Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhìn ngắm cuộc đời

2022-04-06 01:15

Tác giả: Dương Di


Chào buổi sáng,

Một ngày không nắng cũng không mưa

Những áng mây nặng nề trôi thật chậm

Cơn gió nhẹ thổi lướt qua thềm cửa

Và em ngồi trên ghế nhìn xa xăm

Em vẫn thế hay trầm tư suy nghĩ

Nhìn cuộc đời chầm chậm trôi qua tay

Có phải chăng do em hờ hững quá

Mà lỡ tay rơi rớt bao mật đời. 

 

Em không nhận mình là người từng trải

Cũng chỉ được hai mươi mấy tuổi đời

Người cần gặp, chuyện không muốn gặp cũng đủ

Giờ em viết lại cuộc đời bằng thơ văn. 

 

Chuyện đời lắm âu lo và phiền muộn,

Chuyện cơm áo gạo tiền lẩn quẩn ngày đêm

Nếu một chút lơ là không lý trí

Sẽ chuốc về bao rắc rối phiền lo

Nào hoá đơn điện nước, tiền sinh hoạt

Nào tiền mừng đám cưới, tiệc thôi nôi

Ôi sao lắm thứ trên đời cần chi trả

Chuyện em làm có ai trả giùm không.

 

Chuyện ở đời là hợp tan được mất

Không bao giờ chỉ lấp lánh màu hồng

Ngày hôm trước còn bạn thân thủ thỉ

Ngay hôm sau trở mặt thành người dưng

Ngày hôm trước còn gặp nhau cười nói

Ngày hôm sau hoá tro cốt vô thường.

bo_-_hoa

Em không thích kiểu người chỉ giỏi nói

Hoặc chỉ biết trách móc và trề môi

Bởi dẫu dở hay cũng công sức mỗi người

Không trân trọng cũng đừng buông lời cay đắng

Em không ưa kiểu người sống buông thả

Tiểu thư công chúa, cậu ấm siêu giàu

Thích chỉ tay năm ngón, ngồi ghế bành

Phần đẹp hay họ hưởng, phần nặng nhọc người khác lo

Bởi em đã trải qua thời túng thiếu

Một đồng một cắc cũng chẳng còn

Biết khó khăn nên càng thêm cố gắng

Nỗ lực làm chẳng thích ngồi hưởng không.

 

Em vẫn biết cuộc đời là bể khổ,

Nhưng cớ sao em vẫn thích cuộc đời

Vẫn sẽ có ngày trong xanh nắng chiếu

Dẫu hôm trước mưa gió sấm rền trời

Ừ thì em bị chê bai ấu trĩ

Não trong đầu chỉ để trang trí thôi

Ừ thì em bị chê bai lạc hậu

Không theo thời thế cũng chẳng thời trang

Cũng chả sao miệng đời em cứ kệ

Tai liền miệng họ tự nói tự nghe

Em che tai để lòng thật tự tại

Cuộc sống của mình chứ có phải của người ta.

 

Ngồi ngẫm lại thấy bản thân già cỗi

Mới gần ba mươi mà suy nghĩ cụ bà

Âu cũng là suy nghĩ người trẻ tuổi

Nhìn lại cuộc đời để tiến bước tới tương lai.

© Dương Di - blogradio.vn

Xem thêm: Tháng tám, màu thời gian gõ nhịp yêu thương | Radio Tâm Sự

Dương Di

Cuộc sống đẹp và thú vị hơn khi được kể lại bằng câu chữ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top