Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quán Đợi quán Chờ

2016-03-09 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Những cảm xúc đầu đời của một thằng con trai mười bảy tuổi trong tôi lạ lắm. Trái tim nhảy múa khi cô vén tóc, nghiêng đầu giảng giải bài tập cho tôi. Nhịp tim đập rộn ràng khi trông thấy nụ cười của cô. Và luôn ngóng đợi đến tiết Toán để được gặp cô.

***

Quán Nhớ - Ký ức tình đầu

Sau sáu năm, tôi lại trở lại nơi đây. Quán Nhớ vẫn với tâm trạng ấy, cảm xúc ấy, mọi thứ vẫn như thế chẳng có gì đổi khác.

Tôi đẩy cửa bước vào, nhìn quanh không gian có chút đổi khác bởi vị trí bàn ghế hình như đã được dịch chuyển. Chị quản lý nhận ra tôi:

“Em uống gì, cà phê nhé!”

“Dạ.”

“Chị còn nhớ hồi đó em và cô giáo của em thường xuyên đến quán học bài. Có hôm hai cô trò học lâu thật lâu làm chị đợi cửa đến nỗi phải ngủ quên. À, kể từ ngày đó em có còn gặp lại cô Thủy không?”

Tôi cười nhạt. Ký ức về cô Thủy chưa một lần mờ phai trong tâm trí tôi.

Những năm tháng học trò hiện về khi tôi bắt đầu nhâm nhi giọt cà phê đầu tiên. Ngày ấy tôi là một đứa học sinh cá biệt, lên lớp chỉ ngủ gật và tụ tập đánh nhau, gây náo loạn cả trường.

Cô Hương Thủy là giáo viên thực tập ở lớp tôi. Cô còn rất trẻ, hiền lành, luôn bị bọn con trai chọc ghẹo. Thế nhưng tôi chẳng bao giờ tham gia vào những trò nhảm nhí trẻ con ấy cả, đàn ông con trai thì phải chơi những trò lớn lao hơn chứ. Thế nhưng những trò trẻ con ấy cũng khiến cô Thủy khóc không ít lần.

Có một lần tôi bị phạt chạy quanh sân trường ba vòng, ngang qua cây dẻ, tôi thấy cô ngồi khóc rấm rứt. Cô Hương Thủy đúng là cô giáo mít ướt, nước mắt ở đâu mà chảy ra nhiều thế không biết. Mà tôi thì lại rất ghét con gái khóc.

Tôi nói, có hơi bực bội:

“Cô đừng khóc nữa, chẳng lẽ cô cứ khóc trước mặt học sinh như vậy hoài sao?”

“Ừ, đúng rồi nhỉ, cô giáo mà khóc trước mặt học trò mình thì xấu hổ lắm, đúng không?”

Tôi ngồi xuống cạnh cô, thở dốc.

“Cảm ơn em nhé, à em tên là Hoàng Tuấn, phải không?”

“Dạ!”

“Mà em làm gì ở đây thế?” Cô Hương Thủy tròn mắt nhìn tôi.

“Em là học sinh cá biệt, bị thầy phạt chạy ba vòng quanh sân.”

“À, thì ra là vậy.” Cô Hương Thủy gật gù, cụp mi xuống.

Quán Đợi quán Chờ

Tôi ngây người trước nụ cười của cô. Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên có người nói năng nhẹ nhàng và dịu dàng với tôi. Thầy cô, ba mẹ tôi luôn càm ràm và lúc nào cũng trách mắng tôi. Chỉ có cô Hương Thủy là nói chuyện tử tế cùng tôi.

“Nếu bản thân em cố gắng thì cô sẽ giúp em, cô nghĩ mọi người cũng sẽ cho em cơ hội. để làm lại từ đầu, không có việc gì là quá muộn cả. Em hãy thử tháng này tăng hạng xem sao, các bạn sẽ có cách nhìn khác về em đấy.”

Buổi chiều hôm đó, dưới gốc cây dẻ, cô Hương Thủy đã mở ra trang sách mới cho cuộc đời của tôi.

***

Cà phê Đợi – Dấu yêu một thời

Ngoài giờ học ở lớp, tôi và cô Hương Thủy cùng nhau đem tập ra quán Nhớ ôn bài. Những gì cô Hương Thủy làm cho tôi, giúp đỡ tận tình, chu đáo, cách giáo dục mềm mỏng của cô, luôn đưa ra những lời khuyên thấu tình đạt lý khiến tôi cảm động. Những cảm xúc đầu đời của một thằng con trai mười bảy tuổi trong tôi lạ lắm. Trái tim nhảy múa khi cô vén tóc, nghiêng đầu giảng giải bài tập cho tôi. Nhịp tim đập rộn ràng khi trông thấy nụ cười của cô. Và luôn ngóng đợi đến tiết Toán để được gặp cô.

Có những hôm mệt mỏi vì làm bài quá nhiều, cô Hương Thủy gọi giúp tôi một tách cà phê để đầu óc tôi tỉnh trí. Cô bảo tên của tách cà phê ấy là cà phê Đợi.

Tôi cảm thấy buồn cười vì cái tên đó.

Cô Hương Thủy giải thích. “Bởi vì ly cà phê này cô dành riêng cho Tuấn, nó sẽ giúp em tỉnh táo để đạt điểm cao trong các kỳ thi. Cô và mọi người sẽ đợi đến ngày em chiến thắng.”

***

Valentine, tôi hẹn cô Hương Thủy ở dưới gốc cây dẻ. Tôi có món quà định tặng cô nhưng cứ ngập ngừng. Đúng vào thời điểm tôi cho tay vào túi xách để lấy món quà ấy ra thì ánh mắt tôi dừng lại ở hộp quà thắt nơ hồng trên tay cô.

“Cái đó… là gì vậy cô?” Tay tôi run run chỉ vào hộp quà có nơ hồng.

“À, là sô cô la, cô định tặng cho thầy thể dục.” Mặt cô Hương Thủy đượm buồn.

Tôi hiểu ra. “Cô thích thầy thể dục sao?”

Cô gật đầu. “Lâu rồi, không phải khi cô vào đây thực tập đâu, hồi xưa cô và thầy là bạn đại học.”

“Em nghe nói thầy thể dục vừa mới chia tay.”

“Cô biết chứ, cô sẽ đợi. Tuấn à, cô nhờ em chuyện này được không?”

“Chuyện gì ạ?”

“Em giúp cô đưa món quà này cho thầy nhé, không cần phải nói tên cô ra đâu, chỉ cần món quà tới tay của thầy là được rồi.


Tôi nhận lời giúp cô, đem hộp quà lên phòng giáo viên đặt trên bàn của thầy thể dục. Tôi quay đi nhưng sực nhớ ra mình cần phải làm một chuyện. Tôi không muốn tình cảm mà dành cho thầy là thứ tình cảm đơn phương. Tôi viết tên cô lên hộp quà. Cô xứng đáng được yêu và được trân trọng.



Sài Gòn nhỏ bé, gặp được cô là điều tuyệt vời nhất.

Nhưng Sài Gòn lại đông người quá, khi tôi nhận ra thì cô đã thuộc về một phương trời khác.

Tình cảm đó, có lẽ là một sai lầm.

Hai tháng sau, tôi nhận được học bổng một trường đại học danh tiếng ở Hà Lan. Tôi ôm nỗi nhớ về một người sang nơi xứ lạ, thực hiện lời hứa của người trước lúc ra đi.

Người cũ – Vẫy tay tạm biệt

Tình ngỡ đã quên đi

Như lòng cố lạnh lùng

Người ngỡ đã xa xăm

Bỗng về quá thênh thang…


Bài hát mượt mà khiến tôi quay quắt nỗi lòng. Tôi nhìn ly cà phê nguội lạnh.

Cà phê Đợi – phải chăng cô đang đợi tình yêu của mình
.


Quán Đợi quán Chờ
***

Tôi rời khỏi quán Nhớ, bước giữa những con đường đông đúc xe cộ. Chợt nghe phía sau có tiếng gọi.

“Hoàng Tuấn!”

Dù tôi có quên đi gương mặt ấy, nụ cười ấy nhưng giọng nói trong trẻo như sơn ca đã khắc sâu vào trí nhớ tôi từ những tháng ngày mặc áo trắng đến trường.

Tôi dừng lại, đợi cô tới gần.

“Năm năm rồi em nhỉ?” Giọng cô nhẹ như gió thoảng.

Phải, đã năm năm trôi qua mà cô Hương Thủy vẫn trẻ và đẹp như xưa.

“Em giờ làm gì?”

“Giáo sư Toán học.”


Cô mỉm cười hãnh diện.

“Cô có tin vui muốn báo cho em biết nè, bốn tháng nữa, cô và thầy thể dục sẽ đính hôn, vui không? Em nhớ đến dự nghen.”

Tôi cố gắng gật đầu, moi mỉm cười, nín lặng.

Tình yêu giống như một cái cây, không cần phải có kết quả viên mãn, chỉ cần cây nở hoa rực rỡ. Vậy là đủ rồi. Đối với tôi, được nhìn thấy bông hoa ấy rạng rỡ dưới ánh dương, tôi không còn gì để hối tiếc.

© Quách Thái Di – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Cuộc sống tương tự ly cà phê, đừng quên khuấy nó lên bạn nhé




Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top