trên tay cô.
“Cái đó… là gì vậy cô?” Tay tôi run run chỉ vào hộp quà có nơ hồng.
“À, là sô cô la, cô định tặng cho thầy thể dục.” Mặt cô Hương Thủy đượm buồn.
Tôi hiểu ra. “Cô thích thầy thể dục sao?”
Cô gật đầu. “Lâu rồi, không phải khi cô vào đây thực tập đâu, hồi xưa cô và thầy là bạn đại học.”
“Em nghe nói thầy thể dục vừa mới chia tay.”
“Cô biết chứ, cô sẽ đợi. Tuấn à, cô nhờ em chuyện này được không?”
“Chuyện gì ạ?”
“Em giúp cô đưa món quà này cho thầy nhé, không cần phải nói tên cô ra đâu, chỉ cần món quà tới tay của thầy là được rồi.”
Tôi nhận lời giúp cô, đem hộp quà lên phòng giáo viên đặt trên bàn của thầy thể dục. Tôi quay đi nhưng sực nhớ ra mình cần phải làm một chuyện. Tôi không muốn tình cảm mà dành cho thầy là thứ tình cảm đơn phương. Tôi viết tên cô lên hộp quà. Cô xứng đáng được yêu và được trân trọng.
Sài Gòn nhỏ bé, gặp được cô là điều tuyệt vời nhất.
Nhưng Sài Gòn lại đông người quá, khi tôi nhận ra thì cô đã thuộc về một phương trời khác.
Tình cảm đó, có lẽ là một sai lầm.
Hai tháng sau, tôi nhận được học bổng một trường đại học danh tiếng ở Hà Lan. Tôi ôm nỗi nhớ về một người sang nơi xứ lạ, thực hiện lời hứa của người trước lúc ra đi.
Người cũ – Vẫy tay tạm biệt
Tình ngỡ đã quên đi
Như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm
Bỗng về quá thênh thang…
Bài hát mượt mà khiến tôi quay quắt nỗi lòng. Tôi nhìn ly cà phê nguội lạnh.
Cà phê Đợi – phải chăng cô đang đợi tình yêu của mình.

Tôi rời khỏi quán Nhớ, bước giữa những con đường đông đúc xe cộ. Chợt nghe phía sau có tiếng gọi.
“Hoàng Tuấn!”
Dù tôi có quên đi gương mặt ấy, nụ cười ấy nhưng giọng nói trong trẻo như sơn ca đã khắc sâu vào trí nhớ tôi từ những tháng ngày mặc áo trắng đến trường.
Tôi dừng lại, đợi cô tới gần.
“Năm năm rồi em nhỉ?” Giọng cô nhẹ như gió thoảng.
Phải, đã năm năm trôi qua mà cô Hương Thủy vẫn trẻ và đẹp như xưa.
“Em giờ làm gì?”
“Giáo sư Toán học.”
Cô mỉm cười hãnh diện.
“Cô có tin vui muốn báo cho em biết nè, bốn tháng nữa, cô và thầy thể dục sẽ đính hôn, vui không? Em nhớ đến dự nghen.”
Tôi cố gắng gật đầu, moi mỉm cười, nín lặng.
Tình yêu giống như một cái cây, không cần phải có kết quả viên mãn, chỉ cần cây nở hoa rực rỡ. Vậy là đủ rồi. Đối với tôi, được nhìn thấy bông hoa ấy rạng rỡ dưới ánh dương, tôi không còn gì để hối tiếc.
© Quách Thái Di – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Cuộc sống tương tự ly cà phê, đừng quên khuấy nó lên bạn nhé
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.



