Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhất định tui sẽ về

2014-02-09 03:57

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Đột ngột Min quay sang nắm lấy hai bàn tay của tôi: “Chờ tui nhé, bà ấy. Tui sẽ về!”. Tôi không thấy được ánh mắt của Min lúc này, nhưng tôi thấy được sự chân thành và quả quyết trong lời nói của hắn. Tôi thấy cả lòng mình ấm lại.


***
Năm lớp Mười, tôi thi đậu vào một trường chuyên trên thành phố trong niềm hân hoan và tự hào của ba mẹ. Bản thân thì tôi cũng cảm thấy vui lắm lắm, mọi cảm xúc cứ thi nhau nhảy múa và thêu dệt nên một bức tranh mới thật tươi đẹp làm sao: nào là được ở kí túc xá có giường tầng, nào là được kết thêm bạn bè mới, vân vân và mây mây. Tôi cứ như một chiến sĩ cách mạng đã hết mình vì nước và ngày hôm nay giành được độc lập một cách vẻ vang. Thế nhưng nào ngờ, mọi suy diễn của tôi đã bị ba mẹ tạt cho một gáo nước lạnh làm tắt ngóm và khói bóc lên xì xèo trông thật khó chịu.

Bạn bè mới tất nhiên là không có vấn đề gì, chỉ có mỗi tội là tôi không được ở kí túc xá, không được hưởng thụ cuộc sống tự do như tôi vốn  tưởng. Tôi khăn gói lên đường vào thành phố. Bến xe miền Đông hôm nay khá thưa khách, vì thế nên chẳng mấy khó khăn để tôi và cô Uyên tìm thấy nhau. Vâng, cô Uyên chính là bạn thân của ba mẹ tôi từ hồi còn ở dưới quê. Cô cưới chồng trên thành phố, nhà chỉ có ba người, hai vợ chồng cùng một đứa con trai tên là Min. Nhà cô vốn dĩ rộng rãi nên bây giờ có thêm tôi đến ở cũng chẳng trở ngại gì. Hay nói theo cách của ba mẹ tôi thì: “Thân lại càng thêm thân ấy chứ”

tình bạn

Mọi chuyện xảy ra trên thành phố sẽ hoàn toàn đều rất ổn nếu không thành phần mang tên Min, ông tướng nhỏ trong cái gia đình này. Min là tên ở nhà của con cô Uyên, hắn ta bằng tuổi tôi nhưng dáng thì cao dong dỏng. Có vẻ như hắn chẳng thích sự hiện diện này của tôi là mấy (tất nhiên tôi cũng sẽ cảm thấy thế trong trường hợp ngược lại). Duy  -  tên của Min khi đi học, hắn học ngay sát cạnh lớp tôi. Min và tôi ít khi trò chuyện với nhau, hoặc có cũng chỉ là gọi nhau xuống ăn cơm. Chúng tôi xưng hô là “ông – bà”, hắn kêu tôi bằng “bà”, tất nhiên tôi cũng lịch sự gọi đáp lại bằng “ông”, mà theo tôi cho là hết sức hợp tình hợp lí.

“Cốc cốc”

-    Vào được chứ?

Tôi đang nằm suy nghĩ tỉ tê đủ mọi thứ chuyện trên chiếc giường bông êm ái thì bỗng giật nảy mình, là Min. Chuyển lên sống trên này đã ngót nghét gần được hơn hai tháng, nhưng có bao giờ Min và tôi cần phải nói chuyện riêng với nhau đâu?

-    Ờ, chờ tui tí.

Tôi bước xuống giường, trên mặt biểu cảm đủ thể loại cảm xúc: ngơ ngơ, ngu ngu và xen lẫn tí bất an, hoặc chỉ do tôi tự nghĩ thế.

Ngồi được chứ?  - Hắn hỏi tôi một cách cộc lốc, nhưng coi bộ chỉ là hỏi cho có tí lịch sự. Vì tôi chưa kịp đồng ý thì hắn đã ngồi xuống ghế trước rồi.

- Nhà ông mà, cứ tự nhiên đi chứ! -  Tôi lùi lại và ngồi xuống mép giường, còn Min ngồi đối diện trên chiếc ghế sát bàn học, đảo mắt nhìn quanh phòng.

- Phòng gọn gàng quá nhỉ! À mà… - Min hắng giọng - Nói này, tui có tí việc cần bà giúp một tay, được không?

Gì cơ, tên Min đề nghị tôi giúp đỡ á? Thật sự tôi không phải là đứa hẹp hòi gì, nhưng trước lời đề nghị này của hắn thì tôi có vẻ hơi chần chừ

- Tui có thể giúp được sao? Có gì thì ông nói đi, để tui biết đường mà còn liệu chứ?

- Ờ thì là…Ngày mốt là sinh nhật mẹ tui á, bữa đó bà giúp tui nấu vài món nha. Tại hồi giờ sinh nhật mẹ đều tổ chức ở ngoài, nên năm nay tui muốn tặng mẹ một bất ngờ, với lại ở nhà thì cảm giác ấm áp hơn. Đồng ý không vậy?

Á à, thì ra là sinh nhật cô Uyên, thật thì cũng cảm ơn vì Min đã vô tình cho tôi biết. Cô Uyên là người tốt, tôi ở nhà cô lại còn được chăm sóc chu đáo thì tất nhiên việc Min nhờ chẳng có lí do gì mà phải từ chối cả.

- Ông yên tâm, gì chứ chuyện này chẳng cần ông nhờ vả, tui cũng tự nguyện làm nhiệt tình ấy chứ.

Tôi đang cười rõ tươi thì bỗng cơ mặt bị đứng hình khi tên Min nhìn tôi như thể sinh vật lạ. Thì ra là hắn đang bất ngờ, nhưng nghĩ cũng phải, từ trước đến nay tôi có cười với hắn như thế bao giờ đâu.

 - Cảm ơn bà nhé, ngày mai tan học tui chờ bà rồi cùng đi mua nguyên liệu, ok ?

Tôi vòng ngón tay cái và ngón trỏ làm biểu tượng đồng ý. Min cười nhưng ngường ngượng, hắn đưa tay gãi đầu và nói cảm ơn lần nữa trước khi rời khỏi phòng tôi.

Min đứng chờ tôi trước cổng trường, chân đang di di mấy hòn đá. Tôi chạy nhanh tới chỗ hắn, đập tay lên vai “Đi thôi”

- Bà muốn đi chợ hay siêu thị, hôm nay tui cho bà làm đạo diễn đó - Ngồi yên sau nhưng tôi cũng đã hình dung ra được cái vẻ mặt vờ tốt bụng, vừa nói nói, vừa cười cười của hắn.

- Thật, tui cảm động hết sức. Chợ thẳng tiến nào! - Tui bông đùa đáp lại.

Tôi biết đây là cơ hội ngàn năm có một để sai bảo tên Min một cách đường đường chính chính. Chả là cái hôm sinh nhật cô Uyên, tôi tự phong mình làm bếp trưởng và tên Min được làm bếp phó. Bếp trưởng đang loay hoay xào xào nấu nấu, miệng thì luôn mồm sai vặt tên Min đang đứng lóng ngóng bên cạnh.

-    Ông đưa tui lọ muối coi.

-    Nhanh nhanh nhanh, thêm chút đường nữa.

-    Tiện thể thì học hỏi luôn vài chiêu nấu nướng đi nhá.

Min đứng kế đó, tuy không làm gì nhiều nhưng mồ hôi cứ tuôn ra nhễ nhại, hắn cười híp mí đến nỗi chẳng thấy thái sơn đâu cả.

Ngôi nhà tối om không một ánh điện, đó là chủ ý của Min để tạo cho cô Uyên một bất ngờ. Đúng như dự kiến, 6h30 phút tối vợ chồng cô đi làm về. Hai đứa tôi nghe tiếng mở cửa ngoài sân, tiếng xe máy rồ ga và tiếng cô Uyên: “Hai đứa nhỏ đi đâu mà sao chẳng mở điện nhà cửa gì hết vậy ta?”

“Bụp! Bụp! Bụp!”

Tôi bật tung cái lọ kim tuyến hoa, Min cầm bánh sinh nhật, hai đứa tôi song ca bài “Happy birthday” quả thật là ăn ý.

Sau phi vụ ngày hôm đó, tôi mới biết nỗi niềm của cô Uyên: “Thấy hai đứa con như thế này cô vui lắm, cô cứ lo hai đứa không chơi được với nhau thì cô chú chẳng biết tính làm sao cả”.

Min là một tên con trai tình cảm, với hắn thì gia đình luôn là số một - và đó cũng chính là điểm chung giữa hai đứa tôi. Hắn còn bảo: “Biết vậy thì tui làm quen với bà từ sớm. Tại nhìn cái mặt bà lúc nào nó cũng ngông ngông nên tui thấy hơi khó ưa. Ai dè đâu, gái quê dễ gần mà cũng dễ thương quá chừng”. Thật, tôi đã cười một tràng “há há” sau câu nói của Min. Vốn dĩ  mới đầu tôi cũng đâu có ưa gì hắn. Cứ nghĩ hắn là người thành phố thì chắc là xem nhẹ nhà quê lắm nên cũng chẳng chủ động “mần quen” làm gì. Đúng là câu nói xưa của ông bà ta: “Đừng trông mặt mà bắt hình dong” quả thật là thâm thúy.

Tôi chuyển sang đi chung xe với Min để tiết kiệm tiền xe buýt. Hai đứa tôi còn nuôi chung một con lợn, cứ đến tháng thì lại “thịt” số tiền dành dụm ấy để mua quà cho mấy đứa bé trong trại mồ côi. Đợt hè lớp Mười vừa rồi, Min được ba mẹ cho phép về quê với tôi một chuyến, cũng là dịp để hắn nhớ về nguồn cội của mình. Chắc có lẽ hai đứa tôi sẽ không bao giờ quên những buổi thả bộ ngoài đồng lúa mới gặt, gió đồng nội mơn man trên da thịt nồng nàn. Sẽ không quên những ngày hắn lóng ngóng xem cái cách tôi lùi khoai dưới đống rơm, khói tỏa làm cay xè đôi mắt.

Tôi dẫn Min đến ngôi trường cấp hai mà tôi đã từng học. Hè về phượng nở rực, đỏ thắm cả ngôi trường đã ngả màu rêu theo năm tháng. Tôi lại thấy nôn nao hiện về những ngày còn đeo khăn quàng đỏ, rượt đuổi nhau vào mỗi giờ ra chơi. Tôi nhớ những tiết kiểm tra, cả lớp nhao nhao: “Cho tao xin cặp giấy”,  “Ê mày canh bà cô dùm tao tí nha, cô xuống là hú tao liền đó”, …

- Kỉ niệm xưa đang ùa về à?

Min hỏi và dừng lại, ngồi xuống băng ghế đá cạnh đó.

- Ừm, nhớ quá chừng…

Hai đứa tôi im lặng, trả lại sự yên tĩnh ngày hè cho ngôi trường.

Quay lại nhịp sống hối hả trên thành phố, chúng tôi cũng tất bật vùi đầu vào sách vở để theo kịp bạn bè. Nhưng tôi với Min vẫn giữ thói quen trò chuyện với nhau, chỉ là những câu chuyện vu vơ, chẳng có đầu cũng chẳng có cuối.

-    Em có tính nói chuyện này cho bé My biết không?

-    Em nghĩ là nên để cho Min nó tự nói anh ạ.

Tôi vô tình nghe được một phần trò chuyện của hai vợ chồng cô Uyên, và có nhắc đến tên của tôi trong đó. Là chuyện gì nhỉ?  - tôi tự hỏi. Tại sao lại để Min phải nói với tôi? Hay là sắp tới tôi không còn được sống trong ngôi nhà này nữa…? Mọi câu hỏi dồn dập ùa về khiến tôi cảm thấy nghẹn ngay cổ họng. Nhưng tôi vẫn im lặng xem như mình chưa hề biết gì. Vì nếu Min không nói thì ắt cô Uyên cũng sẽ cho tôi hay mà thôi.

tui sẽ về với bà

9h tối, tôi học bài xong sớm nhưng không ngủ mà lại leo lên sân thượng. Cơn gió xinh xắn mọi ngày hôm nay lại trở lạnh hơn hẳn. Cho hai tay vào túi áo, tôi ngửa mặt lên trời và nhìn chăm chú vào một vì sao sáng nhất, lòng không nghĩ ngợi.

- Không cảm thấy lạnh à?

Tôi giật thót tim khi nghe thấy tiếng người, là Min.

- Tất nhiên là có chứ! Ông lên đây làm gì thế?  - Tôi hỏi

- Tự nhiên ngủ chẳng được, thấy hơi buồn nên lên này hít tí khí trời để tinh thần ổn định. Còn bà sao không ngủ sớm đi, cũng khuya rồi, lên đây một mình không sợ ma sao?

Tôi cười, Min cười, nhưng tôi không trả lời câu hỏi vừa rồi của hắn.

Bầu trời đêm quả thật là một bữa tiệc hoành tráng, chẳng thấy thức ăn đâu, toàn thấy người đẹp lấp lánh đi dự hội nhưng đủ để khiến người ta cảm thấy no nê. Tôi và Min cứ đứng như vậy, thỏa mắt nhìn cảnh vật đêm, hiền hòa và tĩnh mịch.

- Bà ấy…!?

- Hửm?  -  Tôi đáp nhưng không nhìn Min

- Tui…tui…

- Tui với ông mà còn ngại ngùng gì hay sao ấp úng mãi thế?  - Tôi quay sang Min, và biết mình gần được nghe những gì đã bỏ sót trong câu chuyện của vợ chồng cô Uyên

- Tui…chuẩn bị đi du học, chắc cũng sẽ phải ở lại bên ấy khá lâu!

- Bao nhiêu năm?  - Tôi hỏi, nhưng giọng nói như đang cố giấu điều gì đó

- Chẳng thể nói trước được, nhưng nếu có thời gian nghỉ thích hợp thì tui vẫn có thể về thăm Việt Nam mà.

- Qua được bên ấy thì ráng mà chuyên tâm học hành, chừng nào kết thúc rồi hẳn về, chứ về lắc nhắc làm gì cho tốn kém… - Tôi nói thì như thế, nhưng cứ hệt là đang giận Min

- Tui về thăm bà mà, bà không muốn tui về hả?

Tôi không đáp, chỉ thấy sóng mũi hơi cay và giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống đôi gò má. Tôi không đưa tay lên quẹt nó đi vì biết trong bóng tối như thế này thì chắc Min không thể nào nhìn thấy được.

- Buồn ngủ rồi, tui xuống trước nhé! - Tôi nói

Đột ngột Min quay sang nắm lấy hai bàn tay của tôi

- Chờ tui nhé, bà ấy. Tui sẽ về!

Tôi không thấy được ánh mắt của Min lúc này, nhưng tôi thấy được sự chân thành và quả quyết trong lời nói của hắn. Tôi thấy cả lòng mình ấm lại.

•    Gửi từ Hoàng Thy



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top