Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngoại là điều tuyệt vời nhất mà con nhận được trên cuộc đời này

2020-09-06 01:05

Tác giả:


blogradio.vn - Nó đã sống đến nửa đời người nhưng mãi vẫn chỉ là đứa trẻ to xác luôn mong ngoại chờ nó đi học về, cầm trên tay bán bún cá nóng hổi ngoại làm mà xì xụp đến cạn nước mới thôi. Bún cá của ngoại đã nuôi nó lớn khôn trưởng thành và chắc chắn một ngày không xa, những đứa con mà nó sinh ra sẽ được nó đưa về thăm ngoại, nó sẽ nuôi lớn những đứa trẻ ấy bằng tình yêu như ngoại đã từng nuôi nó.

***

Người ta thường nói có hai thứ âm thanh dễ làm con người thao thức nhất:

Một, là lời tạm biệt sau cuối.

Hai, là tiếng mưa khi màn đêm buông xuống.

Vẫn biết là mưa sẽ đến như một định lý không thể nào chối bỏ, vậy mà vẫn không tránh khỏi được thứ cảm giác trống rỗng ấy. Ở giữa thành phố mà trẻ con chỉ biết tới smartphone hay youtube thì những ký ức về một tuổi thơ dữ dội luôn khiến những đứa bé to xác phải ngậm ngùi mỗi khi nhớ về.

Cũng đã hơn 20 năm kể từ ngày nó rời làng ra đi, đem theo ước mơ và hoài bão về một cuộc sống no đủ dưới ánh đèn điện và nền văn minh nhân loại sẽ chắp cánh cho nó. Nó bỏ lại bạn bè, làng quê, ký ức của những năm tháng tươi đẹp có ngoại ở bên để lên thành phố, và không hẹn ngày trở lại. Nhưng suốt những năm tháng xa quê, nó chưa bao giờ quên và cho phép mình được quên ngày mưa năm ấy.

Nó lớn lên, không giống bất cứ bạn học nào trong lớp học bé nhỏ nằm ở gần cuối làng. Nó chỉ có ngoại. Nó đã từng gặng hỏi ngoại bố mẹ nó là ai, tại sao nó không có như các bạn? Cứ mỗi lần như thế, ngoại chỉ xoa đầu và ôm nó vào lòng mà nói rằng, ngoại chính là bố mẹ của nó, sau đó ngoại sẽ nấu cho nó món bún cá ngon nhất thế gian. Nó chẳng biết ngoại đã cho những gia vị gì vào trong bát của nó, chỉ biết đến tận bây giờ, dù đã đi tìm nhiều hàng bún cá lớn nhỏ, nhưng cũng không tìm được hương vị như ngoại từng nấu ngày nào.

Ngoại nói ăn cá thông minh, nó cũng tin chắc với ngoại như vậy, bởi trong đám bạn của nó chẳng có ai được ăn cá nhiều như nó, cũng chẳng ai ở trong lớp được nhiều điểm cao như nó. Bởi vậy nên nó càng thích ăn cá hơn. Nhưng khổ nỗi, cơm nó nhai mãi chẳng trôi, và thế là ngoại nấu bún cá, mì cá cho nó ăn. Nấu bao nhiêu là hết sạch bấy nhiêu. Nó đinh ninh ăn cá của ngoại là sẽ thông minh hơn người, nó có biết đâu ngoài vòng tay của ngoại là dông bão đến nhường nào.

tuoitho1

Năm ấy nó 13 tuổi, nó cậy mình thông minh nên tính cách có phần hiếu thắng và xốc nổi, bởi vậy mà lần đầu tiên nó thấy nước mắt ngoại rơi, lòng nó đau thắt lại, cảm giác xấu hổ, thua kém và bất lực như một cái tát thẳng vào cuộc đời nó. Ngoại thương nó và cũng chiều nó nhiều nữa, nhưng không bởi vậy mà nó sinh hư. Nó ngoan lắm, ngày nào cũng phụ ngoại chăm rau, chăm gà, hàng xóm lúc nào cũng coi nó như biểu tượng về hình ảnh con nhà người ta thời bây giờ. Ngoại thấy vậy cũng vui lắm, nhưng ngoại chỉ sợ đến một ngày sức ngoại không còn nữa thì nó không biết dựa vào ai nên luôn răn dạy nó phải hiểu chuyện, đừng nghe thế gian nói lời mật ngọt mà vội tin. Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện nên chỉ biết ham vui cùng chúng bạn, rồi biến cố bất ngờ ập đến căn nhà nhỏ của ngoại và nó vào một đêm mưa gió cuối tháng 10.

Ngoại dặn nó không biết bao nhiêu lần rằng không được làm việc xấu, ấy vậy mà hình như trong phút chốc, nó lỡ quên mất lời ngoại dạy mỗi ngày. Nó bị bạn bè rủ rê chơi với một đám thanh niên xấu ở làng bên trò cá cược. Và nó thua. Lần đầu thua nó không có tiền trả, cái tính nóng nảy của nó khiến nó càng muốn gỡ gạc lại, rồi liên tiếp năm lần, mười lần, đến khi số nợ vượt ra ngoài sức tưởng tượng của nó thì nó chạy trốn, rồi bọn chúng bắt lại và nó bị đánh một trận thừa sống thiếu chết. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, nó thấy ngoại quỳ xuống van xin họ giữa màn mưa để cho nó sống, nó thấy ngoại bất lực và thất vọng, rồi nó thiếp đi mà không biết trời đất gì nữa.

Khi tỉnh dậy, cô y tá ở trạm xá huyện bảo nó đã ngủ gần nửa ngày liên tiếp rồi, nó không thấy ngoại liền bỏ chạy đi tìm, nhưng giờ đây căn nhà của ngoại và nó sao lại im ắng thế kia. Người làng chỉ nó đi xuống căn chòi lá gần cuối làng, sát gần trường học cũ của nó ngày xưa, bước từng bước mà sao nó thấy nặng nề đến thế, nó đã gây ra tai họa thật rồi. Ngoại vẫn thế, ánh mắt nhìn nó vẫn luôn hiền từ nhưng nó biết ngoại thất vọng về nó nhiều lắm. Ngoại thấy nó nhưng không trách mắng nó một lời, ngoại nói sao nó bỏ về sớm, nó còn đau không và giục nó ăn nhiều lên cho mau khỏe. Bưng bát bún cá trên tay mà lòng nó nặng trĩu, nó quỳ xuống và hứa với ngoại rằng nó sẽ không bao giờ làm ngoại buồn nữa, bởi ngoại biết bản tính nó chẳng phải như vậy. Dưới ánh nắng chiều ngày hôm ấy, trong căn chòi nhỏ mái lá ở cuối làng, có hai bà cháu dựa vào nhau mà sống tiếp.

tuoitho2

Rồi cũng đến cái ngày ngoại chẳng thể bảo vệ nó được nữa. Lời cuối cùng ngoại nói với nó là mong nó sống không bao giờ được làm điều xấu. Ngày ngoại đi mưa như trút nước, ông trời hình như cũng đang khóc để an ủi cùng đứa trẻ không ai nương tựa như nó. Trước lúc đi học, nó thắp cho ngoại nén hương và hứa với ngoại sẽ sớm trở về thăm ngoại. Vậy mà đến giờ, đã hơn 20 năm, nó đã không còn tò mò về việc nó là con ai, nó có bố mẹ hay không, nó chỉ cần có ngoại và ngoại chính là người đã sinh ra nó. Chỉ có vậy thôi.

Nó đã sống đến nửa đời người nhưng mãi vẫn chỉ là đứa trẻ to xác luôn mong ngoại chờ nó đi học về, cầm trên tay bán bún cá nóng hổi ngoại làm mà xì xụp đến cạn nước mới thôi. Bún cá của ngoại đã nuôi nó lớn khôn trưởng thành và chắc chắn một ngày không xa, những đứa con mà nó sinh ra sẽ được nó đưa về thăm ngoại, nó sẽ nuôi lớn những đứa trẻ ấy bằng tình yêu như ngoại đã từng nuôi nó.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tạm biệt nhé Sài Gòn, tạm biệt cô gái tôi thương

Tạm biệt nhé Sài Gòn, tạm biệt cô gái tôi thương

Bật chế độ máy bay rồi tắt nguồn điện thoại, ngoảnh lại nhìn nơi mình gắn bó đã nhiều năm, có lẽ đã đến lúc phải đi rồi. Kéo hành lý lên máy bay, đến một chân trời khác, chân trời mà tôi đã hằng ao ước nhưng vì cậu ấy mà tôi đã tự mình khép cửa lại với ước mơ của mình. "Tạm biệt nhé Sài Gòn, tạm biệt cô gái tôi thương".

Tuổi trẻ hóa ra đã đi qua những ngày trầm buồn đến vậy

Tuổi trẻ hóa ra đã đi qua những ngày trầm buồn đến vậy

Cúi đầu cảm ơn những ngổn ngang, muộn phiền và những lúc đong đầy hạnh phúc, tất thảy đã hội ngộ nhau ngân vang nốt dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị. Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên đâu ai bán vé khứ hồi để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa. Vậy mà, đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.

Kinh nghiệm xương máu sau 3 lần bị sa thải: Không còn khái niệm 'công việc cả đời'

Kinh nghiệm xương máu sau 3 lần bị sa thải: Không còn khái niệm 'công việc cả đời'

Vị trí công việc không thể đảm bảo bạn là ai, muốn trở nên đắt giá bạn phải tự chứng minh mình là người có khả năng.

Tử vi tuần mới từ ngày 30/11-6/12/2020 của 12 con giáp: Mão tài lộc thăng tiến, Mùi hung cát đan xen

Tử vi tuần mới từ ngày 30/11-6/12/2020 của 12 con giáp: Mão tài lộc thăng tiến, Mùi hung cát đan xen

Xem dự báo tử vi tuần mới từ ngày 30/11-6/12/2020 của 12 con giáp về vận trình tình duyên, tài lộc, sức khỏe...

Ngày mai, những điều tốt đẹp sẽ đến em à!

Ngày mai, những điều tốt đẹp sẽ đến em à!

Hôm nay, cuối cùng em cũng từ bỏ được, lãng quên được và mỉm cười với quá khứ. Em đã không còn là cô gái dễ rơi nước mắt, cũng không còn là cô gái dễ dàng đặt lòng tin và yêu thương một ai. Nhưng em tin, ngày mai khi bình minh tới những điều tốt đẹp sẽ đến khi có một trái tim chân thành.

Mẹ ơi, con mong mẹ hãy đợi con thêm chút nữa

Mẹ ơi, con mong mẹ hãy đợi con thêm chút nữa

Mẹ ơi, con mong mẹ hãy đợi con, sẽ có một lúc con học được cách ôm mẹ vào lòng, hôn mẹ thật sâu và nói con thương mẹ nhiều lắm. Dù chưa bao giờ nói nhưng với con mẹ là người vĩ đại nhất, tuyệt vời nhất. “Con thương mẹ nhiều lắm, mẹ à”.

Những món đồ trang sức sẽ giúp cho các cô nàng hoàng đạo càng thêm rực rỡ trước mọi ánh nhìn

Những món đồ trang sức sẽ giúp cho các cô nàng hoàng đạo càng thêm rực rỡ trước mọi ánh nhìn

Đây là các món phụ kiện phù hợp nhất sẽ giúp tôn thêm vẻ đẹp riêng biệt của mỗi chòm sao nữ

Anh có về không, để em được phép yếu mềm

Anh có về không, để em được phép yếu mềm

Ủ em trong vòng tay ấm Nhớ nhung vơi bớt chút nào Rồi lại cùng nhau cố gắng Những tháng ngày xa vắng nhau.

Mong em biết thương mình sau những ngày mệt mỏi

Mong em biết thương mình sau những ngày mệt mỏi

Ngày mai, khi ban mai hừng sáng, đường chân trời sẽ ẩn hiện cung đường dìu em bước lên một nấc thang mới, chỉ mong cho lòng em đặt hết những muộn phiền tuổi trẻ bên lề mà đi tiếp, mong cho những giọt nước mắt thôi đều đặn lăn dài trên khóe mi. Giữa dòng đời hối hả, hy vọng em vẫn luôn tự ôm lấy mình sau một ngày dài mỏi mệt, tự cho bản thân một cơ hội dẫu đời vẫn còn lắm gian nan.

back to top