Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người Việt trẻ "chưa duyên"

2009-02-03 15:34

Tác giả:


(Blog Việt) - Trong khi rất nhiều các bạn trẻ đang tự làm đẹp bản thân từ hình thức đến tâm hồn với phong cách hợp thời trang, với các hoạt động nhân đạo, từ thiện thì cũng có không ít những người trẻ đang tự làm xấu bản thân mình với cái tôi quá lớn hoặc nhận thức hời hợt về cuộc sống.

“Nghiện” lời khen

Nếu như đối với hầu hết mọi người, lời khen như một món ăn đặc sản ở nhà hàng thỉnh thoảng được thưởng thức trong sự khoan khoái và dễ chịu thì đối với một số người khác, lời khen như cơm ăn hàng ngày. Nói cách khác, họ sống bằng lời khen.

Bạn bè của Nhung sau một thời gian quen cô giờ đã phát ngán vì tính thích khen mình của Nhung. Gặp cô, họ biết chắc là sẽ lại được nghe những điệp khúc như “Ôi, cái áo của mình đẹp thật đấy!”, hay “Ngắm đi ngắm lại vẫn thấy lần làm nail này là tuyệt nhất! Cứ lung linh sao ấy!” hoặc…tệ hơn là “Sao hôm nay mình cứ thấy mình đáng yêu thôi!”.

Còn với Hằng, tự biên tự diễn dường như là chưa đủ. Cô tích cực “câu” những lời có cánh từ những người xung quanh. Ở gần cô, bạn sẽ phải chuẩn bị tinh thần đối phó với những câu hỏi như “Cậu thấy mái tóc mới của mình thế nào? Đẹp phải không?” hoặc “Này, mình cũng có tài cắm hoa đấy chứ nhỉ?”. Lẽ dĩ nhiên, để làm vừa lòng Hằng và để tránh những hờn dỗi không đáng có, bạn bè cô cũng đành gật đầu cho xong.

Có lẽ những người như Hằng và Nhung vẫn chưa hiểu được rằng lời khen chỉ có giá trị khi nó xuất phát một cách hoàn toàn tự nguyện từ người nói.

Vô tư quá mức

Vô tư là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ. Nó thể hiện sự tươi tắn, trẻ trung và trong sáng của thế hệ mới. Tuy nhiên, khi một người trẻ vô tư quá mức cần thiết, thì họ lại khiến những người xung quanh cảm thấy khó chịu và bực mình.

Hoàng, một sinh viên năm cuối trường ĐHBK, trong lần về quê chơi đã “ra sức” chỉ trích, phê phán những cặp đôi trẻ “ăn cơm trước kẻng”. Đang say sưa thể hiện thì bị bà mẹ hẩy tay mấy cái, cậu ú ớ nhận ra là anh chị họ của cậu, đang ngồi gần đó, cũng là “bác sĩ bảo cưới”. Sau lần nói hớ đó, Hoàng thề độc sẽ không quên “uốn lưỡi” 7 lần trước khi nói.

Hương, nhân viên một công ty tư nhân tại Hà Nội, lại có cách thể hiện sự vô tư “nhiệt tình” và thường xuyên hơn. Gặp bất kỳ ai, thấy có gì chưa được, là cô chê ngay. Cô chê cái áo “nhìn như bà già”, cái quần “nhà quê” hay mái tóc “như dở hơi”. Có thể những lời nhận xét của cô là đúng nhưng cái kiểu “nói vỗ mặt” đó không được nhiều người hoan nghênh bởi dù sao những gì thuộc về họ đã được họ chăm chút, quan tâm rất kỹ nhưng có thể chưa hợp lý, hợp thời mà thôi.

Với những người trẻ như thế, cần thiết phải biết cách nhận xét tế nhị, khéo léo hơn để giúp người được nhận xét thay đổi theo hướng tích cực mà không cảm thấy khó chịu. Ngoài ra, cần tránh nhìn nhận mọi thứ quá tiêu cực. Không ai thích ở gần những người suốt ngày chỉ biết chê bai.

Vô tâm

Nếu như vô tư là điều có thể chấp nhận và tha thứ vì nó xuất phát từ sự chưa chín chắn, chưa suy nghĩ cặn kẽ về một vấn đề nào đó và là vấn đề có thể sửa chữa được thì vô tâm lại là một thái độ đáng trách, nhất là khi nó xuất phát từ những người trẻ, những người đang có rất nhiều cơ hội để nâng cao nhận thức về các vấn đề khác nhau trong xã hội.

Còn nhớ cách đây không lâu, tối ngày 04/08, tại khu vực Mỹ Đình đã tiến hành đêm hội đèn trời nhằm thể hiện sự chia sẻ nỗi đau với người dân Cần Thơ sau vụ sập cầu tang thương và đồng thời quyên tiền thu được từ hoạt động bán đèn trời để ủng hộ họ. Đêm hội đón nhận sự tham gia đông đảo và nhiệt tình của các bạn trẻ. Tuy nhiên, có một số người trẻ lại tranh thủ đêm hội như một dịp để vui đùa. Họ đốt đèn trời trước giờ quy định, hò hét tranh đua xem đèn của ai bay cao hơn. Với họ, thỏa mãn ý thích cá nhân còn quan trọng hơn là giữ sự nghiêm trang cần phải có của đêm hội.

Người viết bài này có quen một anh bạn. Anh này sau khi đọc tin tức về một vụ tai nạn nào đó, xem đến phần số người thiệt mạng thì buông ngay một câu, “vậy cũng ít đấy nhỉ!”. Một câu nói thể hiện sự suy nghĩ hời hợt, thiếu trách nhiệm và vô tâm thật đáng trách. Họ không biết rằng bất kỳ sự mất mát nào, dù là nhỏ nhất, cũng là nỗi đau vô tận đối với người phải hứng chịu nó.

Lời kết:

Tôi có hai điều muốn chia sẻ cùng các bạn khi các bạn đọc entry này. Một là, bài viết có format bài báo, do đó không quen thuộc lắm đối với entry bình thường. Tôi đã định viết lại cho phù hợp với tính chất blog entry, nhưng sợ sẽ không có được cảm xúc như ban đầu, nên quyết định giữ nguyên. Một điều nữa là, bài viết này chỉ là một sự chia sẻ của một người trẻ với những người trẻ khác. Không ai là hoàn hảo. Chúng ta cùng giúp đỡ nhau hoàn thiện bản thân. Cuối cùng, chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã quan tâm và đọc entry này!

Blog Việt theo Blog Đại . Ng~
77

Về tác giả blog Đại. Ng~: Nếu con tim trong mùa xuân đã hát Thì cớ gì EM khép lại lời ca?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top