Nhành hoa ti gôn ngoài khung cửa
2014-03-13 00:15
Tác giả:
Truyện Online - Tình yêu phải chăng là thứ tình cao quý. Nên con người ta có thể hi sinh tất cả để giành trọn những điều tốt đẹp cho người mình yêu thương. Và vì không thể là tình đầu của ai đó, nên tôi luôn cố gắng là tình cuối và tình mãi mãi.
Chúng tôi, hai con người, hai căn phòng nhưng lại chung một giàn Tigon, à không, chỉ một nhánh Tigon chớm sang bên ngoài khung cửa sổ. Một mối tình đượm buồn như chính giàn hoa ấy.
Tôi là một người con vùng biển, da đen bọc xương bởi những ngày làm muối vất vả, những buổi chiều thả diều nắng gió. Quê hương tôi nghèo khó, ai lớn lên cũng đều muốn thoát cho nhanh và chớ có ngày trở về. Anh em tôi, lặn lội xa xôi đến cái đất Hà thành cũng vì lý do như vậy.
Cuộc sống sinh viên thành phố thật chẳng đơn giản tí nào. Mỗi buổi bước ra phố, là những đồng tiền cũng thế mà đi theo. Những năm sau này, kinh tế gia đình có khá giả hơn, anh em chúng tôi sống trên này cũng kiếm được công ăn việc làm, học hành ổn định nên cuộc sống có phần thoải mái và tự tin hơn. Từ hai thằng nhóc đen cháy ngày nào, chúng tôi có phần trắng ra, ăn mặc lịch thiệp và suy nghĩ cũng trưởng thành hơn. Các hoạt động xã hội thể thao đều tham gia nhiệt tình và mang về thành tích cũng không ít.
Căn phòng nơi chúng tôi trọ học, rộng 25m2, được bà chủ trọ hiền lành, lại thương gia cảnh anh em, nên từ những ngày đầu mới ở, bà rất ưu tiên và thoải mái. Chúng tôi gắn bó với nó vậy cũng được bốn năm. Gọn gàng và ấm cúng, tuy có đôi phần hơi vắng vẻ vì hàng xóm thường đóng kín cửa và hạn chế giao tiếp với nhau.

Thế rồi, một ngày đầu tháng tám, “ngôi nhà hoang” bên cạnh lại có khách hỏi thuê. Tôi tò mò lắm, vì ngôi nhà ấy lâu lắm rồi không có người ở. Đôi lần hỏi bà chủ trọ thì bà lắc đầu không nói, xung quanh chẳng biết hỏi ai nên tôi đành thôi. Người hỏi thuê là một anh thanh niên, dáng cao khỏe và đẹp trai, chắc đã đi làm. Anh nói sẽ thuê cả nhà, nhưng riêng tầng 3 thì dành cho con gái, hiện tại anh đang tìm người thuê cùng nhưng chưa đủ nên nhờ tôi có bạn bè thì giới thiệu giúp. Tôi gật đầu đồng ý, cũng lâu lắm rồi, tôi không có một người hàng xóm thật sự. Cảm giác sắp có hàng xóm mới khiến tôi hào hứng chờ đón đến gần một tuần.
Đầu tuần sau ấy, có hai hộ gia đình chuyển tới, họ nhiều đồ nhưng có người làm nên tôi đứng ngoài trông xe giúp họ. Nói chuyện vài câu, tôi nhận ra họ bận rộn và cũng không mấy quan tâm tới hàng xóm hệt như những con người quanh tôi vẫn thường làm vậy. Tôi chỉ còn hi vọng tới người con gái ở tầng 3, ngang phòng với tầng tôi. Cũng chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng cái cảm giác chờ đợi người con gái ấy khiến tôi thật sự thích thú. Tôi đi vào rồi lại đi ra, ngóng lên ngóng xuống, bứt rứt ngắt cành hoa Tigon đang vươn mình dưới nắng, ném thẳng xuống phía dưới. Cảm giác cứ như ngóng chờ người con gái mình yêu mới đi rừng rậm sông sâu trở về.
Thế rồi, khi nhành hoa vừa chạm đất, tiếng người con gái lanh lảnh vọng lên “Sao lỡ ngắt nhành hoa đẹp, trân trọng những bông hoa là trân trọng những cái đẹp trong cuộc sống. Làm ơn lần sau đừng làm vậy”. Sau đó là ném ánh mắt thù hận lên cao, tìm kiếm “hung thủ” của hành động vừa rồi. Tôi ngồi nấp sau nhành hoa chớm sang mà tim đập chân run. Người con gái ấy có một sức mạnh kì lạ. Thay vào dự định ban đầu xuống giúp đỡ rồi làm quen, tôi ngồi im cho tới khi thằng em tôi quay về.
“Hoa mang cả con tim anh trao đó!
Một tâm hồn anh gửi nhánh Tigon”
“Hoa Tigon có xuất xứ từ Pháp, theo chân những người Pháp vào Việt Nam, trước hoa được trồng ở các biệt thự xinh đẹp, nhưng giờ được trồng nhiều hơn ở các khuân viên hay khung cửa sổ của những ngôi nhà cao cao. Hoa Tigon có hình trái tim vỡ đôi, nên người ta thường nhớ tới hoa khi bị thất tình”.
- Này, sao tự nhiên hỏi tớ về loài hoa này.
- À, thì tớ thích nên hỏi vậy thôi.
- Thế sao lúc tớ giải thích cậu lại không nghe.
- Thực ra thì mình cũng tìm hiểu rồi nhưng muốn nghe cậu nói lại thôi. Nhớ cái lần mình ngắt một cành hoa ở ngôi nhà dọc đường đi học về. Cậu mắng mình té tát không?
- Nhớ chứ sao không, Đẹp mà không đẹp. Mà sao cậu nhớ dai vậy, tớ chỉ nói lần sau đừng vậy nữa thôi mà.
- Vì nó cực kì ấn tượng với tớ nên nhắc lại thôi. Chỗ tớ ở có giàn hoa Tigon đẹp lắm, anh tớ giỏi lắm mới tìm được chỗ này đấy. Hôm nào qua chơi tớ chỉ cho.
- Được thôi, cô bạn Tigon của tôi. Giờ thì học bài nào, sắp tối rồi, về còn tưới nước và “ngó” anh hàng xóm bên cạnh chứ.
Tôi ít khi xem phim dài. Vì tôi sợ, tôi sẽ bỏ cuộc giữa chừng dù nội dung phim có hay tới mức nào. Có lẽ tôi đúng với câu này "cả thèm chóng chán". Hơn nữa, một bộ phim dài thường hay nhiều tình tiết mà tôi thì không giỏi nhớ. Tôi thích sự vụn vặt tiểu tiết, nhưng thường chóng quên nếu nó không lặp lại nữa. Phim dài thường vậy.
Có người bảo tôi rằng: “Đừng làm quá nhiều việc cùng một lúc, sẽ chẳng việc gì hiệu quả đâu”. Nhưng tôi bỏ ngoài tai vì vẫn luôn có những người làm được điều đó cơ mà. Để rồi, một ngày đẹp trời nào đó của một năm về trước. Tôi tình cờ cầm máy chị gái, trong đó có một bộ phim dài tập của Hàn Quốc. Tôi không có ý định xem nó vì tôi còn mải nói chuyện với một người. Ấy thế mà chẳng hiểu sao, xem đến tập thứ 3 thì tôi quẳng cuộc nói chuyện với người đó qua một bên.
Ôm chặt lấy cái máy tính, xem ngấu nghiến hết gần 6 tập trong một đêm. Có phải lần đầu tiên tôi trắng đêm không nhỉ. Tôi không biết. Nhưng đêm hôm đó, có người giận tôi lắm. Tôi đã hứa, là sẽ thức đêm nói chuyện với người ấy, thế mà đến giữa chừng thì tôi ngủ lúc nào không hay. Chắc tại người ấy cơ, cứ lúc câu chuyện đi vào ngõ cụt là lại hát.
Mà con người từ xưa đến nay, vẫn thích sự ngọt ngào, cứ có lời hát là đi vào giấc ngủ một cách bình yên. Tôi biết, người ấy vẫn luôn giận tôi mỗi lần như thế. Nhưng anh là vậy, giận được một đêm, sáng hôm sau lại làm lành với tôi liền. Giờ nhớ lại, hóa ra tôi cũng từng được chiều chuộng nhiều thế.
Thế rồi, tôi xem nghiền phim ấy 2 hôm liền, bỏ mặc người ấy. nói chuyện điện thoại thì toàn cười cùng với nội dung phim. Tôi nói người hãy cùng xem với tôi, lúc đầu anh không chịu, nhưng thấy tôi cười hoài, lại đành xem cùng. Lần đầu tiên tôi biết cảm giác 2 người cùng xem 1 bộ phim mà ở 2 nơi xa nhau ngàn cây số. Tuyệt! Xem 1 bộ phim hay, cùng người mình yêu thích!
Đó là một đêm đẹp trời, nhưng là đêm của nhiều năm về trước. Đêm nay, trời vẫn đẹp và phim vẫn hay, nhưng chỉ có mình tôi trong căn phòng nhỏ có giàn hoa Tigon. Tôi tắt máy tính và bước ra ban công. Ngắm những vì sao lấp lánh lúc hừng đông và cố nghĩ xem công việc ngày mai nên giải quyết ra sao. Bất chợt một khoảnh khắc nào đó, khi trên bầu trời bỗng lóe lên một vệt sáng và tôi nghe bên hàng xóm có một tiếng hát khe khẽ cất lên. Bạn sẽ thế nào khi thấy sao băng và tiếng hát lúc 3h sáng? Còn tôi, thì tin, đó là một duyên mệnh.

“Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: Hoa, dáng như trái tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
Anh tôi là người đa cảm! Anh thích ngắm nhìn mọi thứ từ trên cao và im lặng bên bàn phím. Anh tôi hay viết truyện ngắn, những câu chuyện không đầu không cuối, kiểu như tản văn ấy. Nhưng hiếm khi tôi được đọc, vì anh thường giấu kín. Mẹ hay điện bảo tôi phải quan tâm anh nhiều hơn. Những người trầm tính hay có suy nghĩ tiêu cực. Nghe lời mẹ, tôi luôn cố gắng nói chuyện với anh mỗi khi có thể, nhưng có một điều gì đó chắn ngang. Tôi và anh trai ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Anh lặng lẽ còn tôi sôi nổi. Nhưng hai con người, hai anh em chúng tôi cứ thế lớn lên suốt quãng thời gian qua.
Có lần tôi phát hiện anh yêu thầm cô gái hàng xóm. Anh hay nhìn sang bên khung cửa sổ, nơi có nhành hoa Tigon khẽ vươn sang nhà tôi. Rồi một ngày, ngôi nhà bên đó sáng đèn sau nhiều năm vắng bóng, tôi thấy anh vui lên. Mới đầu, tôi thắc mắc lắm, không biết vì lí do gì mà sau ngần ấy năm u buồn, anh bỗng trở lên vui tươi lạ thường. Lâu dần, tôi phát hiện ra cô gái ấy – chính người mang đến sự thay đổi trong anh và cả trong tôi nữa.
Đó là một cô gái nhỏ thích hoa Tigon. Người ta bảo, con gái thích hoa Tigon là người con gái chịu nhiều đau khổ với tình yêu trước. Có lẽ vì thế mà lần đầu gặp cô ấy, tôi đã thấy một vùng trời u ám trong đôi mắt đẫm lệ. Vốn là người mạnh mẽ, tôi ghét nhìn thấy nước mắt, đặc biệt là nước mắt của những người tôi yêu quý. Dù là lần đầu tiên gặp cô gái ấy, nhưng không hiểu từ đâu, thứ cảm xúc quen thuộc đã xâm lấn tôi. Nó thúc giục, buộc tôi bước đến bên cạnh và xòe cho cô gái chiếc khăn tay cũ mẹ tặng tôi hồi xưa. Khi cô gái ấy ngước lên nhìn tôi, khi giọt nước mắt vẫn còn lăn dài trên gò má ửng hồng ấy. Tôi biết, tôi đã yêu cô ấy mất rồi. Và nó như định mệnh của đời tôi vậy. Tôi chỉ muốn ôm lấy cô ấy thật chặt, thật ấm, để cô ngưng khóc.
“Đã biết rằng hoa mang kiếp sầu
Sao tôi còn những muốn đem gieo
Để giờ hoa đỏ như tim vỡ
Tôi vận vào tôi buốt màu sắc”
Tôi muốn kể em tôi nghe về điều này và muốn hỏi em, tôi nên làm gì. Vì tôi đã yêu lần nào đâu trong khi kinh nghiệm tình trường của em tôi thì nhiều lắm. Nó là đứa khá kém chọn trong tình yêu, nhưng mà khi yêu ai, cũng đáo để lắm. Có lần, một cô nhóc lớp dưới thích nó, dù cô nhóc giấu khá kĩ, thế mà vài ba hôm sau nó phát hiện ra liền. Lại có lần, nó thích một cô bé tiểu thư đài các, sang chảnh phải biết. Vậy mà chỉ cần mấy câu tán tỉnh, một hai hành động ga lăng giả tạo, cô bé đổ nó đứ đừ. “Nhưng đó là dĩ vãng một thời hào hùng” – thằng bé vẫn luôn nói thế. Vì giờ nó bận rộn với biết bao kế hoạch tình nguyện, kinh doanh, đến nỗi không còn tâm trí để yêu đương. Mẹ tôi vẫn hay mắng nó, cái khoản vô tâm với người yêu. Em tôi tặc lưỡi mặc kệ. Nhưng có lẽ, sâu thẳm đâu đó tôi hiểu lí do nó lại chọn bận rộn công việc chứ không phải yêu thương. Anh em tôi là vậy, hai khoảng trời, hai tính cách, nhưng lại chạm nhau góc chân trời bé nhỏ.
Chuyện về cô gái hàng xóm tôi vì thế mà tôi giữ cho riêng mình. Biết cô thích những bài tình ca lãng mạn. Nên tôi tự mình học và hát theo, chỉ mong chút điều nhỏ nhoi đó, có thể khiến cô vui sau ngày dài vất vả.
Và cũng là một ngày nắng đẹp như ngày đầu tiên tôi gặp cô ấy. Tôi thấy cô tay trong tay với người con trai khác, đôi môi em cười rạng rỡ còn đôi má thì ửng hồng. Tôi chắc chắn em sẽ hạnh phúc. Vì tôi có niềm tin tuyệt đối vào người con trai đang nắm chặt tay em mà.
“Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương”
Bạn thân tôi thường bảo, hai người đến với nhau thật vội vàng. Và hay lo lắng vô cớ khi thấy chúng tôi đi cùng nhau nhiều hơn. Nhưng tôi mặc kệ. Đơn giản, ở bên anh tôi tìm thấy sự bình yên đã mất lâu nay. Tôi chỉ cần biết, ngay lúc này, anh đang ở bên tôi, cầm tay tôi thật chặt để tôi có thể mỉn cười không lo lắng về bất kể điều gì. Tôi yêu anh, yêu thật nhiều người con trai miền biển ấy.
Nhưng có phải tôi tham lam quá không. Khi đêm về, thảng nghe những bản tình ca của anh hàng xóm, tôi lại nghe tim mình hụt đi một nhịp. Vì rung động, vì sự đồng cảm đêm khuya, hay vì một điều gì đó còn giấu kín mà tôi không thể tìm ra. Bên cạnh anh, tôi thấy bình yên và an toàn. Còn giờ đây, nơi những cơn gió dừng chân, tiếng hát da diết ấy khiến tim tôi đau nhói. Và tôi biết, mình buộc phải lựa chọn. Sự lựa chọn dù là đau đớn.
Vài ngày sau đó, tôi quyết định chuyển phòng trọ. Dù ở phòng mới không còn giàn hoa Tigon, không còn người hát tình ca. Nhưng tôi biết, tôi phải đi qua thương cũ ấy, để yêu thương mới trọn vẹn hơn. Tôi chọn anh – vì anh chính là định mệnh của đời tôi.
“Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sự chia ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”

Biết tôi có người yêu, anh trai hay giục đưa về ra mắt, nhưng tôi từ chối. Tôi thấy dạo này anh hay buồn vui thất thường, có lẽ anh chuyện giữa anh và cô hàng xóm không được suôn sẻ. Và đúng như tôi dự đoán, giữa trưa hè tĩnh lặng, tôi nghe vẳng bên nhà hàng xóm có tiếng dọn đồ. Lại có tiếng người con gái quen quen. Đang mải nghe ngóng tình hình nhà bên thì tôi nhận được tin nhắn người yêu “Anh đến số nhà … chuyển đồ hộ em nhé, nhiều đồ quá! Em chuẩn bị món ăn anh thích để trả công anh rồi. Anh qua sớm nhé!”. Đọc hết cái tin nhắn ấy, tim tôi vỡ vụn. Tôi bật máy tính của anh trai, dù biết việc xâm phạm đời tư là vô cùng bất lịch sự nhưng tôi vẫn làm.
Tôi thấy những bức hình anh chụp lén cô hàng xóm mỗi buổi sớm, hay những bài hát mà cô gái thích, cả những tản văn, những cái note ngắn viết tặng riêng cô gái yêu hoa Tigon. Bỗng tôi thấy mình lạnh toát, mồ hôi hay những giọt nước mắt lăn tràn nơi gò má. Vì tất cả những điều anh tôi cất giấu, về người con gái anh yêu, chính là những điều chính xác nhất về người con gái tôi yêu! Tôi đau, lòng tôi quặn thắt. Tôi thấy mình vô tâm và hời hợt khi không có thời gian để quan sát kĩ hơn những người tôi yêu. Tôi ích kỉ chỉ biết sống cuộc sống cho riêng mình. Mà đâu biết rằng, trong giây phút nào đó, một ai đó đã đánh đổi tất cả nỗi đau để tôi được hạnh phúc. Ngày còn bé, là anh đã chắn thanh sắt khi chúng tôi chơi ở công trường. Sau đó, anh liệt nửa người dưới và không đi lại được. Khi lớn lên, anh sẵn sàng nhường lại yêu thương của mình cho tôi. Thứ yêu thương mà tôi tin chắc rằng đó là định mệnh giành cho mình.
“Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường”
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người”
Người ta bảo, tình chỉ đẹp khi tình dang dở và tình còn đẹp khi có người thứ ba. Nhưng nào ai biết, tình tay ba giết chết cả ba người. Nó không chỉ đẹp mà còn đau lắm. Ai hiểu hết nỗi lòng của cả ba. Tôi, anh, và anh trai anh. Hai căn phòng tầng ba, chung một giàn hoa Tigon và chung một thứ niềm tin gọi là Định mệnh.
Sau ngày tôi chuyển phòng, anh không tới và cũng không giải thích lí do. Chỉ sau này, khi anh đã xa tôi hàng trăm cây số và chúng tôi đã chia tay nhau. Tôi mới biết, anh đã đau khổ thế nào khi tình cờ phát hiện ra sự thật ấy. Mối tình đơn phương của anh trai với người mà anh yêu nhất. Anh lựa chọn đau khổ để anh trai được bình yên. Nhưng anh nào biết, người anh ấy đã chấp nhận từ bỏ để anh được hạnh phúc. Còn riêng tôi, tình yêu giành cho anh đủ lớn để dập tắt những cơn say nắng say mưa. Để tôi yêu quý và chăm sóc anh trai của anh như chính anh mình trong quãng thời gian anh đi xa. Có lần, tôi nghe ai đó nói “Những con người yêu hoa, đặc biệt là hoa Tigon, là những người thường có đau khổ với tình yêu”. Tôi, anh và anh trai anh ấy, cùng yêu loài hoa Tigon ấy, nên….
• Gửi từ Từ Thị Phương Thảo
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.



