Nhỏ Xù ngày xưa đâu mất rồi?
2013-10-11 09:19
Tác giả:
Nó tỉnh dậy khi xe vừa đến nơi . Đúng là quê có khác . Chẳng bói đâu ra đèn giao thông hay dải phân cách gì gì cả . Tóm lại nó chẳng thích nơi này tẹo nào.
Sáng hôm sau thì dù chưa ngủ đã mắt, nó vẫn bị một tiếng hét chói tai kêu nó dậy . Nó ngáp dài ngáp ngắn mở mắt ra càm ràm vì mẹ gọi nó dậy sớm quá nhưng…đây không phải mẹ nó.
Trước mặt nó là một con bé lạ hoắc lạ huơ . Con bé hách giọng :
- Mẹ mày bảo tao qua gọi mày dậy. Ba mẹ mày bận nên nay tao sẽ dẫn mày đi chơi quanh xóm!
Shock nặng. Nó choáng hết cả hồn. Ai ngờ rằng một thằng con trai với cái tôi to đùng này mà lại bị một đứa con gái dắt qua dắt lại quanh xóm chi? Nó vội tính cớ thoái thác nhưng không kịp rồi , nhỏ kia đã lôi xềnh xệnh nó đi trong sự ngỡ ngàng và hậm hực của thằng con trai là nó.

Giờ nó mới nhìn kỹ con nhỏ này. Mặt nhỏ... kênh dễ sợ. Mớ tóc ngắn tũn cắt kiểu con trai xù lên tứ phía nhìn xấu hoắc. Dù sao thì quần áo nhỏ cũng không đến nỗi quê. Quần bò xanh - áo phông trắng nhưng cũng lùng bùng thấy ghét. Nhỏ không lớn nhưng nhỏ luôn làm mọi cách để nó phải theo lời nhỏ. Thế là một thằng con trai trong bộ đồ ngủ thượt lượt bị một đứa nhỏ lôi đi khắp hẻm ngỏ trong cùng của xóm.
Có lần nó liều mạng ăn trộm ổi nhà nhỏ chỉ vì lời thách đố của hội con trai. Tưởng đâu trót lọt nhưng vừa về đế nhà thì bị má gọi xuống nằm sấp đánh tét mông. Hóa ra nhỏ đã bí mật theo dõi nó và báo cáo lại cho má nó. Nó vừa tức vừa đau nên chỉ biết rên hừ hừ nhìn vẻ mặt tự đắc của nhỏ.
Rồi dần dần nó cảm thấy Xù không đáng ghét như nó tưởng. Lắm lúc Xù cũng đáng yêu lắm cơ. Dù bị nó chọc cho đến tức điên nhưng nhỏ vẫn chơi với nó hoài. Giờ nó mới phát hiện nhỏ cũng có cái kiểu ... gãi đầu dễ thương lắm. Thế nhưng nó mà nói cái đấy ra thì chắc nhỏ đập nó chết liền.
Ba tháng hè trôi qua nhanh chóng , nó phải trở về thành phố. Nhỏ Xù tặng nó một bức tranh tự vẽ hình hai đứa trẻ dắt tay nhau đi ra phía bờ sông - là nó và Xù đây mà. Nó cười nhẹ và cầm bức vẽ áp chặt vào tim - hè năm sau nó sẽ lại về quê lần nữa.
Hè năm sau , ba mẹ lại cho nó về quê đúng như nguyện vọng. Quê đã đổi mới. Đã có TV , máy tính. Nó vừa xuống xe đã chạy tót sang nhà Xù. Nhưng... hình như Xù chẳng có nhà. Mở cửa cho nó là một cô gái khá dễ thương và sành điệu. Nó bối rối:
- Ơ ... Xù ... có nhà không bạn?
Cô gái ngạc nhiên:
- Không nhận ra à? Xù đây! Hình như Xù thay đổi quá ha?
Nó trợn ngược mắt giống như như lần đầu tiên gặp Xù. Cả hình dáng, giọng nói, tính cách của Xù thay đổi rồi, chẳng còn như trước. Nó gượng giọng:
- Xù nè ...ơ... đi ra sông nghịch nước không?
Nhỏ trả lời với một giọng nói không còn là của nhỏ nữa:
- Không! Xù bận! Nếu chỉ nói thế thôi thì về đi nhé. Nghịch ngợm sẽ làm hỏng mất tóc của Xù.
Shock tiếp. Mà giờ đây có lẽ không còn gọi là Xù nữa rồi. Tóc của nhỏ thẳng tuột, đen bóng thả ra xõa lấp bên vai. Nó buồn bã ra về mà không hiểu tại sao .
Nhỏ Xù của ngày trước đâu rồi ?
Cái nhỏ khó ưa hay lôi nó xuống nước đâu rồi ?
Chỉ mới một năm mà thay đổi thế sao ?
Lần đầu tiên một đứa con trai - nó biết cảm thấy buồn.
Nhỏ Xù của ngày xưa đâu mất rồi ...
• Gửi từ Anh Tuan Nguyen <ng.anhtuan37@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.



