Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người phụ nữ nội trợ

2021-06-16 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - “Trước giờ chỉ có mình tôi lo hết việc nhà, trong ngoài tươm tất đâu đó nên cả nhà cứ mặc định đó là việc của tôi, ai nấy yên tâm vun vén cho công việc của bản thân mình. Tôi bệnh có mấy ngày vậy là cả nhà bị rối loạn triều đình luôn.”

***

Đây là những câu chuyện có thật về những người phụ nữ mà tôi quen, các chị các cô vì nhiều lý do khác nhau nên không tiếp tục công việc bên ngoài, ở nhà chăm sóc gia đình, mà người ta hay gọi là công việc nội trợ.

Câu chuyện đầu tiên ở gia đình chị Hồng.

Sáng sớm ngủ dậy, đã nghe giọng ông chồng nhăn nhó.

“Hôm nay anh phải chuẩn bị nhiều việc cho sếp đi công tác nên không đón con được, em đón con về rồi hai mẹ con ăn cơm trước đừng chờ anh, anh về ăn sau.”

“Sao đến giờ anh mới nói?”

“Tối qua anh quên”

“Được rồi, chiều nay em sẽ đón con, nhưng cô trợ lý của sếp đâu không lo cho sếp mà anh phải lo?”

“Cô ấy vừa nghỉ việc, sếp chưa tuyển được người mới”

Chồng đi rồi, Hồng bấm máy gọi cho em gái.

“Công ty anh Sơn đang tuyển trợ lý, em thử ứng tuyển xem sao”

“Vậy hả chị, để em mở máy rồi gửi CV, em đã gửi mấy nơi rồi mà chẳng thấy họ trả lời”.

“Em cố lên, nhưng chị không nói anh Sơn việc này đâu”.

“Em biết rồi, hy vọng được làm cùng với anh rể, cảm ơn chị”.

Một tuần sau.

Chồng đi làm về vui vẻ.

“Công ty anh đã tuyển được trợ lý rồi, nghe nói cô này giỏi lắm, sếp rất ưng ý, chiều mai thứ bảy em làm vài món được không, anh muốn mời hai thằng bạn thân tới đàm thoại, đã lâu lắm anh em chưa ngồi với nhau”.

“Gì kỳ vậy, công ty anh có trợ lý mới đâu liên quan gì đến anh, tự nhiên đòi liên hoan này nọ”.

“Sao không liên quan, anh mừng hết lớn luôn, anh gánh bao nhiêu việc từ hôm cô trợ lý xin nghỉ, mệt quá trời mà đâu dám hó hé gì với sếp”.

“Em nói vậy thôi, em biết rồi, nhưng chỉ có ba người như mọi lần thôi hả anh”.

“Đúng rồi, ba đứa tụi anh thân nhau nên hiểu nhau, cả ba anh em cứ thích ngồi cùng nhau, mà em cứ làm mấy món như những lần trước, vừa gọn vừa nhanh không mất nhiều thời gian”.

“Dạ, chuyện nhỏ như con thỏ thưa chồng”.

Mọi người nghe tưởng là to tát nhưng thật sự Hồng có làm gì đâu, vì chồng cô vốn dễ chịu và xuề xòa trong ăn uống, nhiều lần có bạn đến nhà chơi cũng vậy, cô chỉ việc mua ít nem chả, rồi ít mực tươi hấp lên, và một món bò xào thật nóng, vậy là xong.

Nhưng lần tiếp bạn đó đã xảy ra chuyện.

Chắc là Hồng đang quá vui vì em gái đã trúng tuyển vào công ty của chồng nên cô bị lơ đãng sao đó, cô ướp thịt bò mà quên cho xì dầu vào, đó là món gia vị quyết định nhất để làm món ăn được ngon, vậy là hai ông bạn nhăn mặt.

“Món xào này bị sao, lạt quá”.

Rồi sợ làm phật lòng chủ nhà nên mấy ổng vội im lặng, nhưng Sơn đã không kìm được bực bội.

“Hôm nay em bị sao vậy hả?”.

“Em xin lỗi, em sơ ý quá”.

“Vợ ơi là vợ, em làm anh bẽ mặt trước bạn bè”.

Thấy có vẻ căng thẳng nên hai người bạn vội lên tiếng.

“Không sao mà, đã có nước chấm đây rồi”.

Đó là lần mà Hồng nhớ đời, vì cô chẳng giỏi giang xuất sắc trong nấu ăn, nhưng Sơn luôn hài lòng với những bữa cơm cô nấu từ bao lâu nay, cô chỉ ấm ức vì Sơn là chồng mà không chịu hiểu vợ mình, anh nói câu đó là quá nặng với cô.

Vợ chồng họ chiến tranh lạnh đến cả tuần mới nguôi.

Câu chuyện thứ hai.

Nhà cô cách nhà tôi có mấy bước chân, cô từng là một nhân viên ngân hàng nhưng phải nghỉ việc nửa chừng vì căn bệnh đau xương khớp dù tuổi cô còn khá trẻ.

Một buổi chiều chồng cô vừa đi làm về đã nghe tiếng con gái khóc trong nhà, anh ngạc nhiên vì con bé vốn rất ngoan lại học giỏi, chưa từng bị ba mẹ mắng bao giờ, hay hôm nay ở lớp có chuyện gì với con.

Anh bước vào, thấy con đang ngồi ở phòng khách, đang oằn người lại và kêu đau, còn vợ anh thì đang chạy từ cầu thang xuống tay cầm chai dầu xanh.

“Em đang lau nhà mà con lại chạy nên bị trượt ngã, cũng may đầu con không bị đập xuống nền nhà”

Anh vốn hay xót con nên gầm lên.

“Em đã ở nhà rồi, có mấy công việc vặt trong nhà mà cũng làm không xong”.

Rồi anh ôm con và định đưa con đến bác sĩ, nhưng chính con bé đã cản lại.

“Lỗi tại con mà ba, con vội chạy xuống lấy cặp sách con để quên ở bàn này”.

Nghe giọng con nói nên anh bình tĩnh lại.

“Nhưng con bị té ở đâu?”.

“Con bị trượt từ trên kia, con bé ngước nhìn về phía cầu thang, nên con bị đau ở đây quá”.

Con bé chỉ vào vùng mông và sau hai khuỷu tay.

Vợ anh vừa ôm con vừa xem xét kỹ trên người con, rồi xoa dầu nhẹ nhàng.

“Con chịu khó một tí, một lát sẽ hết đau ngay”.

Con bé đã không sao, nhưng qua ngày mai cô kể lại với tôi mà gương mặt đượm buồn.

Câu chuyện thứ ba

Tôi đi thể dục về thì ngạc nhiên thấy chị Ý đang ngồi khóc trước nhà, cửa nhà chị mở rộng nên rất dễ nhìn thấy chồng chị với nét mặt giận dữ.

Vợ chồng họ đang to tiếng với nhau.

“Vậy là xong cái điện thoại của tôi rồi, sao cô không kiểm tra giúp tôi lúc cho đồ vào máy hả”.

“Anh nói ngang như cua ai mà chịu được, áo quần đồ đạc anh thì anh tự biết chứ, sao lại đổ lỗi cho em”.

“Nhưng tôi thì bận túi bụi công việc, về đến nhà đã bơ phờ, cô biết tính tôi lại hay quên, cô giúp chồng cô mà kêu mệt là sao”.

“Em không nói mệt, nhưng tính anh ngang quá, em nói sao cũng không đúng, cũng không lại anh, nên em mệt mỏi lắm, mà sao anh cứ gào lên, anh mang ra cho người ta sửa xem sao”.

“Bỏ điện thoại vô máy giặt gần cả tiếng thì nó tan tành rồi, còn sửa cái nỗi gì hả trời. Đang lúc khó khăn phải tiết kiệm từng đồng một, vậy là xong tháng lương của tôi”.

Đến đây hình như chị Ý giật mình vì biết hàng xóm nghe được hết, chị vội đứng dậy đi vào và đóng kín cửa lại.

Câu chuyện thứ tư

Nhà bác Tám có tiệc gì mà đông vui, hóa ra hôm đó là sinh nhật của Lợi, con gái bác. Từ nhỏ Lợi đã không như các anh chị em trong nhà, cô chỉ học xong cấp 3 là phải nghỉ học, cả nhà bàn tính để cô ở nhà lo việc nhà và chăm sóc ba mẹ, vì mọi người đã lập gia đình và ra riêng hết. Vậy là suốt ngày cô cứ thui thủi với cái nhà, chẳng hề bước ra khỏi nhà dù chỉ một bước, đi chợ hoặc có việc gì đó là ba mẹ cô đều đảm nhận. Mấy lần đi ngang thấy cô đang tưới cây trước nhà, tôi đánh tiếng nói chuyện vì dù sao cũng là hàng xóm với nhau, vậy nhưng cô chỉ nhìn rồi im lặng, rồi lại tiếp tục với công việc của mình.

Em của Lợi kể cho tôi nghe trong một lần tình cờ hai chị em gặp nhau lúc đi thể dục.

“Chị Lợi bị vậy từ nhỏ rồi, nhưng chị hiền lắm, mà công việc nhà chị làm gọn khô, mọi người ai cũng hài lòng”.

“Nhưng thỉnh thoảng em cũng nên chở Lợi đi chơi đâu đó, chứ để cô ấy ở nhà hoài thấy tội quá”.

“Chị Lợi không chịu đi chị ạ, nhiều lúc nói ghê lắm mà chị cứ nhất định ở nhà, đi cắt tóc, đi mua sắm hoặc những chuyện của phụ nữ cũng không đi, em phải nói mãi mới chịu, nhưng cắt tóc xong là đòi về ngay cho bằng được.”

“Có vẻ như Lợi không nói gì suốt ngày hay sao?”

“Dạ đúng rồi, tính chị vậy đó, nhưng bao nhiêu năm rồi chị vẫn sống vậy, người cứ như hòn đất, em hỏi chị thích ở nhà mãi làm nội trợ nhưng phải đi chơi đây đó cho khuây khỏa mà chị cứ cười, bảo chị không cần.”

Đó là người phụ nữ nội trợ kỳ lạ nhất mà tôi biết.

Câu chuyện thứ năm

Chị Bích là bạn của chị tôi, chị cũng đã nghỉ làm mấy năm nay vì sức khỏe yếu, nhưng chị lại chẳng có vẻ gì buồn bã khi phải ở nhà, ngược lại mỗi lần gặp chị đều thấy chị như trẻ ra, đẹp ra nhiều hơn, và cái chính là chị khỏe lên thấy rõ.

Gặp chị hôm tiệc đầy tháng cháu nội của chị tôi.

Hôm đó nhờ có chị mà cả bàn tiệc được cười hoài, chị nói chị rất sướng vì được chồng hiểu và rất thương, điều này thì mọi người đều biết, nhưng chị luôn rất khổ vì cái tính nghễnh ngãng của anh.

Anh tắm xong, chị phải đi tắt nước nóng.

Anh nấu nước sôi hoặc nấu bất cứ gì đó bằng bếp từ, chị phải đi rút dây cắm điện ra.

Anh cho máy giặt khởi động là thế nào chị cũng đi phơi áo quần, còn nếu không, để trong đó ba ngày anh vẫn không thèm nhớ.

Buổi tối anh hay thích xem phim nên hay đi ngủ sau chị, vậy là y như rằng sáng mai cái  máy điều hòa cứ chạy êm ru vô tư trong phòng làm việc của anh suốt từ đêm qua, chắc nó buồn lắm vì cứ bị ông chủ quên hoài, còn chị thì xót xa vì hàng tháng phải tốn bao nhiêu tiền điện.

Chị kể tất cả những điều trên với một chất giọng hóm hỉnh và đầy vẻ hài hước, chị nói chị quá quen vậy rồi, đã nhắc anh bao lần cũng như không, nên chị làm cho nhanh thấy, vì ngoài cái tính truyền thống đó của anh thì chị chẳng có gì để phàn nàn về anh được.

Câu chuyện thứ sáu

Chị Sương đã lên chức bà nội rồi, ba đứa cháu nội của chị xinh xắn và ngoan ngoãn ai cũng khen, vậy mà nhìn chị trẻ lắm, vì biết chị đã nghỉ hưu nên mọi người hay đùa là sắp làm bà nội mà còn yêu đời quá, chị cười tươi rói bảo, tôi có ba cháu nội rồi mà, sắp gì mà sắp.

Hôm nọ tự nhiên thấy láo nháo bên nhà chị, tôi vội chạy qua, thì ra chị bị xỉu phải đi cấp cứu, tôi ngạc nhiên vì nhìn chị khỏe lắm, chiều hôm đó mới biết chính xác chị bị rối loạn tiền đình, được chỉ định nằm lại bệnh viện mấy ngày để theo dõi.

Sau khi chị xuất viện về, tôi qua thăm, thấy chị đã tươi tỉnh hồng hào như trước, chị nói vui

“Trước giờ chỉ có mình tôi lo hết việc nhà, trong ngoài tươm tất đâu đó nên cả nhà cứ mặc định đó là việc của tôi, ai nấy yên tâm vun vén cho công việc của bản thân mình. Tôi bệnh có mấy ngày vậy là cả nhà bị rối loạn triều đình luôn.”

Tôi cười cảm thông với chị, nhưng lại nhủ thầm đó lại là dịp để cả nhà chị tự biết điều chỉnh lại sự phân chia công việc trong nhà, chứ chẳng phải lúc nào cũng mặc nhiên dồn hết mọi việc cho chị.

Câu chuyện thứ bảy

Sao còn khá trẻ, cô không phải ở nhà để nội trợ, chỉ vì con còn nhỏ quá mà cô chưa tìm được người chăm con nên cô đành xin nghỉ không hưởng lương thêm mấy tháng nữa rồi đi làm lại.

Ngặt nỗi bé con của cô hay khóc về đêm và ăn uống rất khó, mỗi lần cho bé ăn hết một chén cháo là phải mất cả tiếng đồng hồ

Đúng ra chồng cô phải hiểu và thông cảm cho vọ, nhưng anh lại cứ hay so sánh và càu nhàu

“Anh thấy nhà người ta hai đứa mà có sao đâu, còn nhà mình lúc nào cũng mệt mỏi vì con khóc, vì con không chịu ăn, em chịu khó qua học hỏi bên hàng xóm dùm anh, nhìn em lúc nào cũng khổ sở anh ớn quá”

Sao nghe mà tức nghẹn, anh chẳng những không giúp gì cho cô mà còn nói những câu khó nghe như vậy. Lần này Sao không im được nữa, cô quay lại

“Anh giỏi thì cho con ăn đi”

Nhìn Sao quắt mắt lên giận dữ, chồng cô giật mình, rất nhanh anh kịp hiểu ra

“Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh thương em và con, đừng giận anh”

Sao là một trong ba gương mặt xinh đẹp của một công ty truyền thông, đây là sự lựa chọn thứ hai của đời cô, nên cô rất tin vào hạnh phúc này.

Chỉ một câu thôi, vợ chồng họ đã huề nhau.

***

Mọi người thấy không, những phụ nữ làm nội trợ cũng có những niềm vui nỗi buồn, những điều khó nói hoặc những nỗi khổ riêng, chỉ có một điều bất công là nội trợ cũng được gọi là công việc,vậy mà có được nhận lương như những công việc khác đâu.

Nói cho vui thôi chứ thật lòng tôi chỉ mong những anh chồng thấu hiểu cho những người mình gọi là vợ, chỉ ở nhà lo chu toàn công việc nhà, để mấy anh yên tâm bay nhảy ngoài kia, để mấy anh được hãnh diện ngẩng cao đầu vì hoàn thành công việc xuất sắc ở chốn ba quân.

Mà mấy anh có biết trong những lời khen những bằng khen danh dự này kia của mấy anh luôn tích tụ những giọt mồ hôi và những yêu thương đầy ắp của người vợ nội trợ ở nhà.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Tôi chỉ muốn nói với anh “Cảm ơn anh vì mọi thứ, cảm ơn anh đã ở bên em khi em không có ai bên cạnh. Cảm ơn anh đã yêu thương em. Và cảm ơn anh khi anh luôn chờ đợi em”.

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Con nít nào nhận biết thế giới từ sớm đều diễn vai con nít đạt hơn con nít bình thường. Cho nên dẫu có rình thấy bí mật của người lớn, chúng ta vẫn vờ tỏ ra ngờ nghệch.

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Cô đã giữ lại thật nhiều, thật nhiều để rồi ôm những giấc mơ dài theo ngày tháng. Hồi còi của những chuyến phà đêm tan vào không gian vắng lặng làm cô nhớ về buổi chia ly, thật đẹp đến từng hình ảnh, thật gần gũi. Trên gương mặt cô ngấn lệ khi chuyến phà rời đi “Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Nếu cứ sợ mất lòng bạn bè mà không dám từ chối, thì trước hết, bạn cần xem lại chất lượng mối quan hệ bạn bè của mình.

Sốt nhẹ

Sốt nhẹ

Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng.

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Cô gái à, tôi chúc em một năm 18 tuổi nhiều niềm vui và trải nghiệm. Tôi sẽ gặp lại em. Sớm thôi.

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Bạn thấy đấy trưởng thành đôi khi có thể không đáng sợ bằng tốc độ già đi của cha mẹ. Vậy nên ai còn cha còn mẹ hãy trân quý từng phút giây bên họ, trân quý từng phút giây bên gia đình thân yêu của mình, sẽ có ngày khi bạn ngoảnh lại có thể sẽ chẳng còn ai bên bạn, nhưng cha mẹ thì vẫn luôn luôn ở đó chờ bạn dù có ra sao.

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe đã nối liền mạch sống Dù ba miền vẫn chung lòng một trái tim Nâng đỡ đứa con đã ngủ giấc im lìm Lấy lại sức đã chìm vào quên lãng.

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Không phải là yêu, chưa một lần nói “nhớ” Không phải chờ nhưng vẫn muốn hỏi thăm Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm.

Viết cho em giữa mùa vải chín

Viết cho em giữa mùa vải chín

Em gánh mùa đi khuất nẻo Kẻ lữ hành bỗng đơn côi Ngẩn ngơ nâng chùm vải chín Trông theo hồng bay bên trời.

back to top