Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những điều cuộc đời dạy ta khi bước sang tuổi 30

2019-01-30 01:30

Tác giả:


Hẳn ai khi bắt đầu một cuộc hôn nhân cũng đều muốn đám cưới của mình thật đẹp, thật lộng lẫy, và thật đáng nhớ, nhưng mà điều đó lại thực sự không cần thiết.

***

Cha mẹ bạn rất cần được chăm sóc

Suốt cuộc đời cha mẹ là trải dài cả một sự hy sinh vô tận đối với con cái. Kể từ khi mang thai vất vả, sinh con khó nhọc, cho đến dãi nắng dầm sương nuôi con khôn lớn. Bao nhiêu công sức và tâm huyết của cha mẹ đều dành hết cả cho con. Do vậy, khi con cái trưởng thành, tấm thân của cha mẹ cũng đã sớm rệu rã, bóng dáng cha mẹ đã oằn xuống cùng năm tháng trôi qua. Chúng ta càng trưởng thành, thời gian ở cạnh cha mẹ càng rút ngắn. Đừng mải mê cuộc sống riêng quá nhiều để rồi sau này phải hối hận vì đã không quan tâm chăm sóc tới cha mẹ sớm hơn.

Có lẽ, trên đời này không có nỗi đau nào lớn bằng nỗi đau của người con khi mất cha mất mẹ, và cũng không có nỗi xót xa nào bằng nỗi xót xa khi hồi tưởng lại những năm tháng cha mẹ còn sống, mình đối xử chưa trọn vẹn đối với các đấng sinh thành, để hai chữ bất hiếu cứ dằn vặt mãi suốt cả đời.

Tình bạn thực sự sẽ không bị chia cắt bởi thời gian và khoảng cách

Cuộc sống thay đổi, con người cũng thay đổi. Một số bạn bè của bạn có thể sẽ chuyển đi, một số khác sẽ kết hôn, rồi sinh con… Các bạn sẽ không còn được gặp nhau thường xuyên, chia sẻ những câu chuyện trời ơi đất hỡi như thuở xưa vì không có thời gian hoặc vì cách nhau quá xa hoặc vì đủ thứ lý do khác nhau. Nói chung, càng trưởng thành thì bạn càng có ít bạn bè và ít liên lạc với họ hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ bước ra khỏi cuộc đời bạn.

Bạn thân, không cần bạn phải nhắc nhở, không cần cố gắng giữ liên lạc, dù không gặp nhau một thời gian dài, chỉ cần ngồi xuống là có thể cùng ăn với nhau, ngay cả một câu “Chào” cũng không cần, vén tay áo lên vừa ăn vừa nói: “Tao kể cho mày nghe…”. Như thể bao nhiêu năm về trước cũng chẳng qua chỉ là ngày hôm qua mà thôi…

 Những điều cuộc đời dạy ta khi bước sang tuổi 30

Đám cưới xa xỉ là điều không cần thiết

Hẳn ai khi bắt đầu một cuộc hôn nhân cũng đều muốn đám cưới của mình thật đẹp, thật lộng lẫy, và thật đáng nhớ, nhưng mà điều đó lại thực sự không cần thiết. Bởi lẽ, một đám cưới tốn kém có thể gây ra “stress” cho cả cô dâu và chú rể, thậm chí gây ra tranh cãi cho gia đình hai bên khi phải chi trả một khoản tiền lớn.

Hơn nữa, một đám cưới sang trọng không có nghĩa là hôn nhân của hai bạn sẽ hạnh phúc. Cuộc sống gia đình cần sự thấu hiểu và bao dung nhiều hơn là hình thức bên ngoài và những thứ phù phiếm. Bởi, hôn nhân không chỉ là kết thúc có hậu của tình yêu mà còn là khởi đầu cho một cuộc đời mới để bạn học cách sống trách nhiệm và vị tha hơn.

Sống càng tối giản càng an nhiên

Chuyện kể rằng, khi Steve Jobs trở thành tỷ phú triệu đô vào năm 27 tuổi, một phóng viên ảnh đã phát hiện một điều rất thú vị: Căn phòng của ông cực kỳ đơn giản, hầu như không có đồ đạc nội thất gì trong nhà. Steve Jobs nói: “Tôi chỉ cần một chiếc cốc uống nước, một chiếc đèn và một máy phát nhạc mà thôi”.

Lối sống tối giản là một phong cách sống từng được đề cập đến trong khá nhiều cuốn sách và người Nhật cũng là những người nổi tiếng nhất với phong cách sống này. Về cơ bản thì sống tối giản là phong cách sống mà ở đó người ta cố gắng giữ càng ít vật chất thừa thãi xung quanh mình càng tốt, hạn chế mua sắm những thứ xa hoa, không cần thiết để cuộc sống xung quanh không vướng bận nhiều và giữ cho tâm hồn thư thái hơn.

Thay vì lãng phí thời gian để làm “phức tạp” cuộc sống, chúng ta có thể tận hưởng những điều tuyệt vời giản dị xung quanh, dành thời gian để tạo ra và tận hưởng nhiều điều ý nghĩa, đáng ghi nhớ hơn trong cuộc đời.

Blog Radio Sưu tầm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Có những nỗi buồn giúp ta trân trọng hiện tại hơn

Cùng với cuộc sống chảy trôi nhanh đến mức quên đi cảm xúc của mình, những điều như vậy làm ta sống chậm lại một chút, nhận ra một chút những cảm giác ấy vẫn luôn tồn tại bên cạnh, nhắc nhở chúng ta biết ơn những điều đã xảy ra, những điều nhỏ nhặt đang dần trôi đi để không cần lại phải nuối tiếc.

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ

Anh nhớ em, anh nhớ em, ngay lúc này anh nhớ em. Da diết chẳng nên lời, nhớ đến nỗi chẳng dám mở một bộ phim tình cảm xem vì sợ bản thân lại càng nhớ em hơn. Nhớ đến nỗi nghe một bản nhạc chậm cũng thấy bản thân yếu đuối đến buồn cười. Anh nhớ em, anh nhớ chúng ta của những ngày xưa cũ.

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc giản đơn

Hạnh phúc chẳng cầu kì, hạnh phúc giản đơn thôi Cơm, áo, gạo, tiền đời này ai chẳng thế Nhưng sẽ ấm lòng hơn nếu mà có lẽ Ta có nhau trong những tháng năm này.

Tôi có một chú chó tên Tô

Tôi có một chú chó tên Tô

“Ốm nhom ốm nhách mà đẹp cái gì, con trai là phải cao to mới đẹp”. Mặc kệ lời nhận xét của thằng bạn, với tôi, Tô vẫn là chú chó đẹp nhất, thông minh nhất.

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

back to top