Nhớ nồi cám lợn ngày xưa
2023-03-29 01:20
Tác giả:
Phù thủy nhỏ
blogradio.vn - Đi qua bao nhiêu mùa rong rêu, hít kha khá khói rơm khói rạ, để giờ đây trên những nẻo bờ mương bờ máng chỉ còn bóng dáng của những mảng bê tông cứng ngắc.
***
Làng tôi xưa có rất nhiều các loại rong mọc ở hồ, vực, mương, máng và cả những lòng sông. Nhìn đâu cũng thấy màu xanh mướt của rong tóc tiên, rong ống. Tôi nhớ vào những ngày xuân sang, khi trời đất thấm đẫm màn mưa bụi, nước được bơm vào khắp ruộng đồng để chuẩn bị cho vụ chiêm xuân. Đây cũng là lúc những cây rong bắt đầu sinh sôi nảy nở sau một mùa đông khô nước kéo dài.
Quê nghèo nên rong cùng với bèo được làm món ăn kinh điển cho các mẹ lợn xề, lợn lai thời bấy giờ. Mùa hạ đến kéo theo cái nóng "nước như ai nấu", kéo theo những cái chân nho nhỏ, đen đen của bọn trẻ con, hì hụp dưới mương, dưới máng bứt từng rổ rong ống, rong tóc tiên, cắp ngang hông mang về. Tôi còn nhớ bà nội tôi những trưa ngồi sạng háng thái chuối, băm bèo, băm rong cho chị lợn xề mới sinh một đàn con.
Ba cái thứ rau dân dã ấy trộn thêm một bơ cám gạo, được bà đổ vào một cái nồi tổ bố như nồi nấu bánh trưng. Và tôi luôn được tống vào bếp nấu cám cho lợn. Hẳn lúc ấy, các ả lợn xề phải cảm ơn tôi lắm lắm vì có con sen là tôi chăm lo cơm nước mỗi ngày. Cái bếp bé xíu xiu, chất đầy rơm rạ. Lại thêm một cái ổ của con mẹ mái mơ nằm ấp trứng. Tí cái chị ta lại chạy ra cục ta cục tác, rồi tót ra sân huênh hoang khoe "tao mới đẻ được cái trứng rồi đấy", khiến mấy con bọ mát giật mình nhảy sang bò vào cạp quần tôi cắn lấy cắn để. Chưa kể, vớ phải hôm rơm rạ ẩm, đun khói lòi con mắt. Hai cái chân đỏ ửng nóng ran vì ngồi gần lửa, tro thì bay tứ tung trên đầu. Đun đến hơn 30 phút, nồi cám mới chịu sôi sùng sục cho. Thật, nấu cám lợn cũng lắm công phu!

Nhưng vui nhất là những hôm chị lợn xề được bà cải thiện cho bữa ăn. Ấy là vào mùa đông, khi khoai lang, khoai tây thu hoạch được chất đống trong gầm giường. Lúc này, nồi cám không chỉ rặt những bèo, những rong mà còn có thêm những nhãi khoai nhỏ nhỏ xinh xinh khiến chị lợn xề xốc tợn hơn mọi bữa. Bọn trẻ con chúng tôi cũng tranh thủ ăn ké khoai của lợn. Củ nhỏ để phần chị xề, củ to hơn được những bàn tay nhem nhuốc, gầy gò bới trong nồi cám còn nóng hôi hổi. Xong được đưa ra bể nước mưa rửa ráy qua loa, đứa nào đứa nấy phồng mang trợn má cắn củ khoai như Thiên Bồng Nguyên Soái nuốt trọn quả Nhân Sâm năm nào. Cái mùi thơm lừng lựng của cám gạo, rong, bèo cộng với cái chín nhừ của củ khoai vương vất suốt tuổi thơ tôi. Có thể nói đó là món cám lợn hảo hạng nhất trong đời! Chả thế mà, thịt lợn ngày ấy quý như vàng. Hôm nào phải "lên đồng" - (cấy gặt xong), mấy bố con mới được mẹ mua cho tí thịt lợn mà phần nạc sẽ dành cho mấy đứa bọn tôi. Còn bố bảo bố thích ăn mỡ, đỡ rắt răng nên mỡ sẽ là của bố. Ấy là còn chưa kể món mỡ lợn đông bất tử trộn với cơm thơm ngon biết chừng nào. Chứ cái mỡ lợn bây giờ - nó khiến tôi lờm lợm.
Đi qua bao nhiêu mùa rong rêu, hít kha khá khói rơm khói rạ, để giờ đây trên những nẻo bờ mương bờ máng chỉ còn bóng dáng của những mảng bê tông cứng ngắc. Nhìn xuống chỉ thấy dòng nước đùng đục, không còn màu xanh mướt nơi có con cá, con tép nhảy lia xia.
Thế mà một sáng nọ, khi chở bé Bông đi tắt qua lối cánh đồng, nơi có một con máng đất nhỏ, hai mẹ con bất ngờ khựng lại khi nhìn thấy dưới lòng máng ấy đẹp lung linh với những cây rong nhỏ, đung đưa, đung đưa... Nơi ấy, có cả một tuổi thơ ùa về!
© Phù thủy nhỏ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy mỉm cười như loài hoa vô ưu! | Góc Suy Ngẫm
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








