Núi trắng, núi đen
2015-04-28 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Một đời người, một cuộc tình cũng như ngọn núi kia, khi đen là mưa, khi trắng là nắng. Cái quan trọng là bóng núi vẫn còn in trong ký ức đủ để ta nhớ ta thương.
Khánh với Ngọc là hai đứa trẻ học cùng một lớp, lại bằng tuổi nhau. Nhà ở sát vách nên chúng thân nhau lắm! Đối với cái xóm nhỏ dưới chân núi đá lở này, công việc thu nhập chính của người dân là làm thợ chẻ đá và trồng hoa màu. Mấy đứa trẻ không có người lớn ở nhà nên tha hồ bày trò chơi khi đi chăn bò chăn dê. Chơi chán trò nhảy lò cò, đi ô ăn quan, chúng lại rủ nhau ra sông tắm, bắt ốc cám đem về luộc ăn. Những con ốc bé xíu, nhỏ hơn chiếc nút áo được bọn trẻ luộc lên rồi lấy gai cây chanh khều ruột ăn xì xụp.
Có một trò chơi được bọn trẻ ưa thích nữa là nhìn núi đoán mưa. Hễ núi đen thì mưa to, núi trắng thì nắng to nhưng còn tùy kinh nghiệm của mỗi đứa mà có thể đoán trúng mấy chục phần trăm vì còn may rủi yếu tố về gió. Núi đen nhưng gió lớn cũng không thể mưa được. Cá cược thắng thua bằng một cây cà rem xanh, đỏ hoặc vài trái ổi hái trộm của hàng xóm. Cứ thế, thời gian trôi qua. Người lớn lưng còng, mắt mờ còn Khánh, Ngọc và lũ trẻ lớn nhanh như thổi .
Khi ngọn núi bị khai thác mất đi một nửa chiều cao, khi dòng sông dòng suối ngày càng cạn kiệt nước, Khánh đã là anh thợ cơ khí làm ở tỉnh nhà. Ngọc đang làm cô sinh viên sư phạm học năm cuối tại Sài Gòn. Tình yêu của họ như khi núi đen, núi trắng. Có lúc giận hờn, nhớ nhung nhưng mối tình đầu của hai đứa trẻ lớn lên dưới chân núi đá lở luôn nồng nàn.

Ngọc đi dạy được một năm nay. Cô giáo mới ra trường ngày càng ít liên lạc về quê. Chàng thợ cơ khí mỏi mòn đợi nàng gật đầu đồng ý làm cô dâu, thế nhưng ngày ấy đã không bao giờ đến. Khi những ngọn gió mùa đông làm bầy chim rời tổ muộn màng, những gác chuông nhà thờ được trang hoàng lộng lẫy đón giáng sinh, Khánh nhận được thiệp hồng của Ngọc. Kèm theo đó là một lá thư dài hơn năm trang giấy học trò.
Ngọc cho biết đã quyết định đi đến hôn nhân với người bạn học cùng bốn năm đại học. Hơn nữa nàng muốn được sống, làm việc ở thành phố nên không thể lấy chồng ở tỉnh lẻ. Nàng cũng trình bày ước muốn được đưa cha mẹ về sống chung để báo hiếu vì gia đình bên chồng giàu có, tặng cho vợ chồng Ngọc một ngôi nhà riêng. Nước mắt Khánh cứ làm nhòe đi những dòng thư của Ngọc.
Ngày nhà Ngọc tổ chức lễ vu quy để bên đàng trai từ Sài Gòn về rước dâu cũng chính là lúc Khánh đồng ý nhận quyết định đi xuất khẩu lao động bên Nhật. Chàng muốn thay đổi vận mạng, và quan trọng là muốn đi xa để quên được Ngọc. Hôm xách va li tạm biệt gia đình Khánh đưa mắt nhìn sang nhà Ngọc. Cửa ngôi nhà đóng im lìm vì tất cả đã về Sài Gòn sinh sống. Bất giác Khánh đưa mắt nhìn ngọn núi đá lở, hôm nay nó màu đen, có lẽ trời sắp mưa to. Trong lòng Khánh cũng đang có giông bão cùng nước mắt dâng tràn.
Năm năm miệt mài lao động ở xứ người, Khánh cố quên hết quá khứ để toàn tâm toàn ý lao động, thu nhập thêm kiến thức về cơ khí vì chàng nung nấu ý định sau khi hồi hương, với số vốn tích cóp được chàng xây lại ngôi nhà mới cho cha mẹ rồi mở một xưởng cơ khí cho mình. Hình như Khánh không còn oán giận gì Ngọc nữa vì chàng hiểu ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc, giàu sang cho mình. Nếu Ngọc hạnh phúc thì Khánh sẵn sang hy sinh.
Chuyến bay dài đưa Khánh trở về quê hương. Cuộc hội ngộ với cha mẹ thật nhiều cảm xúc. Điều làm anh kinh ngạc là ba má Ngọc về lại ngôi nhà cũ. Gia đình Khánh kể lai sau một năm về chung sống với con gái, con rể ở thành phố vì không chịu nổi cảnh ăn ở không, sống chật chội giữa bốn vách tường ngôi nhà ống. Ông bà them được trồng luống rau, nuôi con gà. Thế rồi ông bà quay vể quê sinh sống.

Ba năm sau, người ta đã khai thác hết ngọn núi đá lở. Khánh không còn được nhìn ngọn núi khi trắng, khi đen nhưng anh vẫn là người đàn ông độc thân hạnh phúc. Gọi anh hạnh phúc vì trên khu vực đá lở năm xưa, anh đã xây dựng một xưởng cơ khí to lớn. Sự nghiệp xem như đã toại nguyện. Còn chuyện của con tim, anh không cảm thấy cô đơn, vì nếu không yêu anh vẫn xem Ngọc như một người bạn. Mỗi lần về quê thăm cha mẹ, Ngọc đều nhớ đến thăm anh. Trong góc khuất của tâm hồn, anh còn yêu Ngọc lắm. Thế nhưng, điều ấy như một bóng mát cho cuộc đời. Không oán trách gì Ngọc, người ta thương Khánh chịu thiệt thòi. Nhưng anh thấy hạnh phúc khi quên đi quá khứ, tha thứ cho người mình từng yêu phải chăng là điều mình nên làm?
Một đời người, một cuộc tình cũng như ngọn núi kia, khi đen là mưa, khi trắng là nắng. Cái quan trọng là bóng núi vẫn còn in trong ký ức đủ để ta nhớ ta thương.
© Hải Triều – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


