Nhà không có đàn ông

2008-12-26 09:14

Tác giả:


Blog Việt -

Tôi là đứa ít khóc, rất chai lỳ và bướng bỉnh, tôi giải thích điều đó là tại tôi hời hợt và không nhiều tình cảm, chẳng biết nói thế có đúng không nhưng tôi cũng chẳng còn câu trả lời nào khá hơn thế. Từ nhỏ, tôi đã sớm xa chị, và sớm sống một mình dù không phải tự lập vì đã có mẹ nuôi, rất may là tôi không bị chứng tự kỷ. Tôi sống với mẹ nhiều hơn chị gái, bởi thế nên tính cách mẹ tôi thế nào tôi đều hiểu rất rõ, cũng sốc nổi, dễ nóng giận và dễ nguôi ngoai. Mẹ tôi là người phụ nữ rất đảm đang, nhưng mẹ không chu đáo và không tính đến chuyện lâu dài. Nếu tôi có nói thì mẹ lại bảo người miền Nam sống hết mình, hôm nay chỉ biết hôm nay, đến ngày mai rồi tính. Tôi không trách mẹ, bởi tôi cũng bị ảnh hưởng phần nào cách sống phóng khoáng ấy, và cũng bởi mẹ không để tôi thiếu thốn thứ gì. 

Hình ảnh: theo blog Hà Lan girl
Hình ảnh: theo blog Hà Lan girl

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao một người phụ nữ chăm chỉ và xinh đẹp như mẹ lại có thể ở vậy những 19 năm, kể từ sau ngày ba tôi mất. Hồi nhỏ, tôi nghĩ điều đó thật tốt, tôi đã quen với cuộc sống không có bóng đàn ông trong nhà, và chỉ cần nghĩ đến sự xuất hiện của họ thôi là tôi đã thấy thật phiền phức. Tôi còn nghĩ rằng sau này lớn lên mình sẽ sống độc thân, chứ cũng không ngờ là mình lại có thể yêu một người khác phái nhiều đến thế! Cũng có thể do khách quan tác động nên tôi cực kỳ ý tứ và không bao giờ có những lời lẽ nào làm tổn thương ai, tôi luôn biết nói tránh đi giống như cái cách mà tôi đã muốn họ tránh những câu làm đau tôi như hỏi về các đấng sinh thành.

Suốt bao nhiêu năm trời tôi vô tâm không để ý xem mẹ mình đã cô đơn lủi thủi như thế nào, tôi vẫn nghĩ rằng cuộc sống của mẹ rất tốt và chẳng có gì đáng buồn cả. Thế nhưng thời gian trôi đi, một ngày tôi nhận ra mẹ không còn trẻ nữa, mọi người thường hỏi bao giờ tôi lấy chồng… Đó cũng là lúc tôi nhận ra một sự mất mát thiếu thốn lớn lao không thể nào bù đắp được của mẹ. 

 

Mỗi khi hàng xóm cãi nhau, ông chồng say xỉn đánh chửi vợ đuổi ra khỏi nhà, mẹ tặc lưỡi: “Có chồng như thế thà không có còn hơn”. Thế nhưng nhìn thấy hàng xóm aum vầy hạnh phúc, ông bà già chăm nhau, mẹ chỉ im lặng thở dài. Quá quen với nỗi cô đơn nên nó không còn là cô đơn nữa, cuộc sống vẫn cứ mãi trôi. Rồi một ngày khi cả hai chị em tôi đều lập gia đình hết, mẹ sẽ già hơn, có nhiều thời gian để suy ngẫm về cả quãng đời, về hai năm vẻn vẹn hạnh phúc bên ba. Cứ nghĩ đến là tôi lại thấy lòng bất nhẫn không sao chịu được.

Nhà không có đàn ông, chẳng có việc gì mà không đến tay mẹ, từ việc làm nhà làm cửa, sửa nồi cơm, cánh quạt, bàn ghế hay điện đóm mẹ tôi đều tự mình làm hết. Bất kể công việc nặng nhọc hay nhẹ nhàng, nắng mưa bão tố mẹ cũng không nề hà gì, chẳng bao giờ thấy mẹ than khổ cực, chẳng bao giờ thấy mẹ nghỉ ngơi, chẳng có cái gì mà không đến tay người mẹ tần tảo của tôi cả. 

 
Nhà không có đàn ông, bữa cơm nấu chỉ lưng bò gạo mà bữa sau vẫn để cơm thừa. Trong nhà chỉ có thấp thoáng những chiếc bóng nhỏ bé của người phụ nữ chân yếu tay mềm. Có một lần tôi đọc bài viết nói về một người đàn bà thèm khát sức nặng của người đàn ông mỗi khi đêm về, thèm khát tiếng thở gấp gáp phả vào mặt mình, thèm khát một cánh tay vững chắc và thèm khát có lại ánh nhìn của người chồng cũ năm xưa. Tôi đã không thôi nghĩ đến mẹ mình!

Chiều nhạt nắng, mẹ ngồi trước hiên nhà, gió heo may chạy lệt phệt qua mang những sợi tóc dài bay ngang vầng trán giờ đã có thật nhiều nếp nhăn. Bất giác tôi lại nhớ đến câu thơ quen thuộc nghe da diết lòng của Nguyễn Tất Nhiên: 

 

“Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải

Nhớ cho mình dáng dấp người yêu

Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu

Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn”

thấy thương mẹ thắt lòng! Ai cũng có một thời con gái trẻ trung, nhưng mẹ đã đi qua nó lặng lẽ, chở những nhọc nhằn nặng trĩu trên vai!

… 

 

Tôi thương mẹ, thương những già nua qua bao nhiêu năm tháng vò võ một mình, thương sự cặm cụi suốt ngày sáng đêm đen, thương những cô đơn mòn mỏi qua một chặng đường dài. Tôi hình dung ra tình yêu ngày ấy, một người thiếu nữ trẻ và chàng thanh niên yêu nhau say đắm mà chỉ cưới nhau chưa đầy ba năm đã phải đứt gánh giữa đường kẻ ở người đi. Một người nằm im lìm dưới nắm đất lạnh, một người vần vũ với mưu sinh, còn có nỗi đau nào hơn thế nữa?

Tôi đọc nhiều về những bài viết kể về ba, tôi đọc nhiều về những gia đình hạnh phúc, những kỷ niệm sum vầy…Tôi đọc nhiều để thấy mắt mình thật cay, để thấy chạnh lòng cho bao mất mát. Tôi tự biết thương hơn cho những thiếu thốn tình cảm, thương những người con mất ba, mất mẹ, thương những đứa trẻ mồ côi không một ai nuôi dạy đàng hoàng, thương sự chia ly tan vỡ, thương những mảnh đời éo le. Phải học cách để chấp nhận rằng đôi khi cuộc sống chẳng những không cho ta thứ gì mà còn cướp đi của ta tất cả. Nhưng ta còn hơi thở thì còn có thể tự tạo ra những thứ mà ta thiệt thòi không may mắn có. Đó là bài học quý giá mà mẹ tôi đã dùng cả cuộc đời để dạy cho tôi! 

 
Tôi hiểu rằng điều duy nhất bây giờ khiến mẹ tôi hạnh phúc là nhìn thấy chị em tôi nên người, có một mái ấm nhỏ xinh và đầy ắp tiếng cười, là mỗi ngày bà được bế cháu dạo chơi, tuổi già sẽ bớt đi cô quạnh. Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn, có những thứ giản đơn như thế mà vẫn là ước mơ xa xỉ của nhiều người.. Bằng tình yêu đối với mẹ và tấm lòng hiếu thảo. Đã đến lúc tôi bù đắp tất cả cho Người - người Mẹ kính yêu của tôi! 
Hình ảnh đại diện của tác giả
Hình ảnh đại diện của tác giả

Đọc Truyện Online – theo blog Hà Lan Girl

Vài nét về blogger: Hà Lan Girl - "Người khôn ăn nói nửa chừng. Để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo..."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

back to top