Những mảnh vỡ tháng 5
2011-12-06 17:29
Tác giả:
Một cách để thoát khỏi những ký ức vẫn vương vất nơi đây. Em vẫn luôn nhớ cậu ấy, nhớ về một phần của ấy, bất cứ lúc nào, khi em không có gì để nghĩ, cậu ấy lại xuất hiện, xen vào những suy nghĩ mông lung của em. Giá mà ngày đó em đủ dũng cảm để bước về phía cậu ấy. Liệu em có thể quên?
Viết cho những ký ức…
DayDream
Lần đầu tiên…
Lần đầu tiên nó biết tới rung động, trong suốt 18 năm có mặt trên cõi đời này, đó là lần đầu tiên nó có cảm giác với một người con trai – đúng nghĩa một đứa con trai, chứ không đơn giản là một thằng bạn ngốc nghếch ngày ngày vẫn hay gào tên nó “Linh ơi, tao yêu mày.” Cậu ấy thu hút nó, ngay khoảnh khắc đầu tiên nó nhìn thấy cậu ấy…
Ở nhà để xe…
11h45’ phút sáng….
Cậu ấy… Đội mũ trắng… Đi đôi giày cũng trắng… Và nổi bật hơn tất thảy những người xung quanh… Cậu ấy đeo một cái balô đỏ rất to. Và nó ngồi đoán, trong cái balô to xụ ấy, chắc có hàng tá thứ lỉnh kỉnh dành cho một người học thiết kế. Đơn giản vì cậu ấy mê thiết kế thời trang. Đẹp trai, cá tính, ấn tượng với nụ cười “chết cười” – thế là đủ cho cái mà người ta vẫn hay gọi là “cảm nắng.”
Hành trình tới trái tim
Nhưng không phải là tới trái tim cậu ấy, mà lại là trái tim nó, cái trái tim ngốc nghếch vẫn hay đập loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy cậu ấy, vài lần ở căng tin, vài lần ở sân trường, vài lần trên con đường quen thuộc nó đi học về. Mỗi nơi nó hay bước qua, thỉnh thoảng nó lại bắt gặp cậu ấy. Nụ cười tưởng chừng như rất đỗi bình thường của cậu ấy hằn sâu trong tâm trí nó – mỗi khi nhìn thấy, nó lại thoáng mỉm cười. Rất vu vơ.
- Bạn ý tên là Chiến, học A6, tình trạng hôn nhân: Không gia đình. Hehe – Con em chí cốt lượn 1 vòng rồi quay về quăng vào mặt nó cái tin sốt dẻo ấy.
- Thật à? – Mắt nó sáng lên long lanh
- Thật, ai đùa làm gì. Có cái này còn sốt hơn nữa kìa. Nhờ đường dây “buôn lậu” trong và ngoài xã, em đã có được số điện thoại của bạn ý cho chị đây này, hohoho – Con bé nháy mắt 1 cái.
- Wow
Nó thốt lên. Hơn cả nó mong đợi. Nó gào nó rú, như thể hạnh phúc của nó chỉ còn vài bước nữa là chạm tới được.
Đêm hôm đó, ôm chiếc điện thoại trong tay mà nó cứ lăn từ bên này sang bên nọ. Nhắn. Không nhắn. Nhắn. Không nhắn. Cứ dằn vặt một hồi, cuối cùng không kiềm chế được, nó đã quyết định nhắn đi một cái tin.
“Hey, chao Cap Do. To goi ay nhu the duoc khong? To da tinh co bat gap ay trong san truong va cuc ky an tuong, nen muon lam quen voi ay.”
Một cái tin hết sức đơn giản, thế mà lấy đi của nó cả 1 tối suy nghĩ nát óc. Nó ngồi, chờ đợi 1 cái reply.
Bất ngờ.
Chuông tin nhắn vang lên. Nó chộp lấy cái điện thoại.
“Ay la ai the?”
“Mot nguoi ban ay khong the biet. Chi biet la doi voi nguoi ban nay, ay da gay an tuong rat sau dam : )”
“Nhung to khong quen noi chuyen voi nguoi la. Neu ay noi ay la ai thi to moi noi chuyen duoc. Neu khong thi xin loi nhe.”
Nó vẫn kiên nhẫn
“Truoc khi tro thanh nhung nguoi ban ai chang tung la mot nguoi xa la. Neu to co the lam ban cua ay, va toi dung thoi diem, to co the tin tuong ay la mot nguoi ban tot, to se noi cho ay biet to la ai ^^”
Và có lẽ đó thật sự là một phép màu. Cậu ấy đã nhắn tin với nó, đêm đó, nó như lên mây. Cậu ấy chia sẻ với nó, về ước mơ, về những lo toan và cả những gì cậu ấy muốn đạt được. Cậu ấy thích làm thiết kế, cậu ấy định thi kiến trúc, cậu ấy thích vẽ, và còn một sở thích khác nữa, cậu ấy thích nhảy hiphop.
“Tai sao ay thich nhay hiphop the? To thay mot vai nguoi thi dam me thuc su, con rat nhieu nguoi chi hoc nhay hiphop vi thich choi troi thoi. The ay la ai trong so do?”
“To hoc nhay vi 3 ly do. Dau tien phai that su la dam me. Thu hai la vi suc khoe cua to. Va cuoi cung moi la choi noi :D”
Cái icon mặt cười nhăn nhở chẳng làm nó thấy khó chịu mà ngược lại, nó cảm giác nó gần cậu ấy hơn. Một chút. Bởi cậu ấy đã nói thật, ít ra là không ngại nó là một đứa dở hơi thích trêu đùa cậu ấy.
Và đó là ngày đầu tiên nó được nói chuyện với cậu ấy…

Hai đường thẳng song song
Sau cái lần đầu tiên nhắn tin ấy, mỗi ngày, nó đều nhắn tin cho cậu ấy, như một người bạn sẵn sàng sẻ chia tất cả. Những tâm sự trường lớp, những thứ vu vơ hay chỉ đơn giản là than TRỜI một cái. Đã nhiều lần cậu ấy hỏi nó là ai, học lớp nào, nhưng nó vẫn không dám nói, chỉ vì nó thấy mình chưa đủ tự tin để xuất hiện trước mặt cậu ấy.
“Khi nao toi luc, chac chan to se gap ay. Luc ay to se noi to la ai :P”
Đó là một ngày đầu tháng 3.
Thoảng đâu đây hương hoa sưa ngào ngạt. Hương của một loài hoa mà nhiều người hay lầm sang hoa sữa mùa thu. Nhưng nếu sống ở Hà Nội lâu, sẽ nhớ, sẽ ngấm, hương hoa sưa dịu dàng và bình yên hơn rất nhiều.
Sân trường.
Một sáng tháng 3.
Nó và cậu ấy lướt qua nhau. Trên cái lối nhỏ hẹp dẫn ra nhà để xe, cậu ấy đang cười với những người bạn đi bên cạnh.
Và nó quay đầu lại. Nhìn. Cái bóng cậu ấy đi xa dần.
Bất chợt nó hiểu. Nó và cậu ấy, như hai đường thẳng song song, không bao giờ hai đường thẳng ấy bắt gặp nhau hay có một điểm chung. Hai đường thẳng ấy, cứ kéo dài, dài mãi như tới tận cùng.
Có cái gì đó nhói đau trong tim nó. Nó không khóc, nhưng nó biết, để chạm tới trái tim ấy, nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội.
Và rồi nó quyết định dừng lại, không liên lạc với cậu ấy nữa.

Tạm biệt thời học sinh
Mùa chia tay chẳng mấy chốc đã rộn ràng. Chưa bao giờ nó lại cảm thấy ngày chia tay sao mà đớn đau như thế. Những khuôn mặt rạng rỡ mỗi ngày tới lớp, cái hành lang bé tin hin nơi góc sân trường, lớp học với 48 khuôn mặt, mỗi đứa một kiểu hình vóc dáng. 48 tính cách đã để lại trong nó bao nhiêu kỷ niệm luyến lưu. Nó đã khóc. Cho ngày cuối cùng bên nhau.
Ra trường biết bao giờ được gặp lại.
Đêm hôm trước ngày cả khối 12 đi chơi xa, chia tay nhau lần cuối, nó đã nhắn tin, cho cậu ấy
“Cap Do nay, sap ra truong roi day. To se nho ay, rat nho”
“Nhung to chang biet ay la ai ca, nen khong the nho duoc roi : )”
“Hom do to gap ay duoc khong?”
……….
23h15’ ngày 23/5
“Ca chac 99% gio nay ay da ngu roi. Nhung ma to van muon nhan tin, chi don gian la muon chuc ay ngu ngon ^^” – Có 1 con bé ngốc lại ngồi nhắn tin cho cậu ấy.
“Chua ngu dau. 1% da ton tai.Hihi.”
Một cái reply mà nó suýt té ngửa. Lần đầu tiên, nó thấy cậu ấy thức khuya thế. Mọi khi 10 rưỡi thôi đã thấy Chúc ngủ ngon rồi : ))
Thế là nó lại ngồi trò chuyện với cậu ấy.
Và giờ nó vẫn hối tiếc, giá mà đêm đó nó đừng nhắn tin. Bởi vì cái tin cuối cùng của cậu ấy thực sự làm nó đau, khi nó hỏi Tại sao đêm nay cậu ấy thức khuya thế.
“Chua ngu dau. Vua moi nhan tin voi nguoi iu xong. Con ay thuc khuya hoc bai a. Cham the.”
4 câu. Đủ để nó hụt hẫng. Đôi chút. Không hẳn. Lại một lần nữa nhói đau. Nó hy vọng gì đây. Mong chờ gì đây. Tất cả những gì nó chuẩn bị, cho ngày mai, khi gặp cậu ấy, những gì nó muốn nói chợt vụn vỡ hết cả. Trước mắt nó, thời gian đã ngừng trôi đi. Nó buông điện thoại, buông tay, buông cả những ký ức đã không thuộc về nó.
Đêm đó nó gần như không ngủ.
Cầm điện thoại, nó nhắn tin cho Linh – đứa bạn thân của nó
“Dem nay, to khoc, lan cuoi cung. Cho mot nguoi mai mai khong thuoc ve minh. Khoc cho ngay mai biet yeu thuong tron day.”
Và nó khóc. Như thể cái gì đã tan vỡ.

Một năm trôi qua...
Vài bước là chạm tay
Lớp nó đi tham quan. Vui. Nhưng giữa đống bạn vẫn đang hùng hục té nước và bắn súng nước, nó vẫn tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và mãi cho tới lúc chuẩn bị chia tay, lên xe, nó đã nhìn thấy cậu ấy, ngay trước mặt mình, chỉ cách vài bước chân. Nó muốn lao ra, muốn tới trước mặt cậu ấy chỉ để nói Xin chào, dù nó biết giờ thì nó thật sự chẳng còn cơ hội nào nữa rồi. Lần này chia tay sẽ là mãi mãi.
Nó đã chụp cậu ấy, làm kỷ niệm. Bởi biết đâu, vài năm nữa, nhìn lại bức ảnh ấy, nó có thể mỉm cười.
Cuối cùng nó đã lên xe. Và từ bỏ ý định gặp cậu ấy.
Từ bỏ những ký ức, từ bỏ những yêu thương và những rung động đầu đời.
Để gió cuốn trôi đi tất cả.
Nó mỉm cười ùa vào vòng tay bạn bè, những người 3 năm qua đã sát cánh cùng nó, ôm nó vào lòng mỗi khi nó buồn. chia sẻ với nó tất cả những khoảnh khắc không thể quên trong đời.
Minh Chiến, sinh ngày 15/1, sinh viên kiến trúc tương lai. Tạm biệt nhé, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ, cái Cặp Đỏ to sụ và những ký ức về một thời học trò tớ sẽ không bao giờ quên : )
- Gửi từ Link Zany- januarylink92@
Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn 
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

