Nhìn ngắm cuộc đời
2022-04-06 01:15
Tác giả:
Dương Di
Chào buổi sáng,
Một ngày không nắng cũng không mưa
Những áng mây nặng nề trôi thật chậm
Cơn gió nhẹ thổi lướt qua thềm cửa
Và em ngồi trên ghế nhìn xa xăm
Em vẫn thế hay trầm tư suy nghĩ
Nhìn cuộc đời chầm chậm trôi qua tay
Có phải chăng do em hờ hững quá
Mà lỡ tay rơi rớt bao mật đời.
Em không nhận mình là người từng trải
Cũng chỉ được hai mươi mấy tuổi đời
Người cần gặp, chuyện không muốn gặp cũng đủ
Giờ em viết lại cuộc đời bằng thơ văn.
Chuyện đời lắm âu lo và phiền muộn,
Chuyện cơm áo gạo tiền lẩn quẩn ngày đêm
Nếu một chút lơ là không lý trí
Sẽ chuốc về bao rắc rối phiền lo
Nào hoá đơn điện nước, tiền sinh hoạt
Nào tiền mừng đám cưới, tiệc thôi nôi
Ôi sao lắm thứ trên đời cần chi trả
Chuyện em làm có ai trả giùm không.
Chuyện ở đời là hợp tan được mất
Không bao giờ chỉ lấp lánh màu hồng
Ngày hôm trước còn bạn thân thủ thỉ
Ngay hôm sau trở mặt thành người dưng
Ngày hôm trước còn gặp nhau cười nói
Ngày hôm sau hoá tro cốt vô thường.
Em không thích kiểu người chỉ giỏi nói
Hoặc chỉ biết trách móc và trề môi
Bởi dẫu dở hay cũng công sức mỗi người
Không trân trọng cũng đừng buông lời cay đắng
Em không ưa kiểu người sống buông thả
Tiểu thư công chúa, cậu ấm siêu giàu
Thích chỉ tay năm ngón, ngồi ghế bành
Phần đẹp hay họ hưởng, phần nặng nhọc người khác lo
Bởi em đã trải qua thời túng thiếu
Một đồng một cắc cũng chẳng còn
Biết khó khăn nên càng thêm cố gắng
Nỗ lực làm chẳng thích ngồi hưởng không.
Em vẫn biết cuộc đời là bể khổ,
Nhưng cớ sao em vẫn thích cuộc đời
Vẫn sẽ có ngày trong xanh nắng chiếu
Dẫu hôm trước mưa gió sấm rền trời
Ừ thì em bị chê bai ấu trĩ
Não trong đầu chỉ để trang trí thôi
Ừ thì em bị chê bai lạc hậu
Không theo thời thế cũng chẳng thời trang
Cũng chả sao miệng đời em cứ kệ
Tai liền miệng họ tự nói tự nghe
Em che tai để lòng thật tự tại
Cuộc sống của mình chứ có phải của người ta.
Ngồi ngẫm lại thấy bản thân già cỗi
Mới gần ba mươi mà suy nghĩ cụ bà
Âu cũng là suy nghĩ người trẻ tuổi
Nhìn lại cuộc đời để tiến bước tới tương lai.
© Dương Di - blogradio.vn
Xem thêm: Tháng tám, màu thời gian gõ nhịp yêu thương | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.









