Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ có ngoại là tuổi thơ hạnh phúc nhất của con

2020-09-08 01:20

Tác giả: Minh Nguyệt


blogradio.vn - Tuổi thơ của tôi vui có, buồn có nhưng đó là những ngày tháng mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Dù ông bà ngoại đã mất rồi, chị Ngọc và những đứa trẻ ngày ấy cũng đã lớn nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy ấm áp khi nhớ về những năm tháng được ở cùng ông bà ngoại. 

***

Hồi còn nhỏ, nhớ nhất là những ngày tháng bên nhà ngoại, mỗi lần bố đi con xe đạp kêu cút kít từ xa là tôi biết chắc mình sắp phải về nhà và không ai khác  bố là người đón tôi về. Những lúc đó tôi sẽ chạy một mạch đi trốn nhưng không nhớ nổi bố đã dùng thủ thuật gì mà tôi lúc nào cũng bị hiện hình, rồi ngoan ngoãn ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ.

Nhà tôi và nhà ngoại cách nhau bởi con sông, bố mẹ bận làm ăn nên từ nhỏ tôi đã được ông bà chăm chút. Cả một khoảng thời gian dài, tôi đã quen với tất cả lũ trẻ con trong xóm, thậm chí có những đứa lớn tuổi hơn vẫn nể gọi tôi hai tiếng “Đại ca”. Nghe thì hùng hổ thật đấy nhưng hồi ấy “Đại ca” giống như biệt danh thôi, chứ nghĩ lại làm gì có “Đại ca” nào ngày ngày lên bờ đê mải chơi đến mòn đít quần, trưa lại đi đổ dế, chiều cởi trần tắm sông. Nhưng phải công nhận, hồi ấy tôi luôn là đứa đầu sỏ trong mọi trò.

Thỉnh thoảng bố tôi mới qua ngoại đón tôi về nhà, ấy thế mà tôi chả thích. Mỗi lần về là tôi khóc om sòm, bọn trẻ con trong xóm thì chạy lẽo đẽo theo sau xe đạp nhỏ của bố, rơm rớm nước mắt chạy ra tận bến đò để tạm biệt tôi. Chúng ríu rít vừa vẫy tay chào vừa hét

“Đại ca về nhớ, hôm nào lại sang, hôm nào sang, bọn em ra đón”.

Nghe thế tôi lại càng nức nở, không muốn bỏ về, bố tôi thấy thế nhíu mày mà gắt lên. 

“Không khóc nữa”.

Mặt tôi xị xuống, không nói không rằng. Cả một quãng đường bố hỏi gì tôi cũng không nói. Cho đến khi gần đến một cái điếm nhỏ bố đột nhiên dừng lại hỏi.

bovacongai2g

“Ăn bánh đa hay bỏng?”

Các cơ trên khuôn mặt tôi vẫn không hề thay đổi, duy nhất trong miệng phát ra một câu gọn lỏn “Bỏng ạ”.

Thế rồi bố mua cho tôi một túi bỏng, ngon đến mức suýt nữa tôi quên là mình đang dỗi nhưng tôi vừa ăn vừa khóc.

Về nhà được mấy hôm tôi lại quay trở lại bên kia sông, sang tới nơi tôi chỉ kịp chạy vào nhà chào ông, chào bà rồi chạy tót đi tìm những người bạn bè chiến hữu, mải chơi đến nỗi quên cả giờ về ăn cơm. Mỗi lần như thế là bà tôi lại đi tìm tôi.

Cái dáng của bà thoăn thoắt nhưng vẫn không nhanh bằng tôi chạy vì lần nào bà cầm roi tôi cũng đã nhanh chân chạy xa tít mù tắp. Trong lúc chạy tôi chỉ nghe loáng thoáng được vài câu.

“Về nhanh không bà đánh đòn đấy”.

Trong lúc bà tức giận, bà sẽ gắt lên nhưng trong mắt tôi bà giống như bà tiên vậy, lúc nào cũng rất yêu thương tôi. Chiều nào bà cũng cho tôi dăm bảy đồng mua bánh rán, bánh khoai. Bà thương tôi vì còn nhỏ đã phải xa bố mẹ nên mỗi lần sang tôi đều được bà dành dụm cho một ít bánh, ít quà. Ông thấy thế bèn bảo.

 “Đấy, cháu gái của bà, lúc nào cũng được ưu tiên nhé”.

bangoai1b

Tôi sung sướng cầm quà chạy đi khoe khắp xóm, rồi chia nhau ăn.

Sống cùng ông bà còn có chị tôi, chị ấy tên là Ngọc. Con của bác, bác là chị gái của mẹ tôi. Mỗi lần sang ngoại, chị Ngọc hay dẫn tôi đi chơi, đi mua kem rồi ăn vặt. Nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn chí chóe đánh nhau.

Tuổi thơ của tôi vui có, buồn có nhưng đó là những ngày tháng mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Dù ông bà ngoại đã mất rồi, chị Ngọc và những đứa trẻ ngày ấy cũng đã lớn nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy ấm áp khi nhớ về những năm tháng được ở cùng ông bà ngoại. 

© Minh Nguyệt - blogradio.vn

 

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Minh Nguyệt

Cuộc đời chỉ là thử thách, sợ gì mà không tiến về phía trước. Ngã thì lại đứng dậy rồi đi tiếp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

“Rời xa anh, có lẽ em sẽ có người khác, niềm hạnh phúc khác, em sẽ có mái ấm riêng, sẽ có người sẵn sàng vì em mà cầm hoa đứng nơi lễ đường đợi em bước đến. Chỉ đáng tiếc người đó không phải là anh. Anh biết không, thích anh, em có trăm ngàn cái hối tiếc, nhưng hối tiếc nhất vẫn là thích anh nhưng lại không dám nói lời tỏ tình”.

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

Justin Clottey, tác giả cuốn sách kỹ năng sống Improve Your Self-Image by Understanding What Makes Someone Attractive (Tạm dịch: Cải thiện hình ảnh bản thân bằng cách hiểu điều gì tạo nên sức hút của một người) lý giải "Sức hút là khả năng mang người khác đến với bạn. Nó rất quan trọng vì nó khuyến khích người ta muốn trao cho bạn thời gian và năng lượng của họ". Theo Clottey, có 8 yếu tố khiến bạn trở thành người có sức hút hơn.

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

Người phụ nữ có tướng lông mày cong, khuôn cằm đầy đặn, đôi môi cong cùng khóe miệng sâu thì cuộc sống sẽ tràn ngập may mắn và hạnh phúc. Dù là khía cạnh công việc hay chuyện tình cảm đều vô cùng suôn sẻ, thuận lợi.

Bay về vùng nắng ấm

Bay về vùng nắng ấm

Chúng tôi bước đi song song giữa một rừng người đi dạo chợ Noel. Tôi khẽ nắm lấy tay cô ấy để chúng tôi không bị tách nhau ra ở đó, và Ái khẽ khàng siết chặt lại. Thật ra chậu củ cải đỏ nhỏ ấy thì không nặng lắm nhưng nếu tôi ôm nó thì sẽ chẳng thể nắm tay được cô ấy như thế này, nên chốc nữa quay lại vẫn là cách hay nhất.

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Hình như yêu vào là ai ai cũng đâm ra ngớ ngẩn một chút, ít nhất là khi đứng trước mặt người mà mình thương.

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Khi thanh xuân đủ chín, chị tự tin bay nhảy với ước mơ của mình thì tôi vẫn âm thầm bám gót lấy hình bóng chị ngày nào. Tôi vẫn thói quen cũ, vẫn miệt mài, chăm chỉ, vẫn kiếm tìm niềm vui, sự sẻ chia bằng các hoạt động thiện nguyện. Để rồi giờ đây tôi mới nghiệm ra rằng chính khoảng thời gian hy sinh cho thanh xuân không ngần ngại thì mới có tôi đầy tự tin và bản lĩnh như hôm nay.

Đơn phương

Đơn phương

Người đến người đi chẳng ở lại Nụ cười sa lỡ trái tim ai Rối bời, xao xuyến, tình len lỏi Hỏi đời vương vấn chút chi đây?

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

back to top