Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

2020-11-23 01:20

Tác giả: ViVi


blogradio.vn - Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

***

Trong cuộc đời bạn có bao nhiêu miền ký ức? Miền ký ức nào khiến bạn khắc ghi trong tim, tự dặn lòng mình mãi mãi không được quên?

Tôi đang đi những bước đi đầu tiên trong chặng đường hoàn thành nhiệm vụ của một con người, bước đi mang tên “khẳng định mình”. 

Trên con đường ấy, khi tôi tiến lên phía trước thì bên cạnh tôi có những người bạn cùng đồng hành, đối diện tôi là những thách thức mà tôi phải đối mặt và mỗi khi tôi quay đầu lại sẽ mỉm cười mà nhìn thấy những đôi mắt sáng ngời động viên của bậc sinh thành. 

Tôi cố gắng nhìn về sâu trong đám mây mù mờ ảo, cố gắng tìm kiếm lại một chút dư âm của một miền ký ức mà tôi hằng giữ trong tim là ngoại.

Lần tìm về khoảng thời gian khi còn là một cô gái tuổi trăng rằm, sáng đi học ở trường huyện, chiều lại trở về căn nhà nhỏ, lại như thường ngày quét dọn, học bài, chơi cùng những người bạn đồng trang lứa và cũng không quên chầm chậm ghi lại hình ảnh của người phụ nữ tuổi ngoài 60.

Tuổi 60, cái lứa tuổi mà theo mọi người là đã hết cuộc đời nhưng với người bà của tôi thì mới như đi qua hai phần ba thôi. Thân hình cao lớn chứ không hề nhỏ nhắn như độ tuổi của bà, có thể chở hàng chục ký hàng trên xe băng qua vài mươi cây số để buôn bán. So với cái tuổi đang phơi phới sức lực của tôi, khi ấy thì quả thực tôi còn thua kém nhiều lần. 

bangoai7

Ba mẹ tôi làm việc trong thành phố, tiền lương ít khiến tôi không thể gắn bó cùng ba mẹ trong suốt tuổi thơ. Và trong hoàn cảnh khó khăn ấy, mẹ tôi đành phải gửi gắm tôi về quê, nơi chôn nhau cắt rốn của mẹ, nơi đó có người bà luôn yêu thương con gái và đau lòng đứa cháu ngoại của mình. 

Tôi sống cùng bà trong 18 năm và chỉ đến khi bước chân vào ngưỡng cửa Đại học, tôi đành tạm thời nói lời tạm biệt ngoại để đi tiếp con đường học vấn của mình với mong ước sau này sẽ thành công để báo hiếu cho bà. 

Ngày bước lên chuyến xe để đi thành phố, bà đứng dưới dặn dò nhiều thứ, tôi không biết mình có nghe hết lời bà nói hay không nữa, trái tim như có gì đó bóp nghẹt. 

Tôi thẫn thờ ngồi trên hàng ghế cạnh cửa sổ, chiếc xe cứ lăn dần về phía trước, từng giây rồi từng phút nhìn ra ngoài, lướt qua biết bao nhiêu thứ, nước mắt cứ thế tuôn trào. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng, mình đã rời xa vòng tay bà thật rồi.

Tôi cứ nghĩ bốn năm rồi sẽ qua nhanh thôi, việc bây giờ tôi cần làm là cố gắng từng ngày để hoàn thành thật giỏi việc học tập của mình ở Đại học như 12 tôi đã làm tốt khi ở với bà. 

Năm học đầu tiên tôi sắp xếp về hai lần, kỳ nghỉ hè và lễ Tết Nguyên đán. Tết năm ấy bà không còn khỏe như mọi năm, bà ho nhiều và thường bị cảm cúm, như có một dự cảm chẳng lành nhưng tôi chẳng dám nghĩ nhiều, chỉ biết mua thuốc cho bà uống để bà được khỏe hơn. 

bà_nội

Kỳ nghỉ cũng kết thúc và tôi tiếp tục quay lại với nhiệm vụ học hành của mình, trước khi đi tôi đứng trước bàn thờ ông bà tổ tiên cầu mong cho ngoại của tôi hãy luôn thật mạnh khỏe. Thế nhưng cuộc sống luôn là vậy, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình ở đời, dù chúng ta muốn hay không thì cũng phải đối mặt với điều đó. 

Tôi nhớ như in ngày hôm ấy, tôi ngồi trên xe buýt thành phố để lên trường ký kế hoạch một hoạt động tổ chức cho khoa. Khi tôi chuẩn bị xuống trạm chờ, một cuộc điện thoại vang lên từ mẹ, thông báo về bệnh tình của ngoại mà có lẽ tôi ít nhiều tôi cũng đoán được trong suốt hai tháng ngoại vào viện vì ho quá nhiều. 

Thật ra không phải là tôi ngốc nghếch mà là không dám tin và cũng không muốn tin rằng, ngoại mắc bệnh hiểm nghèo, cơ hội cứu chữa gần như bằng không ở tuổi của bà. Ngồi phịch xuống ngay trạm chờ trước cổng trường, tôi đã khóc, khóc khi mình hiểu đã quá rõ ràng, bởi vì nỗi đau cứ âm ỉ trong lòng, muốn dừng cũng không thể. 

Và chỉ sau đó hai tháng, ngoại đã về đất với vòng tay của đất mẹ, ngoại đã không còn đau đớn, không còn sợ hãi, mọi thứ đã trở nên dễ dàng với ngoại hơn rồi. 

Từ ngày hôm đó, hình bóng của ngoại đã trở thành một phần ký ức tôi sẽ mang theo suốt cả cuộc đời của mình. 

banoi_(1)

Mất đi không phải là kết thúc vì những người thân yêu, tình thương sẽ luôn hiện hữu, nên dù ngoại có ở bên cạnh tôi hay không thì sự ấm áp luôn còn đó, chỉ là ngoại yêu thương tôi quá nhiều, hy sinh cho tôi quá lớn thế nhưng bản thân ở thời điểm đó lại không thể mang đến cho ngoại một cuộc sống tốt đẹp như lời hứa với lòng khi ngoại còn sống. 

Nỗi ân hận, sự nuối tiếc đến tột cùng vẫn luôn âm thầm nằm sâu trong tiềm thức tôi cho đến tận ngày hôm nay.

Những ký ức về ngoại như một thước phim quay chậm, vẫn đều đều phát đi phát lại trong đầu tôi, sự nhớ nhung, thương yêu chính là chất liệu chắp vá nên những mảnh phim vô cùng chân thực ấy. Muốn ôm thì ngoại đã không còn hiện hữu để cho tôi cơ hội, muốn nói lời yêu thương thật nhiều cũng chẳng còn ai nghe thấy được nữa. 

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

© ViVi - blogradio.vn

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?


ViVi

Là hoa cúc dại trường tồn trên nghiệt ngã - Cớ sao thân người sớm lụi tàn với thời gian

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Để anh được yêu em lần nữa

Để anh được yêu em lần nữa

Em à, hãy để anh được yêu em lần nữa, được là bờ vai, là nơi chia sẻ mọi vui, buồn. Và được là người nắm tay em đi qua những mảnh vỡ.

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm, đừng đến vì bất kì một áp lực nào. Và trách nhiệm lớn nhất của mỗi người vẫn là với cuộc đời mình, với cuộc đời người mình yêu thương.

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

“Tình bạn” chỉ hai tiếng thân thương nhưng lại là một điều may mắn trong cuộc đời mỗi người. Bởi nếu không có những tình bạn ấy ta sẽ không có được người sẻ chia, sẽ không có ai thấu hiểu. Và tình bạn là một món quà mà chúng ta cần trân trọng.

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Trong những lần nhớ quê nhà da diết, chị ngước mặt lên trời đưa mắt hướng về phía xa xôi, nơi ấy có căn nhà của chị, có dáng mẹ già và hơi thở của chị từ lúc chào đời. Đó cũng là động lực luôn nhắc chị phải cố gắng nhiều hơn nữa dù nằm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị lấy tay lau nước mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp như những cánh hoa nở trong vườn xuân.

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Tình yêu như một bức tranh, không phải vẽ bằng cọ, màu, mà được vẽ bằng những nụ cười, sự quan tâm, ánh mắt ấm áp, những nhịp đập chân thành. Chẳng cần là họa sĩ, ai cũng có thể tự vẽ nên bức tranh tình yêu của riêng mình.

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng nghĩ trẻ con dễ lừa mà năm lần bảy lượt nói dối qua mắt chúng. Sự mong manh của chúng giống như thủy tinh vậy, rất dễ vỡ, vỡ rồi thì rất khó lành. Dù nhỏ hay lớn, già hay trẻ thì con người ta, ai cũng đều có một trái tim nồng ấm thèm khát yêu thương chân thật nhất. Bạn hãy giữ gìn trái tim mình và mọi người cùng đập đúng nhé, đừng để nó đập mạnh vì đau thắt lại.

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

back to top