Người làm mặt nạ cho đời
2015-07-23 01:00
Tác giả:
Quê tôi vốn dĩ mộc mạc, yên bình như bao vùng nông thôn khác. Người dân đa phần sống bằng trồng lúa, hoa màu. Duy nhất gia đình anh Lượm làm nghề chế tác các loại mặt nạ. Đó là những chiếc mặt nạ được bồi bằng giấy, vẽ thêm họa tiết xanh, đỏ tùy mục đích sử dụng. Có thể là mặt nạ dùng để biểu diễn trên sân khấu tuồng cổ, với dung mạo các ông tướng hay bọn yêu tinh gì đó. Có thể là mặt nạ anh hề bán cho trẻ con, thậm chí những khuôn mặt ăn theo phim đắt khách như tề thiên, trư bát giới…
Mọi người kể đây là nghề gia truyền mấy đời của nhà anh Lượm. Bố anh mất đã lâu nên anh là truyền nhân duy nhất. Thật ra anh không phải là con ruột của ông bà Thạch. Ông bà lấy nhau gần mười năm không có con nên đi xin một đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài cổng chùa Phước Tự. Từ đó, ông bà đặt luôn tên “Lượm”, vừa kỷ niệm vừa đặt tên xấu cho dễ nuôi là vậy.
Hơn hai mươi lăm tuổi mà anh Lượm chưa có “ý trung nhân”. Bà Thạch thấy lo lắng quá! Ở vùng nông thôn vào tuổi này có thể người ta đã có đến hai đứa con chứ chẳng nói chơi đâu! Bà lo sợ đến ngày bà đi gặp ông ở dưới “suối vàng”, ấy là bà nói theo truyền hình văn vẻ chứ từ trước đến giờ, bà quen nói là “đi gặp ông bà” rồi thằng Lượm sẽ ra sao khi anh ta cứ vô tư đi chơi, đá banh với lũ trẻ...

Trong khi anh Lượm ngày qua ngày miệt mài làm ra bao nhiêu sản phẩm tài hoa, đẹp đẽ cho người để trong phút chốc họ hóa thân thành nhân vật đặc biệt giữa đời thường thì bà mẹ già âm thầm đi kén dâu. Tìm hiểu hết trong làng không xong, bà qua tận mấy làng kế bên. Cuối cùng thì anh Lượm với danh hiệu “vua mặt na” của làng chúng tôi cũng có vợ. Ngày đến ăn cỗ cưới, ai cũng khen bà Thạch kén được cô con dâu đẹp người, đẹp nết. Mà đúng như lời người ta nói thật! Đám thanh niên chúng tôi ganh tỵ với sự may mắn của anh Lượm.
Lo đám cưới cho con xong,nửa năm sau bà Thạch qua đời. Tổ chức xong lễ giỗ đầu tiên cho mẹ, vợ chồng anh Lượm có tin vui vì đất đai nhà anh nằm trong qui hoạch đường to. Ba sào đất của anh một nửa được nhận tiền đền bù, một nửa trở thành đất mặt tiền quốc lộ.
Cuộc sống dân làng có nhiều đổi mới. Gia đình nhỏ bé của anh Lượm cũng thế. Người vợ vốn có nhan sắc, nay lại có tiền trong tay nên nhanh chóng mở một quán ăn uống. Riêng anh Lượm muốn bảo tồn nghề gia truyền nên mở tiệm làm mặt nạ như xưa. Quán của người vợ ngày một đông vì cô chủ quán xinh đẹp, ăn nói ngọt ngào. Thêm đội ngũ các cô bưng bê “chân dài” nhưng hay mặc “quần ngắn” phục vụ nên cánh tài xế đường dài đến ủng hộ, ăn nhậu nườm nượp. Trái ngược với cửa hàng bán mặt nạ của anh chồng ngày càng vắng khách. Nhưng anh Lượm rất yêu nghề, vẫn nhẫn nại ngồi làm những tác phẩm mà nhờ nó cha mẹ mới nuôi được anh. Nhờ nó mà anh luôn được sống trong một thế giới đẹp đẽ, hiền lành, nhiều màu sắc dân dã...

Thế rồi một ngày kia, người ta không thấy vợ anh Lượm đâu nữa. Quán ăn đóng cửa vài ngày rồi lại có chủ mới. Hóa ra vợ anh chàng Lượm thật thà đã chạy theo người khác - một chàng lái xe hào hoa, đồng thời kịp bán số đất đai mà người chồng cho chị đứng tên. Ông “vua mặt nạ” của làng tôi bây giờ chỉ còn lại duy nhất cửa hàng nhỏ! Chị không bán căn nhà nhỏ này có thể muốn chừa đất sống cho ông chồng cũ hoặc sợ bị lộ sớm chuyện cô ta sắp “một đi không trở lại”
Anh Lượm rơi vào tình trạng rất đau khổ! Dân làng tôi thấy chàng trai hiền lành nay bỗng kết bạn với rượu để giải sầu. Họ thấy anh ít giao tiếp với mọi người. Nhưng khi về đến nhà, anh trò chuyện với những chiếc mặt nạ nhiều lắm. Anh kể chuyện ngày anh còn bé, anh nhắc đến chuyện bố mẹ anh yêu thương, dạy nghề cho anh như thế nào... Mỗi buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống người ta lại bắt gặp anh ra thắp nhang ở mộ ông bà Thạch. Hết kể chuyện kỷ niệm, anh Lượm lại than thân trách phận, nhưng điều kỳ lạ là anh không bao giờ nhắc đến vợ anh. Có người cho rằng vì quá tức giận, anh không muốn nhớ đến kẻ phản bội nữa. Nhưng cũng có người lại bảo vì anh vẫn còn yêu, đang chờ đợi ngày vợ hối hận quay trở về. Duy nhất tôi hiểu được điều ấy vì chính anh tậm sự với tôi:
“Anh làm được mọi kiểu mặt ở cuộc đời nhưng anh không tự làm được mặt nạ cho chính anh. Anh sống đúng với chính mình nên anh thô ráp, xấu xí trong mắt người phụ nữ anh yêu, khiến cô ấy chạy theo những cái hào nhoáng, bóng bẩy là phải...”
Rồi một ngày, chúng tôi nhìn thấy anh gỡ bỏ bảng hiệu, đem đốt hết số mặt nạ còn lại trong tiệm. Người mới mua lại nhà của anh tiếp tục treo lên quảng cáo sắp khai trương một quán nhậu mới. Từ ngày ấy, anh Lượm đi đâu không ai biết. Vài người nhìn thấy anh Lượm về thắp nhang ngoài mộ cho bố mẹ anh mỗi năm. Người ta kể dạo này anh Lượm thay đổi lắm, ăn mặc sang trọng như một ông chủ và có cả xe hơi nữa... Anh đã tìm được chiếc mặt nạ của riêng mình chăng?
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'


