Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người thứ ba

2008-12-26 13:44

Tác giả:


Blog Việt - Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình… Cô thấy mình giống con búp bê hài hước. Miệng thì cười tươi mà trên má có một giọt nước mắt đọng lại.

1. Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình. Thế nhưng mình vẫn cứ muốn làm kỳ đà giữa họ. Biết là sẽ phải chứng kiến những cảnh họ âu yếm nhau, trong lòng khó chịu lắm, nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh ấy, là cảm thấy vui. Đôi khi thấy mình như con búp bê hài hước, miệng thì cười tươi, nhưng trên má có một giọt nước mắt đọng lại….

Cô gấp cuốn sách lại, không đọc tiếp. Ừ, không biết mình có giống nhân vật trong truyện, không biết mối tình tay ba này sẽ như thế nào. Ai trong số họ chia tay nhau hay không có được tình yêu cũng đều buồn, mà cứ thế thì…

Cô và bạn gái chơi thân với nhau từ bé, cùng sở thích nên chọn ngành học như nhau, thường đùa nhau hai đứa mình cứ thế này mãi mãi. Nhưng đúng là nói đùa. Sang năm thứ tư đại học, người thứ ba xuất hiện, trẻ, đẹp, giỏi, hiền lành, hơn nữa lại là thầy hướng dẫn của hai người. Buổi đầu cô và bạn đều tỏ ra đúng mực cung kính song giữ khoảng cách, sau những buổi lên lớp chỉ là câu chào “Tạm biệt Thầy”, không có mời, rủ đi uống nước, ăn cơm như bao sinh viên khác đối với thầy hướng dẫn. Cuộc đời đâu có giản đơn và như ý muốn định sẵn…

Tốt nghiệp, cả hai xin việc dễ dàng bởi thành tích học tập và cô trở thành người thứ ba chứng kiến tình yêu của bạn gái với thầy hướng dẫn. Bây giờ họ không gọi là thầy mà gọi bằng anh. Cô nhớ khi phát hiện bạn và thầy yêu nhau, đêm đó cô không ngủ, tim đập lúc nhanh lúc chậm, một chút gì như hờn ghen trong lòng. Cô có yêu anh không, cô không biết, nhưng cô rất quý anh, thi thoảng cô ao ước anh dành cho cho cô một cử chỉ thân mật, hay cô cũng yêu anh mà không nhận ra… Cô chấp nhận vai trò kẻ ngoài cuộc quan sát chuyện tình của bạn và anh. Đi xem ca nhạc, xem phim, đi picnic, ăn uống… lúc nào cũng có cô, làm người chụp ảnh lưu giữ kỷ niệm yêu nhau của hai người. Khi họ giận dỗi nhau, cô là thuyết khách hòa giải, họ làm lành, cô hớn hở sung sướng. Nhưng đôi lúc, nhất là khi vô tình bắt gặp họ hôn nhau, thân thiết quấn quít chăm sóc nhau, tim cô chợt nhói lên, đêm ấy cô khó ngủ.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Hai người ái ngại thấy cô một mình, muốn làm cô vui vẻ, giới thiệu người này người nọ trong đám bạn bè cùng cơ quan, cô lắc đầu từ chối, cô muốn nói: “Bao giờ tìm được người như anh sẽ yêu”, nhưng chỉ nói thầm với riêng cô.  Ba người gần như đi đâu cũng có nhau, chỉ riêng ngày Valentine thì chưa lần nào có mặt cô. Cũng đúng thôi. Ngày lễ Tình Yêu, là ngày của những người yêu nhau, cô đâu có phần. Cũng đã bốn lần Valentine kể từ khi cô và bạn biết ý nghĩa của nó, bốn lần cô nằm nhà đọc sách.

Valentine năm nay cũng thế, trước đó, khi tan việc ở công ty, cô ra nhà sách quơ đại vài cuốn đem về, đóng cửa trùm chăn đọc cho qua đêm. Tình cờ, trong đám sách có cuốn Valentine Day, cảm giác đêm nay là lạ sao đó, cô không tập trung đọc được, cuốn sách và câu chuyện trong đó làm trái tim cô không yên, nhân vật giống như cô lúc này. Cô nghĩ đến anh, tự dưng muốn khóc. Tại sao? Cô biết cô chỉ dấu được bạn, dấu mọi người nhưng không dấu được mình, cô yêu anh, yêu âm thầm lặng lẽ. Những lúc bạn cô làm anh giận, cô hòa giải, nhưng cô thầm giận bạn. Sao không biết quý trọng tình yêu, sao nỡ đối xử với anh như thế, anh là người đàn ông tuyệt vời đâu phải dễ có… Nếu là cô thì… Trong cô đầy mâu thuẫn, cô không vui khi nhìn thấy anh đau khổ vì bạn, nhưng cô lại ngấm ngầm mong hòa giải bất thành, cô nghĩ lúc đó cô sẽ đến bên anh chia sẻ, an ủi… cô nói với anh thật dịu dàng. Xong, cô lại giật mình tự mắng – Mình là người tồi tệ, phụ lòng tin cậy của bạn, lợi dụng bạn gặp chuyện để nhảy vào. Nhiều lần cô vật vờ, vừa muốn làm bạn tốt vừa muốn biến thành kẻ xấu, những điều này cô chỉ biết dấu kín trong lòng không dám bộc lộ bày tỏ nên càng làm cô khổ sở. Nhà ai đó vang lên khúc nhạc “999 đóa hồng”. Cô xót xa cho mình tối Valentine.

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Tiếng chuông cửa nhà cô vang lên rụt rè… 10 giờ đêm. Ai đến làm khách vào giờ này… Không tin vào mắt mình… Anh đứng đó… Cô cũng như bị đóng đinh. Phải mất vài phút, khi anh lên tiếng : “Em không mời anh vào nhà à”, cô mới như người mộng du chợt tỉnh. Cô cuống quít mời anh, bối rối với bao nhiêu câu hỏi trong đầu. Bạn cô? Hôm nay Valentine Day sao họ không ở bên nhau? Sao anh lại một mình đến nhà cô?… Hôm qua cô còn thấy họ ríu rít hẹn nhau tình tứ lắm, ngỡ rằng họ sẽ có nhau suốt ngày này. Nhưng cô chỉ nghĩ mà không hỏi. Cô sợ bất kỳ câu hỏi nào đưa ra sẽ phá vỡ hiện thực vừa như trong mơ vừa như không dám mơ này. Anh đang ở bên cô thật gần, nghe được cả hơi thở của anh. Cô lặng lẽ rót nước để trước mặt anh, cô im lặng ngồi đối diện anh, cô có thể ngồi suốt đêm ngắm anh như thế, cảm giác trong cô thật kỳ lạ, lâng lâng niềm vui khó diễn tả thành lời. Uống đến ly nước thứ ba, anh buông tiếng thở dài: “Bọn anh chia tay rồi”. “Sao lại thế?”. “Bạn em không tôn trọng anh”. “Có lẽ hiểu lầm…?”. “Không đâu, nhiều lần rồi, tha thứ, làm lành, hôm nay là cực điểm”.

Anh yêu bạn em đã bốn năm, cũng nếm trải mùi vị đủ kiểu, em nhiều lần chứng kiến. Anh rất thật lòng. Anh muốn kết thúc những cuộc hẹn hò bằng một cuộc cầu hôn đêm Valentine, rồi sau đó là đám cưới. Anh đã chuẩn bị nhẫn, hoa, đặt một tiệc riêng cho hai người. Anh cũng bất ngờ. Khi anh ngỏ lời, bạn em cười rất tươi, nhưng lúc anh trao nhẫn, bạn em ngắm nghía, buông ra một câu làm anh điếng người: “Sao giống hàng chợ. Trả lại anh. Anh keo kiệt thế, nhẫn cầu hôn mà anh cũng tiếc, anh nói anh yêu em, muốn em làm vợ anh, mà thế này, bạn em thấy chắc em xấu hổ chết…”.

Anh vẫn cố kềm chế, nghĩ bạn em đùa cho vui, nhưng không, sau đó bạn em đùng đùng đứng dậy bỏ đi. Anh chạy theo giải thích, bạn em  vừa đi vừa nói to: “Anh đừng theo em nữa. Em chán yêu anh rồi. Làm vợ anh càng không. Chấm dứt”. Có lẽ anh đã đặt tình yêu sai chỗ.

Cô nhìn vẻ mặt anh rất đau khổ, cô thương quá, nhưng cô biết phải nói với anh điều gì vào lúc này. Bênh bạn hay lên án bạn đều không thể. Cô đến bên, nắm tay anh, cô muốn anh hiểu được cô đang chia sẻ, xoa dịu nỗi đau của anh, nỗi buồn của anh. Bỗng anh rút tay ra khỏi tay cô, ôm chặt cô. Cô run lên. Ôi! Cô muốn kéo dài hiện thực này, nhưng lý trí lại để cô vùng vẫy thoát ra. Trong cô là sự hỗn loạn. Cô không hiểu chính cô, Valentine đầu tiên có người đàn ông mình thầm yêu, nhưng lại trong hòan cảnh trớ trêu này. Cô nên vui hay nên buồn.

Thế rồi cô cũng qua được một đêm Valentine đầy sóng gió. Cô tính gặp bạn hỏi chuyện nhưng lại rất sợ phải nói bạn biết đêm ấy anh đến nhà cô, ở suốt đêm bên cô. Cô thấy mình có lỗi với bạn.  Ngày trôi qua, cả hai người không ai nhắn tin, điện thoại cho cô như thông lệ mỗi khi giữa họ có “chiến tranh”. Hay hai người đã làm lành. Bây giờ họ đang hạnh phúc bên nhau… Tim cô thoáng thắt lại trong tích tắc. Một nỗi buồn mơ hồ len lỏi.

Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc

Click vào đây để nghe ca khúc Careless Whisper

2. Công ty mình có một party, mình mời họ cùng tham dự. Gần đến giờ hẹn, bạn gái bận việc đột xuất, điện thoại gọi anh ấy đến với mình sợ mình buồn. Mình rủ anh ra hồ bơi, âm nhạc từ phòng tiệc du dương lượn lờ quyến rũ, mình và anh ấy khiêu vũ bên hồ. Có một lúc cảm giác hình như mình và anh ấy sắp hôn nhau… Mình đúng hay sai…

Cô ôm cuốn sách đọc, sách cũng mơ hồ như chính tâm trạng cô lúc này. Cô vứt sách xuống giường, đi tới  bàn phấn soi gương, nói chuyện với cái bóng mình. Cô đẹp, ai gặp cô cũng nói vậy. Cô giỏi, là một chuyên gia trẻ được tín nhiệm trong công ty, cô dịu dàng với mọi người, thế nhưng cô vẫn đi về một mình và an phận làm kẻ thứ ba lẽo đẽo theo bạn và anh, làm nhân chứng lúc họ hạnh phúc, lúc họ giận hờn gây gổ… Tại sao cô không chọn người nào khác mà là anh để âm thầm khổ sở. Công ty có bao đàn ông tài năng không thua kém anh, còn có phần hơn, sao không ai làm cô rung động. Tại sao lại phải tự hành hạ mình thế này.

Anh điện thoại mời cô đi ăn tối. Cô đắn đo, vừa muốn vừa không. Muốn vì tò mò không biết chuyện của bạn và anh thế nào. Không muốn vì sợ đối diện với họ, nhìn thấy họ tay trong tay, mắt trong mắt nhau, để đêm về lại thao thức. Sau rồi cô cũng nhận lời trong hồi hộp. Bàn ăn chỉ cô và anh. Cô không hỏi anh về bạn. Anh cũng tránh không nhắc tới. Anh nói đủ thứ chuyện tự nhiên như bao lần họ đi ăn với nhau – có 3 người. Bữa ăn chấm dứt. Cô gần như không nói. Anh đưa cô về nhà với lời chúc ngủ ngon. Cô không ngủ được. Thế có nghĩa là sao?

Bạn rủ cô đi mua sắm. Bạn có vẻ vô tư hồn nhiên như chưa hề trải qua một Valentine “chia tay…”. Hay đúng là họ không có gì xảy ra, hiểu lầm chút xíu, nay mọi chuyện  tốt đẹp nguyên vẹn rồi. Nghĩ thôi chứ cô không dám hỏi, sợ bạn vặn vẹo hỏi tại sao, không trả lời được. Đầu óc cô vẩn vơ ở tận đâu, bạn nói gì cô cũng gật, chẳng biết mua những gì. Cô muốn mau chấm dứt cuộc mua sắm này. Cô muốn về nhà cho tĩnh tâm. Lần đầu tiên cô thấy mệt khi đi cùng bạn.

Hình ảnh: Deviantart

Hình ảnh: Deviantart - Click để nghe ca khúc Torn between two lovers

Với tay lấy cuốn sách, tính đọc tiếp xem kết cục ba nhân vật kia giải quyết tình tay ba như thế nào…

Mình muốn gặp anh ấy nói rõ tình cảm của mình rồi ra sao thì ra, nhưng mình lại không dám gọi điện thoại hẹn gặp riêng anh ấy. Mình không có ý định dấu bạn gái điều gì, nhưng nói ra sợ bạn hiểu lầm phá hỏng tình bạn bao năm, Mình cứ như đi giữa hai dòng nước. Ai cho một lời khuyên…

Bạn nhắn tin, đòi tới nhà cô ngủ chung. Sao lạ vậy? Bạn liến láu – Chợt thèm, nhớ thời đi đi học giường tầng ký túc xá, đêm lạnh, hai đứa ngủ một giường cho ấm. Ngủ thì ngủ. Bạn đến, liến thoắng vồ vập cô, y như xa nhau lâu, mà lâu gì đâu, mới đi mua sắm với nhau, chưa được vài giờ. Cô và bạn huyên thuyên đủ chuyện, nhắc lại kỷ niệm học trò, thời sinh viên, những cuộc vui lên rừng xuống biển. Cô bị cuốn vào, quên hết những  dằn vặt làm khổ mình từ đêm Valentine. Điện thoại reo. Cô cầm máy và liếc nhanh bạn. Anh gọi. Giọnh anh hối thúc: Phải em không, sao không lên tiếng?… Cô lắp bắp: Dạ… nghe… rồi vội dập máy, quay sang bạn: “Nhầm”… Chuông lại reo, cô ngập ngừng, biết anh gọi, bạn nhào tới cầm máy: “Alo gặp ai…”. Cô thấy bạn nhìn cô là lạ, buông máy: “Nhầm” Mặt tỉnh như không, bạn hào hứng kể chuyện. Còn cô tâm trí như đang lạc phương nào, cô bứt rứt trong người, cảm thấy cô đang làm chuyện gì không phải với bạn.

Cô trằn trọc khó ngủ. Ừ! Cô đâu có làm gì sai, cô đâu có lỗi gì. Cô đâu phải là người thứ ba. Không ai có quyền phán xét cô. Mà cô cũng có quyền “có gì” cho cô chứ. Hai người họ đã chính thức đâu. Tại sao cô không thể… Cô giận bạn, cô giận anh. Vì họ mà cuộc sống cô không còn bình yên, cô phải vật lộn với nhiều ý nghĩ. Cô thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Ai cho cô lời khuyên…

Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình… Cô thấy mình giống con búp bê hài hước. Miệng thì cười tươi mà trên má có một giọt nước mắt đọng lại.

Ước gì đừng có ba người. Ước gì đừng có đêm Valentine… Để cô làm người tốt của bạn cô ./.

Gửi từ email của Hoài Hương

Bài liên quan: Ngày cuối năm và những tâm sự "Để gió cuốn đi"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top