Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những bộ phim của ký ức

2023-06-13 08:35

Tác giả:


blogradio.vn - Bộ phim ấy chỉ chiếu một lần, và không chiếu lại, nhưng tôi nhớ mãi với một niềm say mê.

***

Tôi không nhớ chính xác thời gian năm nào, chỉ nhớ là đã lâu lắm, và tôi gần như không bỏ sót bất cứ tập nào của bộ phim đó. Mà không hiểu sao tôi vốn không nhiệt tình lắm với những phim Hàn Quốc, chỉ riêng bộ phim đó là tôi xem say mê. Đến nỗi nếu bây giờ có ai hỏ tôi nhớ gì nhất biết gì nhất về đất nước bạn, thì tôi sẽ nói tôi nhớ nhất và thích nhất bộ phim đó.

Giày thủy tinh

Tôi tin là có rất nhiều người cũng say mê như tôi, vì đúng là phim rất hay, cả về nội dung phim và sự diễn xuất của các diễn viên, vì nếu không sao gần nhà tôi, ngay một con đường lớn của thành phố lại có một shop bán giày đặt tên giống hệt như tên bộ phim. Tôi hay mua giày ở đó chứ không mua ở chỗ khác.

Sau này có nhiều lúc tôi đi nơi này đi nơi kia, nghe người ta bàn luận về phim này phim kia, mà thời đó thì toàn là phim Hàn Quốc. Có nhiều phim nổi tiếng và làm say mê biết bao người, nhưng tôi chỉ say mê Giày thủy tinh mà thôi.

Nội dung phim thì mọi người biết rồi, đó là một bộ phim dài nhiều tập, tôi nhớ cứ mỗi tối là ti vi lại chiếu một tập, mỗi tập dài khoảng chừng một tiếng. Từng tập một đều để lại trong tôi một sự xúc động, rồi cứ tập này kết thúc là tôi lại cứ nôn nao ngóng chờ tập tiếp theo, mà cứ sốt ruột mong cho hai chị em họ được gặp nhau.

Tôi không định kể lại bộ phim trong bài viết, tôi chỉ muốn nói tôi rất say mê bộ phim. Chắc là ở nội dung phim, là ở dàn diễn viên rất hợp với mỗi vai diễn, chắc là ở âm nhạc được lồng ghép trong phim, chắc là ở những tình tiết nhẹ nhàng, có lúc gay cấn, có lúc lại đầy sâu lắng thiết tha.

Tôi say mê bộ phim có lẽ là như thế.

Hai chị em ruột sống với cha khi không còn mẹ, rồi cha cũng qua đời vì căn bệnh ung thư máu, hai chị em lại bị lạc mất nhau sau đó. Đến mấy chục năm sau qua biết bao giông bão, người chị đã đăng tin tìm em khắp nơi, cuối cùng hai chị em cũng được gặp nhau, nhưng người em lại mắc phải căn bệnh giống hệt như người cha năm xưa, và người chị đã tìm mọi cách chữa lành cho em mình.

Nhưng họ lại yêu cùng một người, cả hai chị em, họ yêu cùng một người đàn ông.

Đã rất nhiều lần, thậm chí ngay bây giờ tôi vẫn tự hỏi sao tôi lại say mê bộ phim ấy đến vậy. Giữa một rừng rất nhiều những bộ phim khác, tôi vẫn không tìm ra được câu trả lời là vì sao. Tôi chỉ biết tôi nhớ từng gương mặt diễn viên, tôi nhớ từng cảnh phim, tôi nhớ từng chi tiết từng đoạn hội thoại trong phim, thậm chí từng cái nhăn mặt từng cái liếc mắt của các diễn viên. Và tôi thích nhất nhớ nhất đoạn cuối cùng, khi hai chị em cùng nắm tay nhau về thăm lại nơi chốn xưa, lúc đó nhạc phim được vang lên, dịu dàng và hạnh phúc, dù người con trai mà hai chị em cùng yêu đã bay xa trên bầu trời.

Bộ phim để bỏ ngỏ như vậy, là hai chị em được bên nhau nhưng hạnh phúc của riêng mỗi người vẫn chỉ là một trang giấy trắng, chỉ có tình chị em sâu sắc đầy yêu thương là còn mãi với họ. Người xem có thể suy đoán này nọ, còn tôi, tôi lại thích một kết thúc như vậy. Một kết thúc êm đềm và không có thêm một nỗi tổn thương nào, vì cuộc đời họ đã chịu quá nhiều giông bão, dù trong tim họ chắc chắn luôn là nỗi nhớ khôn nguôi người mình yêu.

Bộ phim ấy chỉ chiếu một lần, và không chiếu lại, nhưng tôi nhớ mãi với một niềm say mê.

Còn bộ phim này thì được chiếu lại nhiều lần, và cũng khiến tôi say mê không kém Giày thủy tinh, cũng là một bộ phim dài nhiều tập, cũng được chiếu mỗi tối một tập.

Phim Bao thanh thiên.

Tôi say mê một Bao Công liêm khiết chính trực, không quản gian nguy không khuất phục trước bất cứ thế lực khó khăn nào. Tôi say mê một Bao Công hết lòng thương dân vì dân và nổi tiếng công bằng. Tôi say mê một Bao Công ngày đêm trăn trở với dân với nước, một lòng một dạ phụng thờ và kính yêu vua. Tôi cũng say mê một Bao Công đường đường trắng đen sáng tỏ, oai phong lẫm liệt làm khiếp sợ các thế lực và âm mưu đen tối.

Tôi say mê ông ấy, một Bao Công khí phách hiên ngang trí dũng song toàn làm nức lòng bao người khắp nơi, và ông ấy cũng là niềm tin vĩ đại nhất là tấm gương sáng chói nhất trong lòng người dân thời đó.

Tôi say mê một Triển Chiêu tuyệt đối trung thành, một lòng can trường dũng cảm và mưu trí vẹn toàn, hết lòng phụng dưỡng và tâm nguyện với dân với nước. Một Triển Chiêu đầu đội trời chân đạp đất, không biết cúi đầu trước cái ác và sẵn sàng chết thay cho người cấp trên của mình. Tôi say mê một Triển Chiêu khí phách vô song và tuyệt vời về đao kiếm, sẵn sàng bảo vệ người dân và biết cúi xuống với nỗi thống khổ của muôn dân.

Tôi cũng say mê một danh y nổi tiếng bên cạnh Bao Công, một Công Tôn Sách. Nếu Triển Chiêu là một người nổi tiếng về võ thuật thì ông ấy là người nổi tiếng về y thuật và chuyên trị bệnh cứu người, là người tuyệt đối trung thành theo phụng sự Bao Công suốt bao năm tháng. Tôi cũng say mê Dương Triều Mã Hán Trương Long Triệu Hổ, bốn con hổ lớn sẵn sàng xung trận và bảo vệ chính nghĩa diệt trừ tội ác.

Tôi nhớ mỗi tập của bộ phim là nội dung của một vụ án, có những vụ án kéo dài đến năm sáu tập, mà người xem luôn luôn hồi hộp và phấn khích theo từng diễn tiến của vụ án. Dù người ta có thể đoán được và biết trước được kết thúc vụ án như nào, vì tất cả các vụ án đều vậy, cuối cùng cái ác sẽ bị diệt trừ và cái thiện sẽ được sống bình yên, nhưng tôi chắc chắn người ta vẫn ngóng chờ để xem và muốn tận mắt nhìn thấy tội ác sẽ phải trả giá như nào, dù đó là phim.

Tôi không biết mọi người nghĩ gì sau khi bộ phim kết thúc, mà tôi tin có cả triệu triệu người say mê bộ phim ấy chứ không riêng tôi, còn tôi, tôi cứ ước ao một xã hội có một bao công như thế, là người dân sẽ vui sướng ấm no, sẽ bình yên hạnh phúc. Dù họ có thể chẳng giàu có oai phong chức tước nhưng điều họ mong và cũng là điều mà những người cầm cân nẩy mực đại diện cho tiếng nói của người dân mong muốn, là một cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho muôn nơi, cho muôn người.

Gần như mỗi tối tôi đều hay xem chương trình thời sự, chỉ những lúc tôi không thể vì có việc gia đình, còn lại tôi rất thích xem. Tôi luôn tự hỏi, vì ngày nay chuyện công lý và đời sống nhân dân khác xa với bộ phim, mà đó cũng không phải phim của nước mình, thì sau những bộn bề lo toan trăm việc nghìn việc khác nhau cho người dân, sau muôn ngàn nỗi truân chuyên ít ai hiểu thấu, sau những nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của muôn người, thì những bao công hôm nay của đất nước là ai, là những ai. Có phải là những người tôi vẫn hay nhìn thấy nghe thấy trên ti vi, những người gánh trên vai muôn vàn trách nhiệm nặng nề và ngày đêm đau đầu với biết bao công việc của đất nước, và còn ai nữa. Những con người vẫn đêm ngày thầm lặng, họ vẫn cuộn mình vào những trăn trở suy tư những ngổn ngang đây đó. Họ vẫn xuất hiện với những chức vụ rất lớn vì đất nước và nhân dân đã tin tưởng trao cho, nhưng ai biết được hết những công sức và sự cống hiến không mệt mỏi của họ cho đất nước này.

Và tôi cũng chưa thấy một bộ phim nào nói về họ, tất nhiên là ai cũng hiểu, họ không thích nói, họ chỉ thích lặng lẽ làm, nhưng tôi muốn ít ra cũng có đề tài hay nội dung phim tương tự như vậy. Không phải để ca ngợi họ, mà để cuộc sống này có thêm những nụ cười, có thêm những niềm tin và ai cũng phải biết xung quanh mình luôn hiện diện lẽ phải, công lý và bình yên.

Tôi cũng không hiểu tại sao nữa, nhưng thật sự từ lúc tôi chuyển qua công việc mới này, tôi thấy yêu hơn cuộc sống. Tôi thấy được cười nhiều hơn, tôi thấy mọi việc mọi người xung quanh tôi như đáng yêu hơn, và cuộc sống này có ý nghĩa biết bao. Tôi có những niềm vui những niềm hạnh phúc lặng thầm nhất, dịu dàng nhất trong tim, dù tôi không nói ra, nhưng chắc ánh mắt tôi đã nói lên điều đó mỗi ngày.

Ngày xưa công việc của tôi là phải nói nhiều quá, nên tôi cứ nói suốt, cứ bị cuốn đi có lúc như bão tố. Còn bây giờ, tôi được tĩnh lặng hơn, tôi được một mình tha hồ để thể hiện để bộc lộ ra những điều tôi cứ mãi giấu kín cứ mãi im lặng. Mà tôi nhận ra như vậy tôi cũng có lỗi với mọi người, vì có những điều tôi cần phải nóí và mọi người cần phải biết, để tất cả cùng được hòa vào một cuộc sống chung với những niềm sẻ chia, được cùng chung buồn vui được cảm thấy gần nhau và là những người bạn của nhau, dù chẳng biết mặt nhau.

Công việc hiện tại của tôi cũng là niềm say mê hiện tại của tôi. Cũng có một chút áp lực, và có nhiều khó khăn, vì tôi cảm nhận có lẽ mọi người cho rằng tôi đủ khả năng, nhưng thật ra có nhiều lúc tôi cũng thấy đuối sức. Tôi cũng gặp nhiều áp lực khác của cuộc sống tác động không nhỏ đến công việc, và lúc nào tôi cũng cố vượt qua, như lúc còn làm công việc cũ vậy. Tôi quan niệm cứ còn sức còn có thể là tôi còn làm, dù có những quãng thời gian tôi buộc phải dừng lại khá lâu, nên sau đó tôi tự bắt buộc mình phải tăng tốc hết sức có thể.

Tất cả, là nhờ có niềm say mê.

Đã rất lâu rồi, tôi không thấy có thêm bất cứ bộ phim nào có thể làm tôi say mê như vậy nữa. có lẽ một phần là do tôi lười xem, có lẽ là đúng như vậy, chưa xuất hiện được phim nào có thể buộc tôi ngồi trước màn hình đau đáu như vậy.

Cũng từ đó, tôi nhận ra phim ảnh quan trọng với cuộc sống, hay nói khác đi, nếu không có cuộc sống thì sẽ không có phim, và ngược lại, tôi tin như thế.

Cả cuộc sống, cả phim ảnh, đã cho tôi niềm say mê, say mê với công việc, và quan trọng nhất, là tôi thấy tin và yêu cuộc sống này nhiều thật thật nhiều.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trưởng Thành Đáng Giá Bao Nhiêu l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top