Nơi ấy em có bình yên
2015-11-26 03:15
Tác giả:
Đã lâu rôi, Khải Phong không vào yahoo vì công việc anh đang thực tập tại một công ty lớn mà anh sẽ làm việc sau khi tốt nghiệp khóa học Văn bằng 2 kế toán. Rồi cả việc chuẩn bị cho kết hôn vào cuối năm. Thời gian đã ba tháng anh không còn quan tâm đến yahoo mà anh hay vào để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với một cô gái nữa.
Hôm nay anh thử mở ra có thông tin gì mới không, anh không tin vào mắt mình thấy yahoo của người có nick: binhminhmua…với ststus:
“Nếu tôi chết hãy chôn tôi trên thảo nguyên xanh”.
Anh giật mình, cô gái ấy luôn mạnh mẽ, lạc quan, những status trước kia luôn thể hiện cảm xúc vui vẻ lắm cơ mà, sao hôm nay lại bi vậy? Vẫn có tín hiệu online của người đó, anh liền Buzz một cái như mọi khi với câu hỏi:
“Em dạo này thế nào?”
Câu hỏi của anh luôn vậy, đặt trạng ngữ sau chủ ngữ, hơi ngược, lúc đầu cô gái khó chịu vì cách đó nhưng sau rồi cũng quen, Vậy mà cô không bao giờ trả lời giống anh mà luôn là:
“Em bình thường anh à, còn anh?”

Trước khi đặt câu hỏi đó anh đoán trước cô sẽ trả lời như vậy. Họ chào nhau xã giao, nhưng càng đi sâu vào câu chuyện thì rất thân mật, hiểu nhau và không ngại ngần tâm sự với nhau, dường như bí mật của mỗi người chỉ dành cho một người duy nhất trong hai người họ. Chỉ với cô gái ấy anh mới dám nói ra những tâm sự của anh một cách tự nhiên nhất. Dù anh luôn là người kín đáo và bí ẩn.
Lần này mọi hy vọng của anh về một cuộc nói chuyện vui vui đã hết khi anh nhận được câu trả lời từ bên kia:
“Chị em không dùng yahoo này nữa anh à.”
“Tại sao vậy? Cô ấy mới làm lại yahoo mà, hôm trước còn báo yahoo cũ bị mất nên làm lại yahoo moi giống như yahoo cũ.”
Bên kia giọng của một cô gái trả lời:
“Chị em mất rồi anh à”.
Bây giờ anh mới nhìn lên status “Nếu tôi chết hãy chon tôi trên thảo nguyên xanh”. Anh nín lặng. Bàng hoàng và khẽ đau. Anh cắn chặt hai hàm răng để dòng nước mắt không chảy, bình tĩnh viết một câu:
“Nguyên nhân?”
Một câu trả lời quá dài khiến anh không còn đủ sức để đọc hết nữa.
Anh nhớ lại cách đây 6 tháng, trong dịp Tết anh về thăm quê đã gặp lại người ấy. Người con gái anh đã từng yêu tha thiết cách đây 6 năm. Cô ấy đón anh với nụ cười hiền hậu. Anh cảm nhận được sức sống tỏa ra từ nụ cười ấy, ánh mắt ấy. Hơn thế nữa, anh thấy được tình yêu say đắm nồng nàn như chưa hề thay đổi.
Dù như vậy anh vẫn cảm nhận thấy sự bí ẩn của cô khi anh hỏi về công việc, gia đình. Cô ấy chỉ đáp qua loa hoặc im lặng. Cái im lặng vẫn luôn khiến anh trăn trở ấy.
Sau đó, anh không còn gặp cô nữa. Điện thoại cũng chẳng liên lạc. Hình như chẳng có lý do gì để bắt đầu cho những cuộc điện thoại hay gặp gỡ giữa anh và cô. Chỉ những lần online yahoo, anh mới hỏi qua một vài lần. Nhưng rồi cũng chẳng thể nói chuyện lâu khi mà ai cũng còn quá nhiều điều lo lắng. Anh còn cả chuyện kết hôn cưới xin, rồi đôi khi là cả những vấn đề cá nhân.

Khi anh cố tình nói lý do dừng cuộc nói chuyện cô chỉ trả lời rất nhẹ nhàng. Sau câu trả lời đó, anh không còn online yahoo thường xuyên nữa. Anh cũng không nói chuyện nhiều với cô. Anh bắt đầu hoài nghi:
“Hay cô ấy đã có người yêu mới?”
“Hay mình vẫn muốn níu kéo cô ấy?”
Có lúc anh muốn trêu tức cô ta bằng để chế độ ẩn, cô ta nhắn tin cũng không thèm trả lời. Rồi một tháng, hai tháng, ba tháng và sau đó nữa, anh không nhận được tin nhắn nào của cô.
Đến hôm nay, sau khi lấy hết can đảm để nhắn tin cho cô, anh mới biết mình quá muộn. Trách mình quá vô tâm, quá nhút nhát.
“Em là em của chị, trước khi mất chị dặn em cứ để yahoo này online, chị bị ung thư,lúc phát hiện ra đã giai đoạn cuối rồi, thời gian sống của chị chỉ còn sáu tháng.
Khi anh về, liên lạc với chị ấy, chị rất vui, nhưng chị không muốn anh biết chị có bệnh, chị chỉ muốn nói chuyện cùng anh nhưng một lần anh không trả lời tin nhắn của chị, nên chị lặng lẽ thay số điiện thoại để không bao giờ liên lạc với anh nữa. Trong danh bạ điện thoại của chị chỉ có người thân trong gia đình, duy nhất một người ngoài chị lưu tên “My memory”. Chị làm mọi cách để không liên lạc với anh chỉ có yahoo không làm cách nào được khi anh thỉnh thoảng lại online với chị, chị miễn cưỡng trả lời, chị ít bộc lộ cảm xúc vì chị sợ anh biết chị bệnh, lại lo cho chị, chị không muốn làm phiền anh, có thời gian chị ẩn online, thấy yahoo của anh sáng là chị yên tâm. Có lần anh nói anh chuẩn bị kết hôn vào cuối năm, chị vui lắm, chị mong anh có gia đình lâu rồi. Có lúc em thấy chị mỉm cười trên đôi môi nhợt nhạt, em hỏi tại sao trong lít danh bạ của chị chỉ có duy nhất một1 yahoo, không thấy họ online mà ngày nào chị cũng vào làm gì? Chị không nói chỉ ngồi nhìn xa xăm, lúc mệt chị nằm dí tại chỗ. Thời gian sống của chị rút ngắn, chị lặng lẽ với cơn đau, mọi người hỏi chị cũng nói “không sao”, trước mặt mọi người chị vui vẻ, chị cố đi làm cho quên đi bệnh tật, nhưng em bắt gặp chị khóc một mình rất nhiều, những giọt nước mắt lăn tròn, ướt đẫm. Những ngày cuối, chị không đi lại được, nhưng ngày nào chị cũng bảo em đăng nhập yahoo, nhìn qua rồi lại buồn bã quay mặt đi, hình như chị chờ đợi điều gì đó anh à. Chị chờ tin nhắn, chờ yahoo duy nhất sáng hay sao? Em chỉ đặt câu hỏi mà không quan tâm trả lời.
Có lần, cầm điện thoại của chị, tò mò đến danh bạ My memory, em nhận ra 3 số cuối của số đó giống 3 số cuối của chị, tại sao chỉ có một người trong danh bạ yahoo và một người trong danh bạ điện thoại hay hai người này là một?”

Khải Phong bàng hoàng khi nghe cô gái kể. Số điện thoại kia là của anh, yahoo duy nhất đấy cũng là của anh. Thì ra cô ấy thay số điện thoại mà vẫn lưu số điện thoại của mình, người mà cô ấy chờ online hàng ngày là anh. Vậy mà chính anh nhẫn tâm để offline ba tháng trêu đùa cô ấy.
Trách mình. Nhưng sẽ chẳng bao giờ có những giá như ấy xảy ra được nữa. Lặng nhìn dòng status “Nếu tôi chết hãy chôn tôi trên thảo nguyên xanh” càng khiến anh đau lòng.
Nơi đó bình yên và lặng lẽ như tâm hồn cô?
Ai sẽ chôn cô ở nơi ấy?
Bảy năm qua, cô ấy âm thầm bên cạnh anh, lắng nghe những chia sẻ của anh. Cô ấy vui mừng khi hay tin anh tìm được hạnh phúc mới. Cô an lòng với những thành công của anh. Thế mà anh để cô ra đi trong lặng lẽ.
Dự định của anh tan vỡ như bóng nước. Anh muốn cùng cô kết hôn vào cuối năm. Muốn tìm cho cô một công việc phù hợp. Muốn cô bất ngờ trong ngày sinh nhật tới. Nhưng giờ đây trước mắt anh chỉ còn lại hình ảnh của cô với nụ cười hiền làm anh nhớ nhung tha thiết. Khuôn mặt rạng ngời, đôi mắt nai rực sáng như nhìn về phía anh với giọt nước mắt lăn dài.
© Dương Thị Mai – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.



