Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những buổi chiều lá bay

2014-02-11 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Tôi gật đầu, thấy thật yên bình trong ánh mắt ấy, trong một buổi chiều lá bay, vọng lại đâu đó tiếng violin du dương…


***
Tặng Hà Nội, tặng cậu, và cả tớ nữa!

Tôi có mặt ở hồ Gươm lúc 5 giờ chiều. Như thường lệ, tôi tìm một chỗ ngồi rồi mở ba lô và lấy bộ dụng cụ vẽ ra. Nói là "bồ dụng cụ", nhưng không hề có cọ vẽ hay những hộp màu vẽ đắt tiền. Đơn giản, chỉ có một cây bút chì, một cục tẩy, và những tờ giấy khổ A3 được tôi xếp gọn gang và kẹp vào một tấm bảng gỗ bằng kích cỡ.

Nhiều người thấy, tưởng tôi học mĩ thuật, hoặc hội họa gì đó. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Bởi, vẽ chỉ là một trong nhiều sở thích cá nhân của tôi. Cũng nhiều người khen tôi vẽ đẹp, tôi không biết tai sao nữa. Phải chăng, đó là năng khiếu bẩm sinh mà ông trời đã cho (khi tôi chẳng có lấy một cái hoa tay).

Những buổi chiều lá bay

Tôi đặt bút vẽ những nét đều tiên. Nét vẽ chứa đầy những cảm xúc khó tả, mà tôi không hiểu tại sao. Mặc dù, hồ Gươm chiều nay vẫn thế. Lặng lẽ và yên bình. Tuy vậy, cũng không kém phần ồn ã, bởi tiếng người nói hai bên bờ. Có thế, tôi nghĩ, tôi sẽ chẳng thể dừng lại vì những tác động bên ngoài đó. Do tôi đã quen. Đồng thời, cũng đang khá tập chung. Nhưng đột nhiên, tôi khựng lại. Vì tiếng nhạc. Chính xác, thì đó là tiếng đàn violin. Rất gần. Và kéo một bản nhạc cũng rất quen. Trong khi, tôi còn định hình xem tiếng nhạc đó phát ra từ đâu, thì nó bỗng vụt tắt. Như một phản xạ tự nhiên, tôi nghoảnh mặt lại pía sau. Và xuất hiện trước mặt tôi lúc bấy giờ, là một cô gái đầy nữ tính, mặc bộ váy bồng bềnh có chút hơi hương cổ điển. Ngạc nhiên hơn, khi trên tay cô ấy còn cầm một cây violon. Thì ra, tiếng nhạc luc nãy ở ngay... phía sau lưng tôi. Lúc này, tôi thực sự bối rối. Bỗng cô bạn cất lời.

- Chào cậu! Cậu đến lâu chưa?

Tôi giật mình, thoát ra khỏi những suy nghĩ lung tung. Có điều hơi ngạc nhiên về câu hỏi của cô bạn chơi violon. Như thể, chúng tôi đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Dẫu vậy, tôi vẫn lịch sự đáp lại.

- Tớ vừa đến, chưa được bao lâu!

- Cậu vẽ đẹp quá. Nhưng chỉ vẽ hồ Gươm thôi sao?

"Hả"? - Suýt chút nữa tôi thốt lên, cũng may tôi kìm chế đươc. Nhưng tôi vẫn không khỏi sửng sốt vì câu hỏi của cô bạn. Lẽ nào, cô ấy theo dõi tôi, rồi biết được thói quen ra hồ Gươm mỗi chiều của tôi.

- Nhưng sao bạn biết tớ chỉ vẽ hồ Gươm?

- Vì chiều nào tớ cũng thấy bạn ra đây, và thấy cậu.

- Nghĩa là chiều nào cậu cũng chơi violin ở đây?

- Không, chỉ thỉnh thoảng thôi.

- Mà cậu thích violin à? Cậu chơi rất hay!

- Cám ơn cậu. Nhưng tớ thích Ghi-ta hơn!

Tôi lại suýt thốt lên vì ngạc nhiên. Rõ ràng, cô bạn này rất thú vị và có nhiều cái khiến tôi phải tò mò. Tôi đang định hỏ, tại sao cô ấy thích ghi-ta mà lại chơi violin. Nhưng rồi thôi, vì như thế có vẻ hơi vô duyên. Dù sao, thì chúng tôi cũng vừa mới quen nhau thôi mà. Đến tên còn chưa biết, thì cớ sao hỏi sang những chuyện khác.

***
Một buổi chiêu khác ở hồ Gươm, cũng y như lần trước , khi cảm xúc của tôi đang dâng trào và tâm trí thì đang dồn hết cho bức vẽ thì cô bạn chơi violin đột ngột xuất hiện. Có điều lền nay cô ấy không cầm theo cây violim nữa, mà thay vào đó là một cái giá vẽ, 1 cây cọ vẽ và một bộ màu vẽ. Vừa thấy tôi, cô bạn cười.

- Tặng cho cậu cái này!

- Sao lại tặng tớ? – Tôi tròn mắt – thôi, tớ không lấy đâu!

- Tớ cũng không tặng không đâu! – Cô bạn nháy mắt – Cậu vẽ cho tớ một bức nhé!

- Với cọ và màu vẽ? – Tôi hỏi lại cho chắc.

- Ừ. Tớ muốn thấy một cuộc sống nhiều màu sắc. Đặc biệt là hồ Gươm.

- Nhưng tớ không quen vẽ bằng mấy cái này!

- Thì cậu thử đi. Coi như một trỉ nghiệm mới. – Cô bạn lại nhìn tôi – Cũng không cần phải đẹp đâu, xấu tớ cũng lấy!

Nghe cô bạn nói vậy tôi cũng không nỡ từ chối. Tuy nhiên, tôi cũng không dám hứa trước là khi nào sẽ xong. Cô bạn không nói gì, chỉ cười nhẹ. Và kể từ lúc đó không khí cũng lắng xuống. tôi thì tiếp tục với bức vẽ  đang dang dở, còn cô ấy lại chông tay vào cằm và đưa mắt nhìn về phía xa. Được một lúc, tôi dừng bút. Bức tranh có lẽ chưa hoàn thiện lắm về khoảng sáng tối, nhưng cũng khá ổn. Bấy giờ, tôi quay ra bắt chuyện lại với cô bạn.

- Cậu tên gì ?

- Giang. Còn cậu?

- Sơn. Đức Sơn.

- Cậu học mĩ thuật à?

- Không, tớ học kinh tế!

- Tớ có thấy con trai kinh tế có ai vẽ đẹp đâu?

- Thì giờ cậu thấy tớ rồi đấy thôi!

Giang phá lên cười. tôi nhìn cô ấy một cách chăm chú. Vô tình, tôi phát hiện trên má cô ấy có một vết bẩn. và không hiểu sao tôi lại đưa tay lên lau vết bẩn đó đi. Cô bạn giật mình quay ra nhìn tôi mà mặt đỏ bừng. Kể từ lúc ấy, tôi nhận ra, khoảng cách giữa hai chúng tôi thật gần.

Trời lờ mờ tối. Hai chúng tôi cùng đứng dậy ra về. tôi đưa Giang về tận đầu ngõ nhà cô ấy. Tôi định rẽ vào, nhưng Giang lại nhất quyết không cho. Tôi mỉm cười, rồi vẫy tay chào. Dĩ nhiên, trước lúc tôi đạp xe đi, cả hai không quên một lời hẹn gặp nhau vào chiều hôm sau ở hồ Gươm.

***
Cứ thế, tôi và Giang ngày càng thân nhau hơn. Chúng tôi không chỉ ra hồ Gươm vào mỗi buổi chiều, mà những lúc rảnh rỗi chúng tôi cpnf hay đạp xe lượn lờ. cũng nhờ vậy, mà tôi biết them nhiều con đường ở Hà Nội hơn. Biến mọi thứ dần trở nên quen thuộc, không còn xa lạ như hồi mới đến nữa.

Ở bên cạnh Giang, tôi còn một cảm giác rất thoải mái và gần gũi. Tựa như cái cảm giác ở gần một người đã thân quen từ lâu. Chưa kể, Giang còn rất tốt bụng và luôn tỏ ra quan tâm đến tôi. Điển hình là những lúc tôi buôn;mf, hay nhớ nhà gì đó, thì cô ấy sẵn sang pha trò, hoặc thậm trí là hát cho tôi nghe. Dù không thể nhớ cô ấy đã hát bao nhiêu lần, và đã hát những bài gì. Nhưng tôi nhận thấy, mỗi khi hát cô ấy luôn gửi hết tình cảm của mình vào đó, khiến tôi thực sự xao xuyến. Giang không chỉ hát hay, chơi violin giỏi, mà cô ấy chơi guitar rất cừ. Và cái lần mà cô ấy vừa đàn ghi ta vừa hát là cái lần tôi không thể quên. Bởi nó khiến tôi rất ngạc nhiên, khi cô ấy học guitar chưa lâu.

Tuy nhiên, thứ khiến tôi ấn tượng nhất ở Giang không phải là tài năng mà cô ấy có. Đó đơn giản chỉ là nụ cười. Một nụ cười rất tự nhiên. Có thể nó không phải là đẹp nhất, nhưng có lẽ là nụ cười rạng rỡ nhất mà tôi từng thấy.  và dường như, nó cũng chưa bao giờ tắt trên môi cô bạn. Như thể, Giang chưa từng vướng phải một nỗi buồn nào. Rồi cũng chính nụ cười ấy, đã không ít lần khiến trái tim tôi rung lên rạo rực. Để tôi nhận ra, tình cảm tôi dành cho Giang đã vượt qua ngưỡng cửa tình bạn.

Nhưng đó chỉ là tình cảm cá nhân của tôi. Còn tôi, thì không biết Giang nghĩ như thế nào, nên chưa một lần tôi dám bày tỏ long mình với cô ấy. Không phải tôi sợ từ chối, mà tôi sợ tình bạn giữa chúng tôi sẽ tan vỡ.

***
Hà Nội giữa thu. Những con đường ngập hương hoa sữa, lá rơi xào xạc. Tôi chênh chao sực nhớ đã gần hai tháng tôi và Giang không gặp nhau. Có lẽ, vì lịch học của cả hai đã nhiều dần lên, rồi cả lịch làm them bận bịu của tôi đã chiếm  chọn thời gian rảnh rỗi để chúng tôi có một cuộc hẹn. phải chăng, đó cũng là lí do mà những tin nhắn hay cuộc gọi đã biến mất trong suốt khoảng thời gian đó. Tôi thắc mắc, nhưng không tìm ra lí do. Cho đến một hôm (chính xác thì ba hôm trước), tôi nhấc máy gọi cho Giang  thì nhận được thông tin sửng sốt. đầu dây bên kia, là một giọng nam, sau khi nghe tôi nói xong, thì thản nhiên: “bạn ơi, bạn đã gọi nhầm số!”

đàn violin

Tôi không chuyện gì đang xảy ra giữa mối quan hệ của hai đứa. nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Giang đã thay số khi nào? Tại sao cô ấy phải làm vậy? Liệu có phải cô ấy đã biết được điều gì đó, nên tìm cách lảng tránh tôi? … những câu hỏi hiên lên liên tiếp trong đầu tôi. Tuy nhiên, câu trả lời nhận được lại rất…mơ hồ.

Chiều, sau giờ tan học, tôi rẽ vào cửa hàng bán tranh và mua lấy một cái khung. Về tới nhà, tôi cẩn thận tháo bức tranh trên giá vẽ, (đã hoàn thành khi nào không hay) cho vào khung. Bấy giờ, trời cũng sẩm tối, nhưng tôi vẫn muốn đi tìm cho mình câu trả lời, nên tôi vơ vội cho mình một cái áo khoác mỏng, rồi dắt xe ra khỏi nhà.

Tôi đến đầu con ngõ, điểm dừng mỗi khi đưa Giang về. Rẽ vào, tôi hỏi thăm. Mất một lúc, thì tôi tìm được nhà cô ấy. Và phải mất thêm một lúc nữa (sau khi tôi bấm chuông và gọi cửa) thì mới có người ra mở cửa. Là một phụ nữ trung niên (hẳn là mẹ Giang, ý nghĩ vụt qua đầu tôi). Tôi chào hỏi cần thận và được mời vào nhà. Đến phòng khách,  bà mời tôi ngồi. trong khi chưa biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào, thì mẹ Giang bỗng hỏi tôi.

- Cháu là gì của Giang?

- Dạ, cháu là bạn của Giang. Chúng  cháu mới quen nhau vài tháng trước! – Tôi thành thật.

- Quen ở hồ Gươm? Cậu bạn thích vẽ?

- Vâng. – Tôi hơi ngạc nhiên – Chắc Giang đã kể cho bác nghe về cháu?

Mẹ Giang gật đầu và không nói gì nữa. nhưng tôi thấy trên khuôn mặt bà có chút gì  đó buồn buồn. Không tiện hỏi, nhưng tôi thấy bà khóc. Tuy nhiên, bà lại vội lau đi ngay. Như muốn che giấu cảm xúc thật.

- Tiếc là Giang không có cơ hội được cầm món quà cháu cầm đến hôm nay. – Mẹ Giang nhìn vào bức tranh tôi đặt trên bàn. Tôi nhìn bà nhưng không hiểu gì cả. cho đến khi bà nói tiếp – Căn  bệnh ung thư di căn lên não, đã cướp đi cuộc sống của nó hơn một tháng trước!

Tôi chết lặng. rồi nhớ lại khoảng thời gian đó. Chính xác, thì đó là lúc mà những tin nhắn biến mất. Vậy mà, tôi lại nghĩ Giang bận, hay đã phát hiện ra tình cảm của tôi. Còn thực tế, thì nó lạ là khoảng thời gian mà cô ấy phải chống trọi lại những đau đớn về thể xác. Có phải, tôi quá ích kỉ, khi chỉ bận rộn với bản thân mình, để rồi thờ ơ với những bất thường của cô bạn luôn quan tâm đến mình?

Tôi thấy sống mũi cay cay. Cổ họng nghẹn đắng. nhưng hình ảnh nụ cười tươi rói luôn nở trên môi của Giang vừa chay đến khiến lòng tôi dịu xuống đôi chút. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao cô ấy lại luôn như vậy, rồi muốn tôi vẽ tặng một bức tranh bằng màu và thì thầm với tôi: Cuộc sống này tươi đẹp lắm, đừng bao giờ lãng phí, hay chỉ quan sát nó với một gam màu duy nhất!

Lấy lại chút bình tĩnh, tôi hỏi mẹ Giang thêm một câu.

- Sao hôm đấy, bác không gọi cho cháu ạ?

- Vì Giang không muốn thêm một người phải buồn. – Mẹ Giang nhìn tôi âu yếm – Khi người đó lại là cháu. Một người  mà nó đã dành cho tình cảm đặc biệt.

***
Một buổi chiều cuối thu. Từ lớp học thêm vẽ vừ tan, tôi đạp thẳng một mạch ra hồ Gươm, để bắt đầu vẽ những bức tranh bằng màu bổ sung cho bộ sưu tập chênh lệch của mình. Nhưng khác với mọi khi, tôi sẽ không vẽ một tháp rùa lặng im, một mặt hồ phẳng lặng nữa. Thay vào đó, tôi sẽ vẽ một cuộc sống sôi động của mọi người bên hồ Gươm, với những khoảng màu rực rỡ.

Bỗng, trong gian vọng lại tiếng violin. Là một bản nhạc rất quen. Ngỡ như mơ, tôi vội vã quay lại phía sau và thấy một cô bạn đang nhìn mình. Ngạc nhiên hơn, tôi nhận ra đó là một ánh mắt rất quen thuộc.

- Chào cậu! Cậu đến lâu chưa? – Tôi định nói gì đấy, thì cô bạn vội nói tiếp – Tớ là Hương, người may mắn được Giang tặng cho giác mạc, để tớ cũng như Giang có thể tiếp tục nhìn thấy thế giới này!

Tôi không nói hay hỏi gì cả. vì nghĩ mọi thứ sẽ là thừa vào lúc này. Như đoán được vài í nghĩ của tôi, cô bạn lại nói.

- Cậu cứ vẽ đi, đừng để ý đến tớ. Nhưng cho tớ được quan sát cậu vẽ nhé!

Tôi gật đầu, thấy thật yên bình trong ánh mắt ấy, trong một buổi chiều lá bay, vọng lại đâu đó tiếng violin du dương…

•    Gửi từ Đình Thắng

Về blogger Đình Thắng

Một vài nét về bản thân: là người thích viết lách (dù chưa tốt lắm), thích đi du lịch…và sưu tầm sách. Sống hòa đồng, tình cảm dù đôi lúc khép kín một cách khó hiểu. Mang phần lớn các nét đặc trưng của cung hoàng đạo Ma Kết: Thật thà, thích giúp đỡ người khác, đa tình (hehe) ^_^




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top