Những khoảng trống vô hình
2015-07-20 01:00
Tác giả:
Cho Thiên, với tất cả chân thành.
Buổi tập kết thúc muộn hơn thường lệ. San San vẫn lặng lẽ chờ ở băng ghế phía ngoài sân. Con bé chỉ đang cố hoàn thành nghĩa vụ của một "con nợ" đối với " chủ nợ" là tôi. San San vẫn vậy, khuôn mặt vẫn không - cảm - xúc nhưng bất cứ lúc nào tôi nhìn thấy con bé, mái tóc dài lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Tôi thường cố ý nán lại sân muộn nhất có thể nhưng San San chưa bao giờ tỏ vẻ khó chịu, mệt mỏi hay tức giận, một chút cũng không. Con bé cứ đứng im lặng như thế, khuôn mặt chẳng có lấy tí gì gọi là cảm xúc. Chỉ có đôi mắt, bóng tối và một nỗi buồn xa xăm luôn lẩn khuất trong đôi mắt đó.
- Cười lên đi, người ta sẽ nghĩ San San là osin chứ không phải bạn gái tui đâu đó. - Tôi nhăn nhở.
- Đó chính xác là những gì người ta nên nghĩ. Có đứa bạn gái nào lại cứ phải lẽo đẽo theo bạn trai đến mọi nơi như thế bao giờ.
- Không hề nha. Tất cả điều khoản trong thỏa thuận đều có hiệu lực trong mọi trường hợp.
- Tui còn lựa chọn nào khác không?
Tôi nhún vai, thể loại bạn gái gì mà cứ "bạn trai" nói câu nào là cãi trèo trẹo lại câu đó. Nhưng thôi, con bé đã chờ cả buổi thay vì ném tôi lại sân tập, với bao nhiêu là nguy hiểm vây quanh. Nổi tiếng nó cũng có cái khổ mà không phải ai cũng hiểu...
Cuối thu đầu đông, thời tiết hanh hao, biết tôi thích hạt dẻ, San San luôn đứng chờ tôi trước sân tập với một túi giấy đầy hạt dẻ ấm nóng trong tay.
Những chiều trời trở lạnh, con bé sẽ mang cho tôi một đôi găng tay hay một cái khăn len sẫm màu, và khi nhận lời cảm ơn từ tôi con bé chỉ nghiêng đầu tỏ vẻ hài lòng.
- Có vấn đề gì với cơ mặt của San San vậy? Nó không thể giãn ra hay co lại như thế này à?
Tôi đưa tay lên kéo hai bên má con bé một cái thật mạnh. Một vết sẹo... một vết sẹo kéo dài suốt chiều dọc khuôn mặt San San. Con bé hét lên hoảng hốt.
- Thôi... thôi đi.

Tôi sững sờ. Đó là lí do San San không bao giờ vén tóc lên mặc dù đôi khi mái tóc vướng víu rất bất tiện. Trấn tĩnh lại, tôi nhìn lại San San, con bé đang run lên bần bật. Tôi có cảm giác mình vừa mắc phải một cái tội lớn với con bé. Không nói gì lúc này là cách giải quyết tốt nhất, nhưng tôi sợ không nói ra con bé lại càng suy nghĩ nhiều hơn.
Tôi vờ như không để ý đến vết sẹo trên má San San, nhưng đó là toàn bộ những gì có trong đầu tôi hiện tại. Tay San San cũng có vấn đề, hình như con bé không hoàn toàn kiểm soát được hết mọi hành động của bản thân. Sở dĩ tôi nghĩ vậy là vì con bé có vẻ không chịu được khi cầm nắm hay xách vật gì đó hơi nặng hơn so với cái cặp sách nhẹ hều, ban đầu tôi nghĩ San San chỉ tỏ ra tiểu thư chân tay yếu mềm thế thôi, nhưng quan sát kĩ mới thấy con bé gặp rắc rối với những vật nặng thật. Con bé cũng khá là khổ sở khi phải thay đổi đột ngột một hành động nào đó.
Nếu là một ai đó khác ở địa vị San San ban nãy, tôi có thể bị hất ra, thậm chí là bị cho ăn tát không chừng. Nhưng San San không vậy, con bé quờ quạng và mất thăng bằng. "Cơ tay San San...", câu hỏi lưng chừng chưa kịp thoát ra hết tôi đã biết ngay đó là một sai lầm.
- Cơ tay tui... không hoạt động như người bình thường được.
Một giọt nước long lanh rơi xuống từ khóe mắt San San. Con bé vén mớ tóc, để lộ vết sẹo dài gồ ghề xấu xí. Tôi nuốt nước bọt, sự thật là tôi đã có chút hoảng sợ khi nhìn thấy nó, một lần nữa, thật rõ ràng.
- Vụ tai nạn cách đây mười hai năm... Ngay trước cổng nhà tui... - Giọng San San nghẹn lại.
Tôi lờ mờ hiểu được vấn đề khi xâu chuỗi một số sự kiện lại với nhau. Cách đây mười hai năm, khi đó tôi còn là một đứa trẻ bảy tuổi chưa hiểu hết sự đời, có nghe qua về vụ tai nạn thảm khốc đó, vụ tai nạn cướp đi hầu hết sinh mạng của thành viên một gia đình. Nó xảy ra ngay con đường bên kia, gần nhà tôi, nơi mà mỗi sáng tôi thấy San San đứng chờ tài xế riêng đưa đón mặc dù từ đó đến trường không quá năm phút đi bộ.
Một cô bé (mà tôi theo tôi đoán là) trạc tuổi tôi là người duy nhất may mắn sống sót, vẻ mặt sợ hãi của cô bé ám ảnh tôi mãi. Sự kiện đó đã in vào tiềm thức tôi một vết hằn sâu, có lẽ cũng vì ánh mắt đó. Chuyện gì xảy ra tiếp theo tôi không thể biết được vì một đứa trẻ bảy tuổi không nên biết gì nhiều về những chuyện phức tạp như vậy, đó là bà tôi nói.

- Vết sẹo này...
- Ừ, nó là thứ ngăn cản không cho tui tiếp xúc gần hơn với người khác. Tui sợ, sợ ai đó sẽ phát hiện khuôn mặt của tui không lành lặn như bao người khác.
- Tui từng nghĩ San San là một đứa con gái kì dị.
- Còn bây giờ?
- Hết rồi. Vì giờ tui hiểu lí do San San luôn sống tách biệt.
- Khi con người ta ở trong cô độc quá lâu sẽ dần mất đi nhu cầu kết bạn. Thiên là người bạn đầu tiên tui có sau chừng đó năm đó.
Tôi nheo mắt vờ vặn vẹo mà trong lòng xốn xang:
- Là bạn à? Chứ không phải bạn trai à?
San San đấm một cái nhẹ hều vào vai tôi, đó là lần đầu tiên tôi thấy con bé cười, tôi đã làm con bé mỉm cười...
Dạo này Thiên hay tránh mặt tôi, cậu ấy không còn bám rịt lấy, bắt tôi làm đủ trò như trước nữa. Giờ ăn trưa, thay vì ngồi đối diện ép tôi ăn thật nhiều thì bây giờ Thiên hòa vào đám người – hâm - mộ của cậu ấy. Đôi khi Thiên bắt gặp ánh mắt tôi đang hướng về mình, cậu chỉ mỉm cười, rất vô tư, một cách lạnh lùng. Có lẽ vì Thiên biết tôi thích cậu ấy, tôi không rõ. Tôi đã tự dặn lòng mình rằng tình cảm giữa tôi với Thiên là thứ tình cảm không nên tồn tại. Lí do ư? Tôi trên Thiên một lớp và chúng tôi mãi mãi không bao giờ có thể rút ngắn khoảng cách đó. Thiên nổi tiếng, được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ. Cũng đúng thôi, cậu ấy là đứa con trai tốt nhất tôi từng gặp, về mọi mặt. Còn tôi, tôi chỉ là một đứa con gái đã quen sống trong cô độc.
Ba mẹ mất, anh Hai cũng mất, để lại gia tài quá lớn khi tôi hoàn toàn chưa đủ khả năng quản lí. Vật chất chính là thứ đẩy tôi ra bên lề cuộc sống của mọi người xung quanh. Lại thêm mặc cảm về những khiếm khuyết của bản thân, tôi sống ngày càng khép kín. Tôi không thể thoát khỏi cái vỏ tiểu thư đài các mà mọi người dựng lên và gán cho tôi. Họ đối xử như thể tôi không thuộc thế giới của họ vậy.
Nhưng Thiên không như thế. Cậu nói cười và đối xử với tôi như với bao người khác, quan tâm, chia sẻ và cho tôi cảm giác được là chính mình. Thiên chưa bao giờ gọi tôi là chị mặc dù thừa biết tôi hơn cậu ấy đến gần tám tháng tuổi và trên hẳn một lớp mà chỉ toàn la lô con bé này con bé nọ, không hiểu sao tôi lại thấy mình vui vì điều đó. Nhưng cách xưng hô chẳng thể thay đổi điều gì. Thiên vẫn không hề quên đi sự khác biệt giữa chúng tôi, bằng chứng là cậu ấy đã quay về thế giới nơi cậu vốn dĩ thuộc về. Chẳng ai muốn có bạn gái xấu xí như tôi đâu, hơn nữa Thiên xứng đáng được người khác tốt hơn tôi yêu thương.
Thiên như cơn gió hoang, lướt qua cuộc đời tĩnh lặng của tôi, làm xao động nó trong giây lát rồi lại bay đi, thả tôi trở lại thế giới nhàm chán. Tôi không trách Thiên, vì tôi biết mình không giống những con - người – bình - thường xung quanh cậu. Chúng tôi chỉ được gắn kết với nhau bởi bản hợp đồng miệng, rằng chúng tôi sẽ giả vờ hẹn hò. Thiên không thích sự ồn ào rắc rối của bọn con gái, cậu ấy nói, đơn giản như tôi, vậy mà lại hay.
Về phần tôi, đi cạnh Thiên tôi sẽ được an toàn. Không phải là đã hết hẳn những lời gièm pha đầy ác ý của mọi người nhưng đã không còn những lần tôi bị chặn đường, bị đe dọa như trước. Suy đi tính lại, cả hai bên đều có lợi. Bên Thiên nhiều ngày, tôi thừa biết mẫu người Thiên thích không bao giờ có thể là tôi. Nhưng thực sự tôi đã hụt hẫng, rất nhiều, và chơi vơi.

Tôi thấy San San, con bé đứng trên ban công tầng ba lồng lộng gió, hai tay đút vào túi áo và mắt nhìn lơ đãng. Chiếc áo khoác xanh rêu in lên nền trời chiều một đốm màu nhàn nhạt. San San vẫn vậy, vẫn quá mong manh trước gió. Hôm nay con bé lại có lịch trực thư viện, tôi đoán thế.
Không thể phủ nhận là tôi đang nhớ San San, nhớ cồn cào da diết. Hai tháng nay tôi đã phải đấu tranh tư tưởng với chính mình. Lí trí bảo tôi không nên gặp lại San San, vì tôi đã nắm giữ bí mật lớn nhất của con bé. Tôi sợ nhìn thấy tôi, San San sẽ càng tổn thương nghiêm trọng hơn nữa. Nhưng trái tim tôi lại có lí lẽ riêng của nó. Và cái lí lẽ của một trái tim ngông cuồng đã chiến thắng, cụ thể là tôi đang đứng đây, ngước nhìn San San mà chẳng thèm để ý xem có ai đang quan sát mình không. Tôi gần như phát điên mỗi lần nghĩ đến hay nhìn thấy San San mà chẳng thể lại gần hơn.
- Đừng đứng đó nữa, gió lạnh rồi.
- Một chút nữa thôi. - Giọng San San lạc đi trong gió.
- Tui lên đó nhé.
- Không, cứ ở yên đó.
- Tại sao?
- Chúng ta nên duy trì khoảng cách đó thì hơn.
- Tại sao?
- Không sao cả, chỉ là...
San San quay lưng lại, tôi có cảm giác con bé đang mất bình tĩnh. Tôi co chân lao thẳng lên ba tầng lầu, sáu lượt cầu thang chứ chẳng ít.
- Giữa chúng ta có khoảng cách nào sao? - Tôi thở hổn hển.
- Là khoảng cách từ thế giới của tui đến thế giới của Thiên... Không bao giờ tui có thể bước vào được.
- Hai chuyện đó không hề giống nhau.
- Chúng khác nhau ở điểm nào?
- Như kiểu đi cả một vòng thế giới mới biết người luôn đi bên cạnh mới thực sự là người mình tìm kiếm ấy.
- Chẳng có chút liên quan nào cả.
Gió lùa qua làm tóc San San rối bời, vết sẹo đỏ ửng lên vì lạnh. Tôi bước đến nắm lấy tay San San và giữ chặt. Khoảng cách sẽ không là xa nếu xem nhau là tất cả, phải không, San San?
© Mun Phan – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.


