Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi cô đơn tháng ba

2014-03-12 12:15

Tác giả:


Café Blog - Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói thế này: “Đáng tiếc rằng, những người yêu nhau mà không yêu nỗi cô đơn của nhau”. Vậy nên, tôi muốn mình trải nghiệm với cô đơn, và yêu nỗi cô đơn của mình trước tiên. Rồi khi nhận ra mình đủ lớn, lòng mình rộng, tâm mình an yên, tôi sẽ đi tìm được người bạn đồng hành tin cậy…

***
Tháng ba!

Trời đổ cơn mưa sương mù trắng xóa, dày đặc.

Tháng ba!

Như cô nàng đỏng đảnh, ướt át, ẩm mốc kiêu kỳ đứng giữa anh chàng mùa đông lạnh lùng và anh chàng mùa hạ ấm áp.

Tháng ba cựa quậy trong vỏ bọc lạnh lẽo, lay lắt để chuyển mình giao mùa nhưng lại lười biếng không muốn thoát ra.

Có lúc tháng ba bừng sáng với tia nắng mới và những cơn gió lạ hiu hiu mát. Nhưng vẫn không thoát khỏi cái rét nàng Bân lạnh tê tái của đất trời, vũ trụ xoay vần.



Tôi vừa mới bước sang tuổi 24, nhưng cứ như một đứa trẻ vậy.

Bỡ ngỡ với những chuyển giao của đất trời vạn vật, ngơ ngác cả với những chuyển mình trong tâm tư của bản thân.

Cứ mỗi độ tháng Ba, tôi thấy mình như sắp được thay áo mới, tôi sẽ cất những chiếc áo bông to sụ, dày dặn vô tủ, tóc tôi búi cao sau gáy gọn gàng,

Nghĩa là mọi thứ như được giải phóng, cả về thân thể và tâm hồn.

Tôi thích cái cảm giác khi đi qua đầu hè của nhà hàng xóm, hít hà mùi hoa bưởi nở, thơm dìu dìu, nhẹ như mây…

Cái giảm giác của một sớm tháng ba heo may như thế, bạn có biết?

Không, bạn không thể hiểu được đâu.

Cứ tưởng tượng mà xem, khi bạn đang ngồi im ở đây thì ngoài kia cây vẫn đang thay lá, Trái Đất vẫn quay quanh mặt trời, móng tay và tóc bạn vẫn đang dài ra. Cuộc sống, về bản chất là luôn luôn vận động.

Nhưng chỉ mình bạn, chỉ có bạn đứng đây một mình, lặng lẽ, cô đơn tận hưởng những điều dung dị ấy. Còn những người khác, họ vẫn đang mải miết ngoài kia với cuộc sống của họ. Người đi, người chạy, với tốc độ chóng mặt.

Những giấc mơ 24 không còn đẹp như khi 18, cũng không còn tròn như lúc 20. Gần đây tôi thường hay tỉnh giấc lúc nửa đêm, toàn thân đổ mồ hôi trộm, còn cảm giác xót lại sau khi tỉnh dậy là chút gì đó hoang hoải lắm, đơn độc lắm.

Sau một đêm dài ngủ dậy, đứng trước gương chải tóc, tôi đều tự hỏi mình: Mày muốn trở thành ai? Muốn theo đuổi điều gì? Làm nghề gì?

Khi đi giữa thành phố rực rỡ ánh đèn và những tòa nhà cao tầng, đâu đó toát lên mùi nước hoa đắt tiền, nhìn những người giàu có chạy xe xịn, ngồi ô tô đẹp…Tôi tự hỏi họ có hạnh phúc không, và nghĩ xem mình có hạnh phúc hay không?

Nhưng rồi càng lớn hơn, tôi biết hạnh phúc thật vô hình, bởi vì quan niệm của mỗi người là khác nhau.

Tôi nhớ một ngày, giữa tháng 12 lạnh lẽo, có nắng vàng hanh hao khắp phố, tôi xin nghỉ làm một buổi chiều, để đi tìm mua bằng được cho mình chiếc áo len màu tàn mà tôi thích bấy lâu, đến cả khi ngủ, cũng nằm mơ thấy nó.

Khi tôi làm được điều mình thích - nghĩa là tôi tự do.

Khi tôi thích những điều mình làm - nghĩa là tôi hạnh phúc…


Tại sao con người ta cứ phải ép mình theo khuôn khổ rằng hạnh phúc là có chuẩn mực? Rằng những đứa con gái bình thường như tôi, cứ khi lớn lên, tốt nghiệp đại học, có một công việc tốt, ngồi văn phòng, ăn mặc đẹp kiểu công sở, rồi đến tuổi là phải kết hôn với một anh chàng cũng tương xứng kiểu như vậy,…mới được xem là hạnh phúc.

Không ai trả lời tôi cả. Vì tất cả mọi người, ngay cả tôi cũng nghĩ mỗi người khi lớn lên đều nên như vậy…

Hoang hoải mỗi đêm với mùi sách cũ, tôi đọc sách của Phan Ý Yên, nghe single “Người lớn cô đơn” của Phạm Hồng Phước. Tôi đọc và nghe để hiểu vì sao người trẻ lại nhiều nỗi cô đơn đến vậy, hơn cả người già. Có phải bởi vì họ không thể đứng ngoài những khát khao, ham muốn vốn vậy trong thế giới này.

Nhưng lại không thể thỏa hiệp với nó, họ muốn vươn lên nhưng lại đơn độc? Có phải họ cũng rất muốn nắm tay ai đó nhưng lại thận trọng nên cứ chờ ai đó đến nắm tay mình, rồi bải hoải, khắc khoải trong nỗi nhớ? Có phải càng lớn hơn, người trẻ lại càng khép lòng mình, bởi vì họ còn trẻ nên khi thất bại - dù nhỏ, họ cũng hoang mang mà sợ hãi khép cửa tránh bão?

Không biết nữa. Tôi cứ ngồi bó gối với nước mắt tèm lem mỗi khi thấy mình đơn độc chống chọi với thế giới mâu thuẫn và phức tạp ấy.



Nhìn bạn bè của mình sau khi tốt nghiệp, mỗi người một con đường riêng, tất cả đều thay đổi để thích nghi với cuộc sống vốn dĩ rất khắc nghiệt với người trẻ. Họ không còn nét vô tư, vui vẻ như trước. Họ mạnh hơn, nhưng thận trọng hơn, cũng toan tính hơn. Có người lại thất vọng nhiều hơn khi ước mơ đã tự mình đánh mất…Còn có người đã có những thứ tạm gọi là đủ mà vẫn thấy mình lạc lõng giữa cuộc đời vì chưa có ai can đảm nắm lấy tay mình cả.

Điều đó làm tôi buồn biết bao, thế nên có một ngày thức dậy, tôi tự nhiên lại mong ước kỷ niệm xưa là thế. Tôi thường thích một mình và sự tĩnh lặng. Thích đọc sách và lặng lẽ quan sát mọi người và cuộc sống xung quanh. Quan sát thật tỉ mỉ, chi tiết. Tôi thấy mình học được nhiều điều từ việc đó, có cơ sở để so sánh, chắt lọc trong cuộc sống riêng mình. Nhưng có lúc tôi thấy như mình đang tự cô lập mình.

Tôi thích buổi đêm nằm nghe tiếng mưa rơi rả rích, gối đầu giường một vài cuốn sách, bên cạnh đống chăn màn cũ kỹ…Đôi khi như vậy sẽ thấy cô đơn, nhưng cô đơn đâu phải mỗi lúc một mình phải không?

Khi người ta càng lớn hơn, người ta sẽ già đi, và có xu hướng muốn có bạn đồng hành. Một người thiết tha nắm tay mình khi ăn, khi ngủ, khi đi và khi khóc.

Thấy bảo con gái tuổi Ngọ chỉ nên lấy chồng năm nay không thì là năm 27 tuổi. Chắc vì vậy nên dần dà các cô gái của tôi đang bỏ tôi mà đi hết. Con người phải theo quy luật tự nhiên thôi, cứ trưởng thành là phải kết đôi.

Thế nên không cứ gì là xuân, hạ, thu đông, người ta vẫn cứ tay tìm tay níu nhau. Cơ mà, có chắc rằng khi nam nữ gắn kết với nhau rồi, họ sẽ không còn cô đơn nữa?

Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói thế này, không nhớ nữa: "Đáng tiếc rằng, những người yêu nhau mà không yêu nỗi cô đơn của nhau. Thậm chí còn chưa từng chạm tới. Và cũng chưa bao giờ biết yêu nỗi cô đơn của chính mình".

Vậy nên, tôi muốn mình trải nghiệm với cô đơn, và yêu nỗi cô đơn của mình trước tiên. Rồi khi nhận ra mình đủ lớn, lòng mình rộng, tâm mình an yên, tôi sẽ đi tìm được người bạn đồng hành tin cậy…

“Tháng ba!
Ai đem hy vọng sẻ chia?
Ai đem hy vọng rao bán?
Xin gánh hộ tôi một chút gánh ân tình!”

Gửi tặng cho An và những người bạn của tôi…


•    Gửi từ Nguyễn Thùy An



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

back to top