Nơi này con vẫn nhớ về nhà
2018-06-27 01:22
Tác giả:

Thế rồi, ngày nhập học của chị gái đến gần, bỏ qua nỗi buồn sắp phải xa chị, cô bé ngây ngô ngày ấy vẫn chìm đắm trong niềm háo hức, khoe với bạn bè khắp xóm về chuyến đi chơi xa của mình. Gạo đã đóng vào thùng, rau củ cũng đầy đủ cả, nồi niêu, xoong chảo mẹ đều chuẩn bị hết… mấy mẹ con lên xe đi Hà Nội trong những tâm trạng trái ngược nhau. Mẹ tôi thì lo lắng, thương chị đi học xa nhà, dặn dò mãi không thôi. Chị tôi thì nửa vui mừng, nửa lo âu, cảm xúc đan xen lẫn lộn, nước mắt tràn đầy hai má. Chắc chỉ còn tôi là vô tư nhất, cái háo hức của đứa trẻ mới lớn được đi xa đã ngăn đi những nỗi buồn thơ dại.
Hà Nội đẹp thật. Một buổi sáng tinh sương. Chẳng nghe thấy tiếng chim líu lo như sau vườn nhà nội, chỉ nghe tiếng còi xe kêu inh ỏi trên những tuyến phố. Đoàn người nối đuôi nhau hối hả, xe cộ chen chúc nhau. Ngày ấy, tôi đã rất thích thú mỗi khi nhìn ra đường bởi ánh đèn sáng chói, bởi sự đông đúc mà làng quê nghèo của tôi chưa từng có. Đến cả tiếng còi xe inh ỏi, tôi cũng thấy nó “thành phố” đến lạ kỳ.
Căn phòng trọ bé xíu của chị tôi nằm ở tầng 3 của căn nhà cũ kĩ, trong một con ngõ nhỏ loằng ngằng mà phải mất một tuần hai chị em mới nhớ lối ra. Thế mà, tôi vô cùng thích nó với lý do đơn giản là nó được lát bằng gạch hoa chứ không phải nền đất như ở nhà. Chị tôi ra nhập học xong thì được nghỉ mấy ngày nên nhờ mấy chị trong xóm trọ dẫn đi chơi, tham quan Hà Nội. Tôi đã rất phấn khích, ngạc nhiên trước những tòa nhà cao ngất ngưởng, choáng ngợp trước sự sang trọng của những trung tâm thương mại. Mọi thứ ở Hà Nội đều đẹp, long lanh và rực sáng.
Tôi thích nhìn cảnh những người già đi bộ trên bờ hồ, những họa sỹ đường phố ngồi vẽ bên ghế đá, những gia đình hạnh phúc dắt díu nhau đi chơi. Lúc ấy tôi nghĩ, trẻ con thành phố thật thích, cuối tuần được bố mẹ dẫn đi khu vui chơi, đồ chơi trong nhà gì cũng có, chẳng như đám trẻ xóm tôi, bé tí đã đi chăn trâu giúp mẹ, đồ chơi thì cũng chỉ là mấy vật dụng trong gia đình. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đã ước mình được sinh ra ở thành phố, chứ không phải ở một làng quê nghèo quanh năm mưa lũ.

Sáng nào tôi cũng thích ra sân nhà bác chủ trọ chơi, nghe người Hà Nội nói chuyện với nhau. Giọng nói của họ sao mà nhẹ nhàng, tình cảm thế, khác hẳn với giọng địa phương của quê tôi. Lúc ấy, tôi rất ngại nói chuyện với người khác, vì sợ họ không hiểu giọng quê mình.
Thế mà, thời gian trôi nhanh quá, giờ đây tôi đã là một sinh viên ở Hà Nội, chẳng còn là đứa em háo hức đi nhập học cùng chị như ngày xưa ấy nữa. Bây giờ tôi đã nói được lưu loát giọng Hà Nội nhưng lúc nào cũng thèm nghe một chút giọng Hà Tĩnh nơi này. Cảm giác giữa dòng người đông đúc, chất giọng đồng hương vang lên thật ấm ấp và nhẹ lòng.
Đúng là có đi xa mới hiểu mình yêu quê thế nào. Có những ngày tỉnh dậy sau một giấc mơ êm, nghe thấy tiếng còi inh ỏi ngoài đường, nước mắt tôi chậc trào, tôi biết mình đang ở xa quê. Tôi không còn thích Hà Nội nhiều như ngày ấy, tiếng còi xe sau một ngày đi học mệt mỏi làm cho tôi nhớ cái bình yên chiều muộn ở quê. Tầng 5, tầng 6, tầng 10 của trung tâm thương mại cũng chẳng đẹp bằng mái nhà tranh phất phơ mùi khói bếp, có dáng bà còng còng thổi lửa nấu cơm. Tôi nhớ những buồi chiều trên bờ đê xóm nhỏ, tôi và lũ bạn đuổi nhau chạy nhảy cả mùa hè. Tôi nhớ bà tôi quanh năm vất vả, nhiều tuổi rồi vẫn chẻ củi, hái rau…
Ngày ấy, tôi xé từng tờ lịch đếm ngày lên Hà Nội. Hôm nay, tôi tính toán lịch thi, lịch đi làm, gắng đặt vé sớm nhất để rời Hà Nội mà trở về quê hương. Hà Nội vẫn thế, chỉ có cảm xúc trong tôi là đã đổi thay.
Ngày ấy, tôi hỏi chị sao về nhà nhiều thế, ở Hà Nội chẳng phải thích hơn sao? Bây giờ, tôi chỉ ước sắp xếp được ngày nghỉ để về quê, về sà vào lòng nội, hít hà mùi trầu nội vẫn thường ăn, chạy băng băng trên con ngõ nhỏ lác đác xe bò. Chỉ ước sáng sớm mai tỉnh dậy, âm thanh đầu tiên tôi nghe là tiếng chim hót sau vườn, cảm xúc đầu tiên tôi cảm nhận được là sự yên bình, tĩnh lặng và thân thương.
Hà Nội, một ngày nhớ quê hương!
© Phan Loan – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”






