Ngoại là điều tuyệt vời nhất mà con nhận được trên cuộc đời này
2020-09-06 01:05
Tác giả:
blogradio.vn - Nó đã sống đến nửa đời người nhưng mãi vẫn chỉ là đứa trẻ to xác luôn mong ngoại chờ nó đi học về, cầm trên tay bán bún cá nóng hổi ngoại làm mà xì xụp đến cạn nước mới thôi. Bún cá của ngoại đã nuôi nó lớn khôn trưởng thành và chắc chắn một ngày không xa, những đứa con mà nó sinh ra sẽ được nó đưa về thăm ngoại, nó sẽ nuôi lớn những đứa trẻ ấy bằng tình yêu như ngoại đã từng nuôi nó.
***
Người ta thường nói có hai thứ âm thanh dễ làm con người thao thức nhất:
Một, là lời tạm biệt sau cuối.
Hai, là tiếng mưa khi màn đêm buông xuống.
Vẫn biết là mưa sẽ đến như một định lý không thể nào chối bỏ, vậy mà vẫn không tránh khỏi được thứ cảm giác trống rỗng ấy. Ở giữa thành phố mà trẻ con chỉ biết tới smartphone hay youtube thì những ký ức về một tuổi thơ dữ dội luôn khiến những đứa bé to xác phải ngậm ngùi mỗi khi nhớ về.
Cũng đã hơn 20 năm kể từ ngày nó rời làng ra đi, đem theo ước mơ và hoài bão về một cuộc sống no đủ dưới ánh đèn điện và nền văn minh nhân loại sẽ chắp cánh cho nó. Nó bỏ lại bạn bè, làng quê, ký ức của những năm tháng tươi đẹp có ngoại ở bên để lên thành phố, và không hẹn ngày trở lại. Nhưng suốt những năm tháng xa quê, nó chưa bao giờ quên và cho phép mình được quên ngày mưa năm ấy.
Nó lớn lên, không giống bất cứ bạn học nào trong lớp học bé nhỏ nằm ở gần cuối làng. Nó chỉ có ngoại. Nó đã từng gặng hỏi ngoại bố mẹ nó là ai, tại sao nó không có như các bạn? Cứ mỗi lần như thế, ngoại chỉ xoa đầu và ôm nó vào lòng mà nói rằng, ngoại chính là bố mẹ của nó, sau đó ngoại sẽ nấu cho nó món bún cá ngon nhất thế gian. Nó chẳng biết ngoại đã cho những gia vị gì vào trong bát của nó, chỉ biết đến tận bây giờ, dù đã đi tìm nhiều hàng bún cá lớn nhỏ, nhưng cũng không tìm được hương vị như ngoại từng nấu ngày nào.
Ngoại nói ăn cá thông minh, nó cũng tin chắc với ngoại như vậy, bởi trong đám bạn của nó chẳng có ai được ăn cá nhiều như nó, cũng chẳng ai ở trong lớp được nhiều điểm cao như nó. Bởi vậy nên nó càng thích ăn cá hơn. Nhưng khổ nỗi, cơm nó nhai mãi chẳng trôi, và thế là ngoại nấu bún cá, mì cá cho nó ăn. Nấu bao nhiêu là hết sạch bấy nhiêu. Nó đinh ninh ăn cá của ngoại là sẽ thông minh hơn người, nó có biết đâu ngoài vòng tay của ngoại là dông bão đến nhường nào.

Năm ấy nó 13 tuổi, nó cậy mình thông minh nên tính cách có phần hiếu thắng và xốc nổi, bởi vậy mà lần đầu tiên nó thấy nước mắt ngoại rơi, lòng nó đau thắt lại, cảm giác xấu hổ, thua kém và bất lực như một cái tát thẳng vào cuộc đời nó. Ngoại thương nó và cũng chiều nó nhiều nữa, nhưng không bởi vậy mà nó sinh hư. Nó ngoan lắm, ngày nào cũng phụ ngoại chăm rau, chăm gà, hàng xóm lúc nào cũng coi nó như biểu tượng về hình ảnh con nhà người ta thời bây giờ. Ngoại thấy vậy cũng vui lắm, nhưng ngoại chỉ sợ đến một ngày sức ngoại không còn nữa thì nó không biết dựa vào ai nên luôn răn dạy nó phải hiểu chuyện, đừng nghe thế gian nói lời mật ngọt mà vội tin. Nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện nên chỉ biết ham vui cùng chúng bạn, rồi biến cố bất ngờ ập đến căn nhà nhỏ của ngoại và nó vào một đêm mưa gió cuối tháng 10.
Ngoại dặn nó không biết bao nhiêu lần rằng không được làm việc xấu, ấy vậy mà hình như trong phút chốc, nó lỡ quên mất lời ngoại dạy mỗi ngày. Nó bị bạn bè rủ rê chơi với một đám thanh niên xấu ở làng bên trò cá cược. Và nó thua. Lần đầu thua nó không có tiền trả, cái tính nóng nảy của nó khiến nó càng muốn gỡ gạc lại, rồi liên tiếp năm lần, mười lần, đến khi số nợ vượt ra ngoài sức tưởng tượng của nó thì nó chạy trốn, rồi bọn chúng bắt lại và nó bị đánh một trận thừa sống thiếu chết. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, nó thấy ngoại quỳ xuống van xin họ giữa màn mưa để cho nó sống, nó thấy ngoại bất lực và thất vọng, rồi nó thiếp đi mà không biết trời đất gì nữa.
Khi tỉnh dậy, cô y tá ở trạm xá huyện bảo nó đã ngủ gần nửa ngày liên tiếp rồi, nó không thấy ngoại liền bỏ chạy đi tìm, nhưng giờ đây căn nhà của ngoại và nó sao lại im ắng thế kia. Người làng chỉ nó đi xuống căn chòi lá gần cuối làng, sát gần trường học cũ của nó ngày xưa, bước từng bước mà sao nó thấy nặng nề đến thế, nó đã gây ra tai họa thật rồi. Ngoại vẫn thế, ánh mắt nhìn nó vẫn luôn hiền từ nhưng nó biết ngoại thất vọng về nó nhiều lắm. Ngoại thấy nó nhưng không trách mắng nó một lời, ngoại nói sao nó bỏ về sớm, nó còn đau không và giục nó ăn nhiều lên cho mau khỏe. Bưng bát bún cá trên tay mà lòng nó nặng trĩu, nó quỳ xuống và hứa với ngoại rằng nó sẽ không bao giờ làm ngoại buồn nữa, bởi ngoại biết bản tính nó chẳng phải như vậy. Dưới ánh nắng chiều ngày hôm ấy, trong căn chòi nhỏ mái lá ở cuối làng, có hai bà cháu dựa vào nhau mà sống tiếp.
Rồi cũng đến cái ngày ngoại chẳng thể bảo vệ nó được nữa. Lời cuối cùng ngoại nói với nó là mong nó sống không bao giờ được làm điều xấu. Ngày ngoại đi mưa như trút nước, ông trời hình như cũng đang khóc để an ủi cùng đứa trẻ không ai nương tựa như nó. Trước lúc đi học, nó thắp cho ngoại nén hương và hứa với ngoại sẽ sớm trở về thăm ngoại. Vậy mà đến giờ, đã hơn 20 năm, nó đã không còn tò mò về việc nó là con ai, nó có bố mẹ hay không, nó chỉ cần có ngoại và ngoại chính là người đã sinh ra nó. Chỉ có vậy thôi.
Nó đã sống đến nửa đời người nhưng mãi vẫn chỉ là đứa trẻ to xác luôn mong ngoại chờ nó đi học về, cầm trên tay bán bún cá nóng hổi ngoại làm mà xì xụp đến cạn nước mới thôi. Bún cá của ngoại đã nuôi nó lớn khôn trưởng thành và chắc chắn một ngày không xa, những đứa con mà nó sinh ra sẽ được nó đưa về thăm ngoại, nó sẽ nuôi lớn những đứa trẻ ấy bằng tình yêu như ngoại đã từng nuôi nó.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Tự thương mình sau những năm tháng thương người
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.






