Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà không có đàn ông

2008-12-26 09:14

Tác giả:


Blog Việt -

Tôi là đứa ít khóc, rất chai lỳ và bướng bỉnh, tôi giải thích điều đó là tại tôi hời hợt và không nhiều tình cảm, chẳng biết nói thế có đúng không nhưng tôi cũng chẳng còn câu trả lời nào khá hơn thế. Từ nhỏ, tôi đã sớm xa chị, và sớm sống một mình dù không phải tự lập vì đã có mẹ nuôi, rất may là tôi không bị chứng tự kỷ. Tôi sống với mẹ nhiều hơn chị gái, bởi thế nên tính cách mẹ tôi thế nào tôi đều hiểu rất rõ, cũng sốc nổi, dễ nóng giận và dễ nguôi ngoai. Mẹ tôi là người phụ nữ rất đảm đang, nhưng mẹ không chu đáo và không tính đến chuyện lâu dài. Nếu tôi có nói thì mẹ lại bảo người miền Nam sống hết mình, hôm nay chỉ biết hôm nay, đến ngày mai rồi tính. Tôi không trách mẹ, bởi tôi cũng bị ảnh hưởng phần nào cách sống phóng khoáng ấy, và cũng bởi mẹ không để tôi thiếu thốn thứ gì. 

Hình ảnh: theo blog Hà Lan girl
Hình ảnh: theo blog Hà Lan girl

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao một người phụ nữ chăm chỉ và xinh đẹp như mẹ lại có thể ở vậy những 19 năm, kể từ sau ngày ba tôi mất. Hồi nhỏ, tôi nghĩ điều đó thật tốt, tôi đã quen với cuộc sống không có bóng đàn ông trong nhà, và chỉ cần nghĩ đến sự xuất hiện của họ thôi là tôi đã thấy thật phiền phức. Tôi còn nghĩ rằng sau này lớn lên mình sẽ sống độc thân, chứ cũng không ngờ là mình lại có thể yêu một người khác phái nhiều đến thế! Cũng có thể do khách quan tác động nên tôi cực kỳ ý tứ và không bao giờ có những lời lẽ nào làm tổn thương ai, tôi luôn biết nói tránh đi giống như cái cách mà tôi đã muốn họ tránh những câu làm đau tôi như hỏi về các đấng sinh thành.

Suốt bao nhiêu năm trời tôi vô tâm không để ý xem mẹ mình đã cô đơn lủi thủi như thế nào, tôi vẫn nghĩ rằng cuộc sống của mẹ rất tốt và chẳng có gì đáng buồn cả. Thế nhưng thời gian trôi đi, một ngày tôi nhận ra mẹ không còn trẻ nữa, mọi người thường hỏi bao giờ tôi lấy chồng… Đó cũng là lúc tôi nhận ra một sự mất mát thiếu thốn lớn lao không thể nào bù đắp được của mẹ. 

 

Mỗi khi hàng xóm cãi nhau, ông chồng say xỉn đánh chửi vợ đuổi ra khỏi nhà, mẹ tặc lưỡi: “Có chồng như thế thà không có còn hơn”. Thế nhưng nhìn thấy hàng xóm aum vầy hạnh phúc, ông bà già chăm nhau, mẹ chỉ im lặng thở dài. Quá quen với nỗi cô đơn nên nó không còn là cô đơn nữa, cuộc sống vẫn cứ mãi trôi. Rồi một ngày khi cả hai chị em tôi đều lập gia đình hết, mẹ sẽ già hơn, có nhiều thời gian để suy ngẫm về cả quãng đời, về hai năm vẻn vẹn hạnh phúc bên ba. Cứ nghĩ đến là tôi lại thấy lòng bất nhẫn không sao chịu được.

Nhà không có đàn ông, chẳng có việc gì mà không đến tay mẹ, từ việc làm nhà làm cửa, sửa nồi cơm, cánh quạt, bàn ghế hay điện đóm mẹ tôi đều tự mình làm hết. Bất kể công việc nặng nhọc hay nhẹ nhàng, nắng mưa bão tố mẹ cũng không nề hà gì, chẳng bao giờ thấy mẹ than khổ cực, chẳng bao giờ thấy mẹ nghỉ ngơi, chẳng có cái gì mà không đến tay người mẹ tần tảo của tôi cả. 

 
Nhà không có đàn ông, bữa cơm nấu chỉ lưng bò gạo mà bữa sau vẫn để cơm thừa. Trong nhà chỉ có thấp thoáng những chiếc bóng nhỏ bé của người phụ nữ chân yếu tay mềm. Có một lần tôi đọc bài viết nói về một người đàn bà thèm khát sức nặng của người đàn ông mỗi khi đêm về, thèm khát tiếng thở gấp gáp phả vào mặt mình, thèm khát một cánh tay vững chắc và thèm khát có lại ánh nhìn của người chồng cũ năm xưa. Tôi đã không thôi nghĩ đến mẹ mình!

Chiều nhạt nắng, mẹ ngồi trước hiên nhà, gió heo may chạy lệt phệt qua mang những sợi tóc dài bay ngang vầng trán giờ đã có thật nhiều nếp nhăn. Bất giác tôi lại nhớ đến câu thơ quen thuộc nghe da diết lòng của Nguyễn Tất Nhiên: 

 

“Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải

Nhớ cho mình dáng dấp người yêu

Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu

Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn”

thấy thương mẹ thắt lòng! Ai cũng có một thời con gái trẻ trung, nhưng mẹ đã đi qua nó lặng lẽ, chở những nhọc nhằn nặng trĩu trên vai!

… 

 

Tôi thương mẹ, thương những già nua qua bao nhiêu năm tháng vò võ một mình, thương sự cặm cụi suốt ngày sáng đêm đen, thương những cô đơn mòn mỏi qua một chặng đường dài. Tôi hình dung ra tình yêu ngày ấy, một người thiếu nữ trẻ và chàng thanh niên yêu nhau say đắm mà chỉ cưới nhau chưa đầy ba năm đã phải đứt gánh giữa đường kẻ ở người đi. Một người nằm im lìm dưới nắm đất lạnh, một người vần vũ với mưu sinh, còn có nỗi đau nào hơn thế nữa?

Tôi đọc nhiều về những bài viết kể về ba, tôi đọc nhiều về những gia đình hạnh phúc, những kỷ niệm sum vầy…Tôi đọc nhiều để thấy mắt mình thật cay, để thấy chạnh lòng cho bao mất mát. Tôi tự biết thương hơn cho những thiếu thốn tình cảm, thương những người con mất ba, mất mẹ, thương những đứa trẻ mồ côi không một ai nuôi dạy đàng hoàng, thương sự chia ly tan vỡ, thương những mảnh đời éo le. Phải học cách để chấp nhận rằng đôi khi cuộc sống chẳng những không cho ta thứ gì mà còn cướp đi của ta tất cả. Nhưng ta còn hơi thở thì còn có thể tự tạo ra những thứ mà ta thiệt thòi không may mắn có. Đó là bài học quý giá mà mẹ tôi đã dùng cả cuộc đời để dạy cho tôi! 

 
Tôi hiểu rằng điều duy nhất bây giờ khiến mẹ tôi hạnh phúc là nhìn thấy chị em tôi nên người, có một mái ấm nhỏ xinh và đầy ắp tiếng cười, là mỗi ngày bà được bế cháu dạo chơi, tuổi già sẽ bớt đi cô quạnh. Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn, có những thứ giản đơn như thế mà vẫn là ước mơ xa xỉ của nhiều người.. Bằng tình yêu đối với mẹ và tấm lòng hiếu thảo. Đã đến lúc tôi bù đắp tất cả cho Người - người Mẹ kính yêu của tôi! 
Hình ảnh đại diện của tác giả
Hình ảnh đại diện của tác giả

Đọc Truyện Online – theo blog Hà Lan Girl

Vài nét về blogger: Hà Lan Girl - "Người khôn ăn nói nửa chừng. Để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo..."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top