Người lớn tập cô đơn
2021-12-24 01:20
Tác giả:
Ngựa hoang
blogradio.vn - Một thân một mình lên Sì Phố, sống ở đây vừa làm vừa học cũng 4-5 năm rồi, tôi cảm thấy Sài Gòn đúng là sang trọng thật, càng nhiều tòa nhà trọc trời, càng nhiều khách sạn mọc lên, tôi cảm thấy Sài Gòn trong tôi bây giờ khác lúc tôi gặp anh con bà ba, hồi đó cứ tưởng “dân Thành Phố” là giàu, là đẹp, đúng là Sài Gòn đẹp, còn giàu thì không hẳn
***
Không phải người lớn nào cũng trưởng thành, có những người muốn sống mãi một cuộc đời của những đứa trẻ. Giờ thì tôi mới hiểu, tại sao anh con trai bà ba không lấy vợ nhiều năm, vì anh là một người lớn, cũng như tôi, anh cô đơn ở Sài Gòn.
Hồi bé tung tăng chạy nhảy ngoài đồng, tới chiều tối thì cùng đám bạn chơi tạt lon, lò cò, mùa nước nổi thì rủ cả bọn đi câu cá, bắt ốc, mình mẩy lắm lem ấy thế mà vui. Hồi nhỏ ghét nhất là buổi trưa, hễ ăn cơm xong là chạy một mạch, rủ đám này đám kia đi ra chợ chơi. Chợ Trường Xuân hồi đó bé xíu, đi lượn mấy vòng là hết, cũng không bán nhiều đồ, ấy vậy mà “dân trâu” chúng tôi thích ra đó buổi trưa, ở nhà thì thể nào cũng bị lôi đầu về ngủ, đứa nào lì thì bị đòn, thế là trưa nào cả bọn cũng lén tụ lại, xách cái xe đạp con chạy ra chợ, đi vòng vòng rồi mua hủ bánh lăn, bánh bò, xôi bắp… chỉ 10k là có cả thao đồ ăn, nhờ vậy mà có đứa nào chịu về ngủ trưa đâu. Chỉ có bữa nào cả xóm xúm lại chơi lo tô thì cả bọn tôi mới không bị tóm cổ về nhà, lúc đó thì bọn tôi không ra chợ nữa, vì ngày nào cũng trốn ra đó cũng ngán mấy món ngoài chợ, chúng tôi ra sau hè bẻ cây lau sậy làm kiếm, chơi làm quan, chán thì đi bẻ xoài, hái cà na, hái trứng cá ăn.

Mùa nước nổi quê tôi vui lắm, hồi đó nhà sàn xây cao, gỗ kết thưa, phía trước có cái sân rộng, cũng là nơi tụ họp của con nít trong xóm, chiều tụi nó được dắt ra đây vừa chơi vừa ăn cơm. Mùa nước nổi về, mang thêm thu nhập cho người miền quê, nước ngập tràn hết cả sân, đường xá cũng không đi được, hồi đó cứ mùa nước nổi, cha với ông nội tôi hay đi giăng câu, bắt cá để sáng đem ra chợ bán, còn dì với bà đi hái bông điên điển, bông súng đổ bánh xèo, làm canh chua cá lóc,… ở quê là vậy, thiếu gì đi ra sau hè là có. Mùa nước về tôi cũng hay rủ “đám trâu” qua nhà câu cá, nhà sàn kết gỗ thưa, cứ thả cần câu với miếng cơm xuống là dính, cơ mà chỉ câu được mấy con cá nhỏ, thả vô nước nuôi chứ không đem bán hay ăn được, ấy vậy mà cảm giác câu được con cá nó sướng lắm, nhà có cái cần nên đứa nào cũng xúm lại giành câu.
Giờ thì lớn rồi, sống một mình chỉ có báo thức nó gọi dậy, cũng không còn được ngủ trưa như trước, đám trâu ngày nào giờ cũng không còn tụ tập trốn đi chơi, mỗi đứa mỗi nơi. Ở Sài Gòn cô đơn lắm, ở Sài Gòn có cái lạ, nó sầm uất, nó đẹp, nó sang trọng, không có nhà sàn hay ghe tàu, món gì cũng đắt nhưng Sài Gòn mang nhiều mộng mơ, cũng là nó mà con người ta khao khát muốn đổi đời.
Hồi đó đi ra chợ với má, thấy anh con trai bà ba bán rau về chơi, lúc trước anh làm hướng dẫn viên du lịch, giờ anh làm quản lí khách sạn 3 sao ở Sài Gòn, anh cao ráo, da trắng, quần áo anh mặc cũng khác, nhìn ra vẻ có tiền, lần này anh về thăm bà ba mấy ngày. Nay ra chợ với má tôi mới gặp anh. Má tôi khen “dân thành phố” đẹp trai dữ bây, rồi chừng nào có vợ. Anh cười trừ rồi đáp lời với má tôi mấy câu. Đó cũng là lần đầu tôi nghe “dân thành phố” tôi cứ tưởng ở đâu cũng giống nhau. Tôi thầm nghĩ “dân thành phố” chắc ai cũng giàu và tốt bụng như anh, tôi liền mong sau này được lên thành phố, hẳn chắc lúc đó tôi cũng sẽ giàu.
Đúng như ý tôi muốn tròn 18 tuổi thì được cho lên Sài Gòn học, tôi mừng thầm vì bấy lâu tôi mong được sống ở “Sì Phố”, nghe nói nhà trên đó cao lắm, nhiều tầng, nhiều đồ đẹp. Sở dĩ được lên Sài Gòn sống là do tôi đỗ đại học, nghe tôi đỗ nhà ai cũng mừng, hàng xóm qua chúc mừng rồi làm tiệc. Đám trâu trong xóm có tôi với thằng Dầu là đậu, mấy đứa khác vì nhà nghèo, bỏ học đi làm mướn chứ không học tiếp nữa, nghe nói học đại học nhiều tiền lắm, rồi phải lên Sài Gòn, phải mua xe, thuê trọ. Nhà tụi nó còn nghèo hơn nhà tôi nữa, nhà tôi với thằng Dầu cũng khá giả một chút chứ không sung sướng hơn ai, một phần là cha tôi quan trọng chuyện học hành, cha mong tôi khác cha với ông nội, cha nói cha lo cho học, cứ lên Sì Phố thiếu gì gọi cha lo.
.jpg)
Một thân một mình lên Sì Phố, sống ở đây vừa làm vừa học cũng 4-5 năm rồi, tôi cảm thấy Sài Gòn đúng là sang trọng thật, càng nhiều tòa nhà trọc trời, càng nhiều khách sạn mọc lên, tôi cảm thấy Sài Gòn trong tôi bây giờ khác lúc tôi gặp anh con bà ba, hồi đó cứ tưởng “dân Thành Phố” là giàu, là đẹp, đúng là Sài Gòn đẹp, còn giàu thì không hẳn, tôi phải vừa làm vừa học suốt 4 năm đại học.
Còn nhớ bữa đầu lên Sì Phố tôi đi làm phục vụ nhà hàng, có buổi bị khách ói lên người, bữa thì đốt cồn phỏng tay, bữa thì can người ta đánh lộn. Giờ thì sáng đi thực tập, chiều tối về thì giao đồ ăn kiếm thêm, có bữa bị bom hàng, được một bữa ăn sang, mà xác định cả tuần ăn mì gói. Có bữa chở khách thì bị giật đồ, cố chạy theo thì bị đạp cho té xe. Có bữa trời mưa cũng phải ráng chạy, trời thì lạnh, người thì rung chứ nhất quyết không bỏ cuốc xe. Có bữa thì bệnh nằm trong phòng một mình, nằm được một chút cũng ráng ngồi dậy lên chỗ làm. Bệnh không sợ, chết đói thì sợ lắm.
Hồi đó sinh nhật, được má với dì nấu mấy món đãi tiệc, rủ đám này đám kia tới chơi, giờ thì lớn rồi, sinh nhật cũng một mình, chạy ngang quán xá thấy người ta sinh nhật cũng vui rồi, chứ tiền đâu mà đi chỗ sang, hưởng cái lạ. Sau này về quê, sinh nhật, đám tiệc thiếu gì.
Hồi đó thấy người lớn được đi nhiều nơi, thấy người ta có tiền xài, muốn làm gì cũng không ai quản thúc, cũng không bị bắt về ngủ trưa. Tôi nghĩ mà thầm ao ước mình lớn thật nhanh, tôi còn mường tượng cuộc sống sau này, tôi có nhà, có tiền, có không gian riêng, thích làm gì cũng không ai la rày.
Bây giờ thành người lớn thật rồi, biết khôn, biết suy nghĩ, biết phải trưởng thành. Ở Sài Gòn, làm dân thành phố, nhưng lòng tôi vẫn thấy trống trải. Có lẽ vì đã quen với cuộc sống ở Đồng Tháp, cái gì cũng rẻ, ở đó có nhà, có bạn, ở đó không phải làm người lớn, không phải tập cô đơn.
© Ngxx.Mi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

