Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ lắm, tuổi thơ ơi!

2015-07-31 03:46

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày hôm nay tôi đang ở giai đoạn trưởng thành, tôi khao khát quay về tuổi thơ. Nhưng không biết sau này khi già đi tôi có lại muốn quay về thời gian của ngày hôm nay hay không. Tôi chỉ biết một điều là ngay lúc này đây tôi phải trân trọng tất cả những khoảnh khắc, những gì mình đang có.

***

Năm tháng nào rồi cũng qua đi, khoảnh khắc nào rồi cũng xếp vào ký ức dù là vui hay buồn. Tuổi thơ cũng vậy, nó đã đi về miền ký ức, tuy nhiên những gì mà nó để lại mãi đong đầy trong mỗi chúng ta khó mà lãng quên…

Ngày còn bé vẫn cứ ước mình nhanh trưởng thành, thích làm người lớn vì nghĩ lớn rồi muốn làm gì thì làm.Giờ lớn rồi mới thấy làm người lớn chả vui chút nào… Lớn rồi mới thấy cuộc đời không bằng phẳng, không bình yên như ta đã nghĩ… Lớn rồi mới thấy muốn quay về tuổi thơ, muốn được sống lại những tháng năm hồn nhiên, vô tư ngày còn bé.

“Hãy cho tôi xin một vé không hai, mà dầu hôm nay ga đông đường dài

Hãy cho tôi xin được trở về tuổi thơ, ngây ngô với bao mộng mơ

Hãy cho tôi xin một vé không hai, vé đi thôi không cần quay trở lại

Chỉ cần cho tôi được trở về ngày xưa, rong chơi với những ngày mưa

Hãy cho tôi xin hạng vé trung thôi, dẫu tháng năm có lớn thêm thật rồi

Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ thì tôi sẽ xin chờ hoài”.

Nếu trên đời này thật sự có một điều ước, tôi chẳng mong gì cả chỉ ước được một vé trở về tuổi thơ và sẽ chẳng bao giờ lớn nữa. Nhớ lắm cái thời còn bé ấy… Nhớ lắm cái thời chỉ biết ăn với chơi… Nhớ lắm… Nhớ lắm… Nhớ lắm…

tuổi thơ

Tôi nhớ lời ru của mẹ, câu chuyện của bà và những trận đòn của cha vì không chịu ngủ trưa mà trốn nhà đi chơi. Thuở nhỏ, không riêng vì tôi mà hầu hết những đứa nhỏ quê tôi đều không chịu ngủ trưa, chúng tôi trốn nhà ra đồng tìm bóng cây rồi chơi trò chơi. Ngày ấy khoa học công nghệ chưa phát triển, lũ trẻ ở quê như chúng tôi cũng chả biết gì là điện thoại, ipad, máy vi tính, game online… trò chơi của chúng tôi chỉ là trò dân gian, nào là chơi nhảy dây, nào là đá cầu, đá banh, nào là cò chẹp, bắn bi... Đặc biệt là lũ con gái như tôi thích nhất là chơi đồ hàng, chúng tôi lấy lục bình, rồi lá, cỏ cắt ra làm như nấu ăn rồi bán cho đứa này, đứa kia vui ơi là vui. Thảm nhất là bị cha phát hiện không chịu ngủ, mang về đánh mấy roi rồi vừa khóc,vừa ngủ lúc nào chả biết, có khi chưa bị đánh mà đã chạy quấn lấy bà khóc chết đi, sống lại.Giờ nhớ lại thấy mình mít ướt ghê , ngủ mà cũng cần phải bị ép… còn giờ muốn ngủ có khi không có thời gian.

Quê tôi vui nhất là vào mùa nước nổi. Hàng năm cứ mong lũ nhanh về để được đi xuồng, đi câu cá, lội nước. Lũ về đi học vui lắm, đứa nào cũng xoắn ống quần cao tận đầu gối lội nước đi học. Lớp học vùng quê điều kiện còn kém, năm nào lũ lớn có khi ngồi học trong biển nước đúng thật là thảm. Tuy nhiên giờ lớn lên mới thấy những cái gọi là “thảm” ngày ấy lại là những hồi ức đẹp khó quên, là những cái mà tôi muốn được quay về nhất.

Cuộc đời của chúng ta ai cũng trải qua giai đoạn tuổi thơ, trưởng thành và già đi. Tôi mới chỉ đi qua một phần cuộc đời, một phần tôi đang đi và phần còn lại thì còn rất xa. Thế nhưng tôi đã cảm thấy mệt mỏi, muốn trở về giai đoạn tuổi thơ không muốn bước tiếp những phần còn lại. Có lẽ cuộc sống xa nhà, áp lực học tập, sống tự lập làm tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Cũng chính điều ấy làm tôi cảm thấy thế giới người lớn không đẹp, không bình yên như thế giới trẻ con. Sóng gió cuộc đời luôn có thể ập đến, nếu ta không vững bước thì có thể ngã bất cứ lúc nào. Lúc bé ta ngã sẽ có thể khóc rồi vài phút sau lại cười chơi tiếp, nhưng lớn rồi một khi ngã sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể đứng lên.

Ngày hôm nay tôi đang ở giai đoạn trưởng thành, tôi khao khát quay về tuổi thơ. Nhưng không biết sau này khi già đi tôi có lại muốn quay về thời gian của ngày hôm nay hay không. Tôi chỉ biết một điều là ngay lúc này đây tôi phải trân trọng tất cả những khoảnh khắc, những gì mình đang có. Tôi phải sống bằng tất cả như những ngày sống hết mình với tuổi thơ. Bởi tôi muốn mai sau khi nhìn lại tôi cũng sẽ muốn quay về thời gian này như bây giờ tôi muốn quay về tuổi thơ... Và tôi cũng hy vọng các bạn sẽ như tôi…

© Nguyễn Thùy Trang – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chiều ru vườn nắng

Chiều ru vườn nắng

Tôi thèm ngắm mặt trời cam rực buổi hoàng hôn, mỗi một khắc lại khuất dần sau những rặng cây rậm rạp phía bên kia hồ.

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Tết là nỗi nhớ nhà, nỗi lo lắng về sức khỏe của gia đình, và áp lực phải kiếm tiền để chăm sóc cho họ. Tôi muốn chia sẻ về cảm giác cô đơn và bất lực, nhưng cũng về ý chí và quyết tâm của bản thân để vượt qua mọi khó khăn và mang lại hạnh phúc cho gia đình.

Sắc xuân Điện Biên

Sắc xuân Điện Biên

Khí thế hăng say xây cuộc sống Thẳng đường vươn tới sáng tương lai Xòe hoa nhẩy sạp say đêm hội Mừng xuân đón Tết khắp đó đây Hương xuân tràn ngập dải biên cương.

Tết Xa

Tết Xa

Thêm một mùa Tết xa quê Nỗi nhớ cha mẹ con nào khôn nguôi Ngày xuân tê buốt cõi lòng Chỉ mong một ngày về bên gia đình

Lời Người Bạn Thân

Lời Người Bạn Thân

Trong cơn say bạn thốt lời bộc bạch Trách hờn người đã quá vô tâm Mười mấy năm thương nhớ âm thầm Một người bạn bao năm gắn bó.

Phải trưởng thành thôi

Phải trưởng thành thôi

Định nghĩa về sự trưởng thành theo quan niệm xã hội thì tớ sẽ không nhắc đến ở đây, các cậu đang ở độ tuổi nào? Cậu đang trải qua vấn đề gì trong cuộc sống? Tuy ta không chung hoàn cảnh, không biết nhau là ai nhưng chúng ta có chung một đặc điểm là chúng ta đang tồn tại.

Yêu quê hương

Yêu quê hương

Củ khoai, hạt thóc vẫn là hương quê Bờ tre kẽo kẹt trưa hè Câu chèo vẫn ngọt, làng nghề vẫn say Xa quê bẩy chục năm nay Tiếng quê vẫn đậm không thay đổi nào

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân Nơi thơm lừng hoa xinh trái ngọt Ngồi bên nhau ta lặng nghe chim hót Có em rồi ngày tháng thật bình yên.

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Kỳ vọng của bố mẹ là mục tiêu mà con muốn thực hiện. Nhưng đôi lúc nó trở thành một gánh nặng mà con không thể nào có thể bỏ xuống được.

Nhớ em

Nhớ em

Sự xuất hiện của em giúp cuộc sống của tôi bước sang một trang mới.Tôi không còn mơ màng và chán nán như lúc trước. Sự tồn tại của em giúp tôi nhận ra bản thân mình thật vô dụng

back to top