Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ có ngoại là tuổi thơ hạnh phúc nhất của con

2020-09-08 01:20

Tác giả: Minh Nguyệt


blogradio.vn - Tuổi thơ của tôi vui có, buồn có nhưng đó là những ngày tháng mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Dù ông bà ngoại đã mất rồi, chị Ngọc và những đứa trẻ ngày ấy cũng đã lớn nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy ấm áp khi nhớ về những năm tháng được ở cùng ông bà ngoại. 

***

Hồi còn nhỏ, nhớ nhất là những ngày tháng bên nhà ngoại, mỗi lần bố đi con xe đạp kêu cút kít từ xa là tôi biết chắc mình sắp phải về nhà và không ai khác  bố là người đón tôi về. Những lúc đó tôi sẽ chạy một mạch đi trốn nhưng không nhớ nổi bố đã dùng thủ thuật gì mà tôi lúc nào cũng bị hiện hình, rồi ngoan ngoãn ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ.

Nhà tôi và nhà ngoại cách nhau bởi con sông, bố mẹ bận làm ăn nên từ nhỏ tôi đã được ông bà chăm chút. Cả một khoảng thời gian dài, tôi đã quen với tất cả lũ trẻ con trong xóm, thậm chí có những đứa lớn tuổi hơn vẫn nể gọi tôi hai tiếng “Đại ca”. Nghe thì hùng hổ thật đấy nhưng hồi ấy “Đại ca” giống như biệt danh thôi, chứ nghĩ lại làm gì có “Đại ca” nào ngày ngày lên bờ đê mải chơi đến mòn đít quần, trưa lại đi đổ dế, chiều cởi trần tắm sông. Nhưng phải công nhận, hồi ấy tôi luôn là đứa đầu sỏ trong mọi trò.

Thỉnh thoảng bố tôi mới qua ngoại đón tôi về nhà, ấy thế mà tôi chả thích. Mỗi lần về là tôi khóc om sòm, bọn trẻ con trong xóm thì chạy lẽo đẽo theo sau xe đạp nhỏ của bố, rơm rớm nước mắt chạy ra tận bến đò để tạm biệt tôi. Chúng ríu rít vừa vẫy tay chào vừa hét

“Đại ca về nhớ, hôm nào lại sang, hôm nào sang, bọn em ra đón”.

Nghe thế tôi lại càng nức nở, không muốn bỏ về, bố tôi thấy thế nhíu mày mà gắt lên. 

“Không khóc nữa”.

Mặt tôi xị xuống, không nói không rằng. Cả một quãng đường bố hỏi gì tôi cũng không nói. Cho đến khi gần đến một cái điếm nhỏ bố đột nhiên dừng lại hỏi.

bovacongai2g

“Ăn bánh đa hay bỏng?”

Các cơ trên khuôn mặt tôi vẫn không hề thay đổi, duy nhất trong miệng phát ra một câu gọn lỏn “Bỏng ạ”.

Thế rồi bố mua cho tôi một túi bỏng, ngon đến mức suýt nữa tôi quên là mình đang dỗi nhưng tôi vừa ăn vừa khóc.

Về nhà được mấy hôm tôi lại quay trở lại bên kia sông, sang tới nơi tôi chỉ kịp chạy vào nhà chào ông, chào bà rồi chạy tót đi tìm những người bạn bè chiến hữu, mải chơi đến nỗi quên cả giờ về ăn cơm. Mỗi lần như thế là bà tôi lại đi tìm tôi.

Cái dáng của bà thoăn thoắt nhưng vẫn không nhanh bằng tôi chạy vì lần nào bà cầm roi tôi cũng đã nhanh chân chạy xa tít mù tắp. Trong lúc chạy tôi chỉ nghe loáng thoáng được vài câu.

“Về nhanh không bà đánh đòn đấy”.

Trong lúc bà tức giận, bà sẽ gắt lên nhưng trong mắt tôi bà giống như bà tiên vậy, lúc nào cũng rất yêu thương tôi. Chiều nào bà cũng cho tôi dăm bảy đồng mua bánh rán, bánh khoai. Bà thương tôi vì còn nhỏ đã phải xa bố mẹ nên mỗi lần sang tôi đều được bà dành dụm cho một ít bánh, ít quà. Ông thấy thế bèn bảo.

 “Đấy, cháu gái của bà, lúc nào cũng được ưu tiên nhé”.

bangoai1b

Tôi sung sướng cầm quà chạy đi khoe khắp xóm, rồi chia nhau ăn.

Sống cùng ông bà còn có chị tôi, chị ấy tên là Ngọc. Con của bác, bác là chị gái của mẹ tôi. Mỗi lần sang ngoại, chị Ngọc hay dẫn tôi đi chơi, đi mua kem rồi ăn vặt. Nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn chí chóe đánh nhau.

Tuổi thơ của tôi vui có, buồn có nhưng đó là những ngày tháng mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Dù ông bà ngoại đã mất rồi, chị Ngọc và những đứa trẻ ngày ấy cũng đã lớn nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy ấm áp khi nhớ về những năm tháng được ở cùng ông bà ngoại. 

© Minh Nguyệt - blogradio.vn

 

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Minh Nguyệt

Cuộc đời chỉ là thử thách, sợ gì mà không tiến về phía trước. Ngã thì lại đứng dậy rồi đi tiếp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng cần trả giá để trưởng thành

Ai cũng cần trả giá để trưởng thành

Tôi từng tự vấn bản thân nếu giờ tôi vẫn còn trẻ dại, thì bao giờ mới có thể chín chắn được đây? Có lẽ, giờ tôi cũng đã cho bản thân được một câu trả lời thỏa đáng. Hoá ra, tất cả chúng ta sẽ đều phải trả giá để trưởng thành. Có điều, cái giá mà tôi phải trả, lớn quá.

Có những khoảnh khắc chia ly đẹp đến lạ lùng...

Có những khoảnh khắc chia ly đẹp đến lạ lùng...

Khoảnh khắc đẹp vì nó là khoảnh khắc, chỉ đến một lần, không lặp lại lần hai. Người ta không tương phùng với nhau vì hết duyên, còn duyên người với người thì dài biết mấy.

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh truyền lại cho người đời để xây dựng một cuộc sống đầy tình yêu thương

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh truyền lại cho người đời để xây dựng một cuộc sống đầy tình yêu thương

4 thần chú tâm đắc của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong mối quan hệ giữa người với người, đặc biệt là đối với những ai mà chúng ta thương yêu.

Sau cùng của hạnh phúc

Sau cùng của hạnh phúc

Khuôn mặt anh bây giờ đã đỏ bừng, đôi môi anh nở nụ cười nhưng khóe mắt lại trào ra nước mắt. Cứ như vậy, anh vùi đầu vào tay cô khóc như một đứa trẻ.

Chào tháng Bảo Bình với khả năng đột phá trong những ngày giáp Tết, bạn đã sẵn sàng đón năm Nhâm Dần với khởi đầu mới?

Chào tháng Bảo Bình với khả năng đột phá trong những ngày giáp Tết, bạn đã sẵn sàng đón năm Nhâm Dần với khởi đầu mới?

Chòm sao Bảo Bình được biết đến với tính cách nổi loạn, độc đáo và sáng tạo, vì vậy tháng Chiêm Tinh này thúc đẩy chúng ta tiến bộ về mặt tư duy và khuyến khích thể hiện những đặc điểm độc đáo khiến mỗi người trở nên khác biệt.

Về bên tháng chạp

Về bên tháng chạp

Những ngày tháng chạp, nắng tuy có the thắt nhưng cũng bớt đi một chút lạnh cuối đông, để rồi mang đến một chút ấm áp của sắc xuân sắp sửa về.

9 thói quen giúp bạn sở hữu EQ vượt trội để dễ dàng hòa nhập vào môi trường công sở và nhanh chóng đạt thành công

9 thói quen giúp bạn sở hữu EQ vượt trội để dễ dàng hòa nhập vào môi trường công sở và nhanh chóng đạt thành công

"Giữ cái đầu lạnh" trong môi trường làm việc là một trong những bí quyết giúp chúng ta có được thành công và tín nhiệm từ người khác.

Bình yên ở nơi đâu

Bình yên ở nơi đâu

Nhưng cuối cùng tất cả Em muốn sự bình yên

Khi em có anh

Khi em có anh

Con bây giờ cũng hết tuổi lon ton Trả lại cho em khoảng trời không bỉm sữa Em vẫn thế, đôi khi không lần lữa Những thét gào để bên ấy bao dung.

Bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi

Bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi

Phải chăng thời điểm bắt đầu, anh cũng chỉ đến và đi để giúp em trải qua đủ đau thương để rồi dạn dày hơn trong cuộc sống. Còn em, bản tính trẻ con lại quá hấp tấp và vội vàng, mà anh thì không can ngăn, lại để em mãi chạy theo thứ tình cảm vô hình ấy. Và có phải vì bắt đầu vội, tình cảm mình cũng chóng vơi.

back to top