Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những nút ấn của tình yêu

2016-09-18 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu tình yêu của đôi ta thật sự có nút ấn thì anh sẽ về bên em hay không? Em tự hỏi lòng mình nếu tình yêu có nhiều nút ấn, em sẽ có thể điều khiển tình cảm của anh dành cho em thật bền lâu và lời ước hẹn của anh với em mãi không bao giờ bị lãng quên...

***

Em và anh gặp nhau vào một ngày cuối đông, cái nắng nhẹ sưởi ấm tâm hồn em mỗi khi có cơn gió lạnh thổi qua. Tiếng cười anh hòa vào trong nắng gió du hồn em lâng lâng theo những giai điệu ngọt ngào của hạnh phúc lứa đôi… Mỗi lần, đôi ta gặp nhau bên ly nước chuyện trò, em là một cô bé tinh nghịch thích tạo ra những âm thanh sột soạt với cái ống hút. Anh nhăn mặt khó chịu, cằn nhằn:

“Em có quá trẻ con không? Mọi người đang nhìn chúng ta đấy..."

Em hếch cánh mũi phập phồng, ngước đôi mắt to tròn nhìn anh:

“Anh có nghe thấy trong cuộc sống có những âm thanh thật kỳ diệu không? Em cảm thấy hạnh phúc này thật là giản đơn mà có nhiều người cứ mãi kiếm tìm nó ở nơi đâu…"

Anh im lặng trầm ngâm không nói gì… Bởi vì, em biết hạnh phúc của anh sẽ không phải ở chỗ em đâu. Yêu em nhưng anh vẫn muốn hẹn hò với cô gái khác… Em nhớ có lần em ngồi cùng anh ở quán ốc, nét mặt anh rực rỡ niềm vui sướng hỏi em:

“Em có thích truyện Nhật ký son môi không?"

Em ngơ ngác lắc đầu:

"Em thường hay đọc những tác phẩm văn học, hoặc tiểu thuyết của những tác giả kinh điển vì em nghĩ ngòi bút của họ viết chắc tay và sâu sắc hơn… Ủa, sao hôm nay anh lại có hứng thú hỏi em vấn đề này?"

Anh đưa mắt nhìn em lảng tránh, đi ra ngoài hiên trước cửa quán lấy từ trong cốp xe ra một quyển truyện mới tinh bìa màu hồng:

“Anh muốn hỏi em nội dung của truyện này thế nào… Thực ra, anh không thích mấy cái thể loại truyện “sến” này đâu? Rảnh rỗi, mượn người ta định đọc cho vui… Em nhớ kĩ xem em đọc truyện này chưa?"

Anh mở một trang truyện nào đó thật cẩn thận để tránh những trang đầu đưa lướt qua trước mặt em, vội vàng rút tay nhanh về vuốt ve quyển truyện đó nâng niu đặt lại trong cốp xe như cũ.

Những nút ấn của tình yêu

Em cười gượng che giấu cảm xúc, cuốn truyện đó không dành tặng cho mình. Cô gái nào có thể khiến anh vui vẻ, yêu đời như thế? Cô gái nào làm cho một người chúa ghét tiểu thuyết ngôn tình như anh có thể kiên nhẫn đọc lướt qua nó hoặc hỏi ý kiến của ai đó rồi mới tặng cô ấy? Tim em đau lắm! Mắt cũng nhạt nhòa bởi nước mắt đang chực muốn tuôn rơi nhưng em cố níu nó lại thật sâu trong mắt em…

Em đau, sau những ân ái cuồng nghiệt mỗi lần yêu, anh vứt bỏ em một mình nằm co trong căn phòng trống vắng, không một vòng tay ấm ấp nào có thể sưởi ấm trái tim nguội lạnh của em… Ngẩn ngơ cả một nửa đời nhìn anh, từ lúc anh chậm rãi theo đuổi cô ấy đến khi anh đeo nhẫn cầu hôn cô ấy lãng mạn. Em cười cay đắng giờ thì em đã trở thành kẻ thứ ba ngáng chân anh và cô ấy đến với nhau… Anh gặp em lần cuối cũng không quên lợi dụng cái thân xác cạn khô sức sống vì những tổn thương anh gây ra…

Lần này, anh chở em quá giang về nhà. Dừng tại đầu ngõ, anh đưa tay vén nhẹ mái tóc bay lộn xộn trước mặt em, nhẹ nhàng nói:

"Em là một cô gái tốt…"

Rồi lặng lẽ phóng xe bỏ đi. Người ta nói: “ Người đàn ông muốn chia tay một cô gái thì họ sẽ im lặng để người con gái đó tự hiểu “ và anh cũng làm như thế đối với em…

***

Những nút ấn của tình yêu

Nếu tình yêu có nút ấn “Back”, đưa em quay trở lại ngày 30 Tết của hai năm trước…


Trong đêm tối, sương lạnh giăng lối về… Anh dụi đầu vào hõm cổ em thì thầm:

“Chúng ta đã quen và yêu nhau hơn một năm rồi! Anh biết em muốn giữ cho hạnh phúc đêm tân hôn trọn vẹn. Em trao nó cho anh để chúng ta cùng nhau giữ được không em? Anh muốn giữ nó theo cách của riêng mình…."

Trái tim em đập loạn bởi từng đợt hơi thở ấm áp của anh thổi nhè nhẹ vào tai em. Khi đó, em sẽ hít thật sâu cho mình thêm tỉnh táo và đẩy anh ra khỏi người em thì chúng ta sẽ không có chuyện đó xảy ra, để rồi em trượt dài với những cuộc vui dục vọng mà anh đưa lối…

***

Những nút ấn của tình yêu

Nếu tình yêu có nút ấn “Delete” để xóa những kí ức buồn…

Em nhớ những lúc chúng ta cãi nhau là khi em cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa phố đông, nhấc điện thoại lên gọi cho anh:

“Anh à! Anh có thể nắm tay em cùng nhau đi bộ trong công viên không?"

Anh cáu giận, quát lên:

“Anh không rỗi hơi làm những việc vô ích?"

Em vội vàng giải thích:

“Điều đó thật sự có một ý nghĩa rất quan trọng với em. Nó giống như một lời hứa hẹn sẽ cùng em đi hết cuối con đường cho đến chết cũng không buông tay…"

Em ước rằng nếu mình có thể từ bỏ được ý nghĩ mạnh liệt ấy, không nói với anh lời nói đó thì anh và em sẽ không cãi nhau để rồi anh chỉ bỏ lại một câu:

“Hình như chúng ta không hợp nhau…”

***

Những nút ấn của tình yêu

Nếu tình yêu có nút “Pause” - tạm lắng đọng lại thời gian hạnh phúc đôi ta bên nhau để anh nhìn về phía em lâu hơn chút nữa. Anh sẽ chợt nhận ra em cũng không phải là người quá đỗi khó hiểu như anh từng nghĩ.

Em vốn là một cô bé ham ăn nhưng mãi không lớn, cứ mãi gầy gầy và nhỏ con như thế… Những lúc em giận dỗi, anh chạy dài trên các con phố tìm món em thích nhất để dỗ ngọt em cười. Em tha thứ cho anh không phải do đồ ăn ngon mà vì em vui mừng thì ra anh cũng biết quan tâm đến cảm nhận của em.

“Sao em khóc thế?" - Anh chau mày khó chịu, bàn tay thô ráp khẽ lau giọt nước mắt lăn dài trên gò má em.

“Không có gì đâu. Anh làm em thấy cảm động quá nên khóc thôi.” - Em sụt sịt nói.

Anh đã không thấy trên môi của em là nụ cười hé nở mà vội vàng quay đi nghe những cuộc điện thoại của công việc. Lúc anh quay sang chỉ liếc mắt nhìn em, hờ hững nói:

“Con gái như em thật sự là khó hiểu. Anh có chút việc bận chốc lát về gặp em sau nhé! “

Em nhìn bóng anh rời đi mà lòng hụt hẫng chỉ có thể ăn thật nhiều để lấp đầy sự trống trải trong lòng mình.

***

Những nút ấn của tình yêu

Nếu tình yêu có nút “Stop”, em sẽ dừng lại phút giây chúng ta lạc mất nhau. Em muốn níu giữ anh thật lâu bên mình

Đêm cuối, ánh đèn vàng mờ nhạt đối lập chiếc ga giường màu trắng phau có một người nằm quay lưng về phía em ngủ say sưa, em trở mình ôm anh… Muốn ngắm thật rõ gương mặt mà em đã lâu không gặp. Nhẹ nhàng nhón chân, ngồi xuống bên không có tấm lưng lạnh giá của anh, ngón tay khẽ lướt theo từng nét trên khuôn mặt.

Anh nhíu chặt mi, bắt lấy đôi tay của em, gằn giọng nói:

“Anh mệt, em đừng quấy nhiễu anh nữa được không? Mấy giờ rồi? Anh còn phải về cơ quan nữa. ”

Trong lòng em biết sau hôm nay anh sẽ xa em mãi mãi. Em lặng lẽ ôm người đang bận rộn mặc những chiếc quần áo ném lung tung dưới sàn nhà. Em muốn dừng tất cả mọi hoạt động của anh vào lúc này để anh là của em. Em cũng biết chứ? Anh đã sẵn sàng chuẩn bị mọi thứ rất tỉ mỉ, chu đáo vì muốn cầu hôn một người không phải là em.

***

Những nút ấn của tình yêu

Nếu tình yêu của đôi ta thật sự có nút ấn thì anh sẽ về bên em hay không?

Có lần anh chợt hỏi em:

“Nếu trên đời này, có kiếp sau em muốn trở thành gì nào?”

“Em muốn trở thành gió có thể bay lang thang khắp mọi nơi không mệt mỏi…” - Em quay người trả lời, đôi chân chạy nhảy nhót hòa mình trong gió.

Anh chạy đuổi bắt lấy thân hình mỏng manh em, lớn giọng nói vọng theo:

“Nếu gió có tình yêu thì hãy cho anh được theo em làm gió nhé!”

Em chỉ ngón tay của mình ấn vài cái vào ngực anh, mắng yêu:

“Anh ngốc thật, gió làm gì có trái tim nên gió không biết yêu”

Em tự hỏi lòng mình nếu tình yêu có nhiều nút ấn, em sẽ có thể điều khiển tình cảm của anh dành cho em thật bền lâu và lời ước hẹn của anh với em mãi không bao giờ bị lãng quên...

© Tinh Linh – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Dẫu thế nào chúng ta cũng cần yêu thương dẫn lối



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top