Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi này con vẫn nhớ về nhà

2018-06-27 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Có những ngày tỉnh dậy sau một giấc mơ êm, nghe thấy tiếng còi inh ỏi ngoài đường, nước mắt tôi chậc trào, tôi biết mình đang ở xa quê. Tôi không còn thích Hà Nội nhiều như ngày ấy, tiếng còi xe sau một ngày đi học mệt mỏi làm cho tôi nhớ cái bình yên chiều muộn ở quê. Tầng 5, tầng 6, tầng 10 của trung tâm thương mại cũng chẳng đẹp bằng mái nhà tranh phất phơ mùi khói bếp, có dáng bà còng còng thổi lửa nấu cơm. Tôi nhớ những buồi chiều trên bờ đê xóm nhỏ, tôi và lũ bạn đuổi nhau chạy nhảy cả mùa hè. Tôi nhớ bà tôi quanh năm vất vả, nhiều tuổi rồi vẫn chẻ củi, hái rau…

***

blog radio, Nơi này con vẫn nhớ về nhà

Tôi còn nhớ rõ mùa hè năm 12 tuổi, một cô bé sắp lên lớp 6 yêu Hà Nội đến lạ lùng. Tờ giấy báo đỗ đại học của chị gái được tôi đọc đi đọc lại cả trăm lần như thuộc lòng từng âm tiết. Phần vì mừng cho chị gái đã đạt được giấc mơ nhưng phần lớn hơn là tôi chắc chắn sẽ được lên Hà Nội, sẽ được đến thủ đô phồn hoa, nhộn nhịp. Trong trí tưởng tượng của một cô bé nhà quê chưa từng được đi xa, Hà Nội là một thứ gì đó thật to lớn, là một niềm ao ước được khám phá từng ngõ ngách, vỉa hè.

Thế rồi, ngày nhập học của chị gái đến gần, bỏ qua nỗi buồn sắp phải xa chị, cô bé ngây ngô ngày ấy vẫn chìm đắm trong niềm háo hức, khoe với bạn bè khắp xóm về chuyến đi chơi xa của mình. Gạo đã đóng vào thùng, rau củ cũng đầy đủ cả, nồi niêu, xoong chảo mẹ đều chuẩn bị hết… mấy mẹ con lên xe đi Hà Nội trong những tâm trạng trái ngược nhau. Mẹ tôi thì lo lắng, thương chị đi học xa nhà, dặn dò mãi không thôi. Chị tôi thì nửa vui mừng, nửa lo âu, cảm xúc đan xen lẫn lộn, nước mắt tràn đầy hai má. Chắc chỉ còn tôi là vô tư nhất, cái háo hức của đứa trẻ mới lớn được đi xa đã ngăn đi những nỗi buồn thơ dại.

Hà Nội đẹp thật. Một buổi sáng tinh sương. Chẳng nghe thấy tiếng chim líu lo như sau vườn nhà nội, chỉ nghe tiếng còi xe kêu inh ỏi trên những tuyến phố. Đoàn người nối đuôi nhau hối hả, xe cộ chen chúc nhau. Ngày ấy, tôi đã rất thích thú mỗi khi nhìn ra đường bởi ánh đèn sáng chói, bởi sự đông đúc mà làng quê nghèo của tôi chưa từng có. Đến cả tiếng còi xe inh ỏi, tôi cũng thấy nó “thành phố” đến lạ kỳ.

Căn phòng trọ bé xíu của chị tôi nằm ở tầng 3 của căn nhà cũ kĩ, trong một con ngõ nhỏ loằng ngằng mà phải mất một tuần hai chị em mới nhớ lối ra. Thế mà, tôi vô cùng thích nó với lý do đơn giản là nó được lát bằng gạch hoa chứ không phải nền đất như ở nhà. Chị tôi ra nhập học xong thì được nghỉ mấy ngày nên nhờ mấy chị trong xóm trọ dẫn đi chơi, tham quan Hà Nội. Tôi đã rất phấn khích, ngạc nhiên trước những tòa nhà cao ngất ngưởng, choáng ngợp trước sự sang trọng của những trung tâm thương mại. Mọi thứ ở Hà Nội đều đẹp, long lanh và rực sáng.

Tôi thích nhìn cảnh những người già đi bộ trên bờ hồ, những họa sỹ đường phố ngồi vẽ bên ghế đá, những gia đình hạnh phúc dắt díu nhau đi chơi. Lúc ấy tôi nghĩ, trẻ con thành phố thật thích, cuối tuần được bố mẹ dẫn đi khu vui chơi, đồ chơi trong nhà gì cũng có, chẳng như đám trẻ xóm tôi, bé tí đã đi chăn trâu giúp mẹ, đồ chơi thì cũng chỉ là mấy vật dụng trong gia đình. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đã ước mình được sinh ra ở thành phố, chứ không phải ở một làng quê nghèo quanh năm mưa lũ.

blog radio, Nơi này con vẫn nhớ về nhà

Sáng nào tôi cũng thích ra sân nhà bác chủ trọ chơi, nghe người Hà Nội nói chuyện với nhau. Giọng nói của họ sao mà nhẹ nhàng, tình cảm thế, khác hẳn với giọng địa phương của quê tôi. Lúc ấy, tôi rất ngại nói chuyện với người khác, vì sợ họ không hiểu giọng quê mình.

Thế mà, thời gian trôi nhanh quá, giờ đây tôi đã là một sinh viên ở Hà Nội, chẳng còn là đứa em háo hức đi nhập học cùng chị như ngày xưa ấy nữa. Bây giờ tôi đã nói được lưu loát giọng Hà Nội nhưng lúc nào cũng thèm nghe một chút giọng Hà Tĩnh nơi này. Cảm giác giữa dòng người đông đúc, chất giọng đồng hương vang lên thật ấm ấp và nhẹ lòng.

Đúng là có đi xa mới hiểu mình yêu quê thế nào. Có những ngày tỉnh dậy sau một giấc mơ êm, nghe thấy tiếng còi inh ỏi ngoài đường, nước mắt tôi chậc trào, tôi biết mình đang ở xa quê. Tôi không còn thích Hà Nội nhiều như ngày ấy, tiếng còi xe sau một ngày đi học mệt mỏi làm cho tôi nhớ cái bình yên chiều muộn ở quê. Tầng 5, tầng 6, tầng 10 của trung tâm thương mại cũng chẳng đẹp bằng mái nhà tranh phất phơ mùi khói bếp, có dáng bà còng còng thổi lửa nấu cơm. Tôi nhớ những buồi chiều trên bờ đê xóm nhỏ, tôi và lũ bạn đuổi nhau chạy nhảy cả mùa hè. Tôi nhớ bà tôi quanh năm vất vả, nhiều tuổi rồi vẫn chẻ củi, hái rau…

Ngày ấy, tôi xé từng tờ lịch đếm ngày lên Hà Nội. Hôm nay, tôi tính toán lịch thi, lịch đi làm, gắng đặt vé sớm nhất để rời Hà Nội mà trở về quê hương. Hà Nội vẫn thế, chỉ có cảm xúc trong tôi là đã đổi thay.

Ngày ấy, tôi hỏi chị sao về nhà nhiều thế, ở Hà Nội chẳng phải thích hơn sao? Bây giờ, tôi chỉ ước sắp xếp được ngày nghỉ để về quê, về sà vào lòng nội, hít hà mùi trầu nội vẫn thường ăn, chạy băng băng trên con ngõ nhỏ lác đác xe bò. Chỉ ước sáng sớm mai tỉnh dậy, âm thanh đầu tiên tôi nghe là tiếng chim hót sau vườn, cảm xúc đầu tiên tôi cảm nhận được là sự yên bình, tĩnh lặng và thân thương.

Hà Nội, một ngày nhớ quê hương!

© Phan Loan – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

back to top