Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngoảnh lại thấy mặt trời

2013-09-19 20:40

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Thành phố nhỏ ủ mình trong sông, tháng tám nước dâng cao, hiền dịu và bình thản ru mình trong lăn tăn sóng nước. Nơi này, mùa hè đẹp lắm, đẹp trên từng trời mây, góc phố, trên từng tán cây xanh ngút ngàn vươn mình trải bóng dài xuống đường, ấy vậy mà tôi lại lạc lõng nép mình trong nhà vệ sinh của một quán café, để tránh cái cảm giác tôi không thuộc về Hà Nội ồn ào và lộn nhào những cuộc tìm kiếm hạnh phúc.

Nỗi buồn không hợp với những ngày hè rực nắng, còn tôi thì lập lờ trôi như một sinh vật thừa thãi, luôn bị đẩy sang bên lề cuộc sống, im lặng nghe thấy bản thân bị hút hết những niềm vui cho những nụ cười rạng ngời ngoài kia. Và để thôi thừa thãi trong cái thế giới này, tôi chỉ có thể trốn chui lủi trong cái góc nhỏ  co chân lên nắp bồn cầu, đóng chặt cửa, đút tai nghe vào tai và cứ thế…chờ mặt trời rơi.

Hóa ra dù có sống giữa thế giới có gần 8 tỉ dân thì con người vẫn có thể cô đơn đến vậy.

cô đơn

***
Bạn sẽ thấy khó xử thế nào khi nói với một cô gái nhỏ, đôi mắt luôn buồn cứ co người lại như thể làm như vậy em sẽ biến mất khỏi cuộc đời này rằng: “Anh rất xin lỗi, nhưng em có phiền không nếu cho anh hỏi tại sao em luôn ở trong nhà vệ sinh lâu vậy?”

Em cố làm cho mình mờ nhạt đến độ tôi sẽ không bao giờ để ý đến em nếu nhân viên không liên tục gọi điện thoại cho tôi, mách về một cô bé bất thường, đến quán, gọi đi gọi lại như lập trình một cốc lipton phổ thông chán ngắt, rồi em luôn bỏ nguyên cốc nước đấy trên bàn và chiếm trọn cái nhà vệ sinh hàng giờ đồng hồ, khiến cho rất nhiều vị khách khác mắc kẹt trong nhu cầu của bản thân mình. Vậy là trước khi có cuộc nói chuyện với em, tôi đã loanh quanh trong toilet hàng giờ đồng hồ, cố tìm ra một sức hút âm thầm nào đó, nhưng tất cả những gì tôi thấy, là một màu trắng tang thương và không gian nhỏ đến ngột ngạt.

Tháng 8 nóng như chảo lửa, hầm hập trên những con đường nhựa trải dài mãi người ta cứ mải mê tắm trong mồ hôi của chính mình. Còn em thì nhỏ xíu, mải miết di chân trên sàn gỗ như đang cố bào mòn đi một điều gì đó, chẳng rõ tại sao, tôi thấy em thuộc về nơi đây lắm, trong cái quán vắng nắng buông, chiếu rõ những hạt bụi lập lờ bay. Tiếng quạt trần quay đơn điệu phủ lên chúng tôi, giọng em trong như chuông gió kêu những ngày chớm thu trễ nải mà tôi nghe xong, bỗng thấy có tiếng nứt nhỏ trong lòng.

-  Tại Hà Nội không có nơi nào để yên cho em khóc cả.

Rồi em ngước nhìn tôi, mắt nâu trong suốt long lanh như mặt sông hững hờ phủ quanh thành phố, khẽ khàng cất giọng:

 -  Dù sao quán cũng vắng, còn em cũng cần một nơi để trốn.

Tôi thấy em lẻ loi quá, chỉ có những hạt bụi nhỏ xíu là quyến luyến quẩn quanh những sợi tóc mai mỏng manh rũ mình xuống trong chiều tàn…

Hóa ra, mặc dù có sống giữa thế giới có gần 8 tỷ dân thì một cô gái nhỏ vẫn có thể cô đơn đến vậy?


***
Bạn có thấy ngạc nhiên và khó xử không? Khi có một chàng trai tóc mềm môi mỏng, dáng cao cao giọng trầm trầm ấm ấm, có mùi của biển bỗng tặng bạn một tấm biển in chữ “Nhà vệ sinh đang được dọn dẹp” để bạn có thể thoải mái sử dụng toilet trong quán của anh ta hàng giờ liền mà không bị ai làm phiền.

Tôi phát ốm lên được bởi cảm giác đơn độc và lạc lõng trong cái đám đông ngồn ngộn người chảy hàng giờ trên từng milimet đường phố, những con người đó, ánh mắt lạnh nhạt, dùng nhau như những miếng bông gạc vá víu những khoảng trống của tâm hồn. Tôi không có một nhóm bạn để chìm đắm trong khói thuốc hay chất kích thích để quên đi thế giới vẫn đang quay. Facebook của tôi im lìm và lạc lõng trong biển chữ còn tôi cũng trống rỗng giữa biển người. Café một mình, ăn uống một mình, ốm một mình, lạc lõng trong một đám đông cười nói, chỉ nghe những ồn ào nện rộn rã vào tim… Và khi tôi ngồi sụp xuống khóc ở bên hè đường, cũng chỉ có những ánh mắt thương hoại xoáy vào tôi sắc như dao rồi nhanh chóng buông lơi…

Không ai nhìn thấy tôi cả .

Thà ở một nơi không có ai còn hơn đứng giữa rất nhiều người nhưng vô hình.

Rồi một hôm, khi thấy mặt trời buông qua ô cửa nhỏ xíu của nhà vệ sinh, màu đỏ rực rỡ phủ xuống từng gót chân người đi tôi bỗng ước “Giá có một ngày mặt trời thôi đừng ló rạng, vậy là tôi không cần quay lưng lại với một ngày đã rơi nữa”.

***
Hôm đó khi rời khỏi quán, tôi bỗng ngoảnh lại nhìn thấy hoàng hôn đỏ tươi, tráng lệ đang lặn sau lưng mình, ánh hoàng hôn huy hoàng đến nỗi tôi nghĩ nó sẽ sưởi ấm được nỗi buồn trong em thì sao? Có lẽ nên lôi em ra khỏi cái màu trắng ảm đạm đấy thôi, mua cho em một cái kem ngọt lịm hoặc pha vào bình một cốc nước chanh mát mát rồi đưa em ngắm những ráng mây cuối ngày, vậy là tôi quay lại, gõ cửa rất lâu, gọi cũng rất nhiều lần rồi nhưng mặt trời vội vàng quá, chưa gì đã nhường cho chạng vạng bao lấy bầu trời. Tôi bỗng cảm thấy bất an nên dùng chân đạp mạnh cửa và nhìn thấy em như một chú chim kiệt sức rũ mình dưới sàn lạnh băng.

Những ngày sau, tôi không biết nên cười hay khóc khi bỗng trở thành nhân vật nổi tiếng trên mọi tờ báo với cái title “Shock với anh chàng đẹp trai phá cửa nhà vệ sinh cứu thiếu nữ tự sát”. Tấm ảnh tôi bế em hao gầy được ai đó chụp đăng tràn trên mạng. Vậy nên cái quan café buồn chán của tôi bỗng tấp nập khách vào ra, điện thoại di động cũng đổ chuông liên tục những cuộc phỏng vấn . Tôi ngẩn ngơ cố hiểu có phải dẫu cho Hà Nội  ngày càng chật ních, lòng người cũng theo đó co lại nhưng sự rảnh rỗi lại nở phình ra không?

Nhưng những cảm xúc đó đi kèm với sự hoang mang khi tôi nhìn thấy em tỉnh lại trong bệnh viện, đôi mắt giờ như màn sương ngày đông rất lạnh xoáy vào tôi và nói:

-  Sao anh không để tôi chết đi cho rồi!

Khi đó tôi nhận ra rằng, có đôi khi chỉ đơn giản là tiếp tục sống thôi, cũng là việc đòi hỏi lòng dũng cảm vô cùng.


***
Trên các trang báo mạng tôi bỗng trở nên nổi tiếng vô cùng, trở thành một biểu mẫu cho giới trẻ tham khảo về trải nhiệm sống. Một con bé, chẳng ai quan tâm, phải trốn trong nhà vệ sinh cho quên đi lạc lõng bỗng được mọi người nhắc đến dày đặc. Người ta phân tích, khuyên nhủ rồi chê trách. Trở thành tâm điểm trong ngỡ ngàng, tôi vẫn đếm từng giọt nước truyền nhỏ giọt uể oải, thở dài., thấy mình càng cô đơn.

Rồi anh đến kéo toang tấm rèm cửa tôi che để trốn loài người. Chiếu vào mắt tôi là ánh sáng rực như lửa nhảy múa ngoài cửa sổ, mùa hè đẹp như thiên đường lộng lẫy tôi vốn đã biết rồi, nhưng chưa bao giờ dám bước vào cho đến khi  bị anh đẩy ra sân tắm mình trong đó, anh ngang nhiên tiếp nhận mọi lời phỏng vấn và bắt tôi trả lời mọi câu hỏi vì lý do “Em là người gây ra đống rắc rối này, phải tự mình dọn dẹp thôi“.

Tôi mắng anh là tên điên lắm chuyện rồi vùng dậy bỏ đi, nhưng được một quãng ngoảnh lại, anh vẫn đứng đấy nhìn tôi, Ráng chiều phủ lên anh một lớp lụa mỏng ấm áp, mềm mại. Trong vô thức tôi quay lại, chạm vào tay anh như cố với lấy một chút  bình yên cho mình. Và anh cười với tôi, trong mắt đong đầy nắng. Vậy là lần đầu tiên, tôi nói về nỗi cô đơn của mình với mọi người , như cách ng ta có thể đẩy trôi được sự nghẹn ứ trong cổ họng của mình mà hít thở. Tôi bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng.

“Mọi người trên thế giới này đều cô đơn cả, nếu đã vậy thì hãy cô đơn cùng với nhau”.

nắng

***
Hà Nội những ngày này mưa tầm tã, tháng tám nắng nhiều mà mưa cũng nhiều. Có đôi khi mưa rả rích cả đêm, tràn cả mái hiên hay ngập úng chậu cây lan trước cửa đến nỗi mà tiếng gà đã gáy rất xa rồi mà mưa vẫn chưa tạnh. Nhưng trong phòng bệnh tôi đã nhìn thấy một nụ cười an nhiên, bình yên vô cùng. Em kể với tôi rằng giờ em có nhiều bạn lắm  bởi rất nhiều người cũng thấy cô đơn và cần được chia sẻ. Trong cái tiểu thời đại mà mọi người chạy đua với kim giây đồng hồ này, sự lạc lõng phủ toàn thành phố nên ai cũng cần có một chiếc hộp riêng để trốn vào, và buồn cười là mặc dù trốn đi, nhưng người ta lúc nào cũng mong có người tìm ra mình.

Rồi giọng em khe khẽ trong tiếng mưa, đôi má ửng hồng, kéo áo hỏi tôi:

-  Chỗ ẩn náu của em bị anh tìm ra rồi nên nhà vệ sinh em không mượn nữa… nhưng có thể mượn anh không?

Đôi khi bạn hỏi có thể sẽ nhận được câu trả lời là “Không” nhưng nếu bạn cứ im lặng thì chắc chắn câu trả lời sẽ  không bao giờ là “Có”.

Tôi sẽ không nói tôi đã đáp lại em thế nào nhưng sẽ kể cho các bạn nghe thêm một đoạn hội thoại  trong những cuộc nói chuyện của chúng tôi .

-  Mà anh vẫn chưa biết tên em là gì nhỉ ?

-  Hạ Dương ạ, Hạ là lặn hoặc là ngày hạ cũng được, còn Dương có nghĩa là thái dương.

Sau đó em chẳng thèm để ý đến tôi mà cắm mặt vào facebook nói chuyện không ngớt với rất nhiều người, trên môi nụ cười vẫn chưa tắt.

Nếu hoàng hôn chiều hè hôm đấy, tôi không quay đầu lại có lẽ tôi đã để mất em rồi. Nên đôi khi, bạn phải ngoảnh lại thì mới nhận ra nơi ấy có mặt trời.


•    Bài dự thi của Nguyễn Ngọc Linh <miaost@>





Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top