Nghịch lý độ tuổi 20, trải đời còn ít, nhưng phải đưa ra quá nhiều lựa chọn: Nghề nghiệp, tình yêu, mục tiêu, cần lưu ý điều gì?
2021-02-05 01:26
Tác giả:
blogradio.vn - Những quyết định ở độ tuổi 20 khi cả tâm trí và tinh thần đều chưa được chuẩn bị kỹ càng, sẽ đẩy chúng ta vào hoàn cảnh chưa đóng thuyền chắc đã vội đương đầu với biển lớn.
***
Những quyết định ở độ tuổi 20 khi cả tâm trí và tinh thần đều chưa được chuẩn bị kỹ càng, sẽ đẩy chúng ta vào hoàn cảnh chưa đóng thuyền chắc đã vội đương đầu với biển lớn.
1. Tưởng Văn Lệ, một nhà sản xuất, đạo diễn, biên kịch Trung Quốc nổi tiếng, người từng làm ban giám khảo tại Liên hoan phim quốc tế Thượng Hải năm 2005, đã từng nói rằng: “Khoảng thời gian mà tôi thực sự cảm thấy hài lòng về bản thân là sau ba mươi tuổi.”
Ở độ tuổi 51, bà nhận ra rằng, con người ở độ tuổi 20 là khó khăn nhất. Lúc nào cũng có hai luồng suy nghĩ gần như tách biệt trong đầu, thị phi đúng sai cũng mâu thuẫn lẫn nhau, cùng một sự việc luôn có hai thái độ bất đồng. Thậm chí còn không hiểu được nguyên nhân và giá trị thực sự để mình cố gắng tồn tại giữa cuộc sống đầy khó khăn này.
Độ tuổi 20 đúng là trẻ trung, đúng là thanh xuân đáng ngưỡng mộ, nhưng đồng thời, tâm trí của chúng ta lại thật hạn hẹp. Vừa không hiểu hết thế giới, vừa không hiểu rõ chính mình. Mà nghịch lý lại là, ở giai đoạn mờ mịt hoang mang nhất, chúng ta lại phải giải quyết quá nhiều vấn đề trong cuộc sống, phải đưa ra quá nhiều sự lựa chọn mang tính quyết định, chẳng hạn như công việc, sự nghiệp, tình cảm, hôn nhân…
Nếu 30 tuổi chưa kết hôn, bạn sẽ bị gọi là “ế". Nếu 30 tuổi chưa có công danh sự nghiệp vững vàng, bạn sẽ bị cho là “không có chí tiến thủ”. Đây chính là giai đoạn rắc rối nhất vì chúng ta vừa phải đối mặt với áp lực bên ngoài, vừa phải giải quyết mê mang trong nội tâm. Cuộc đời rõ ràng còn rất dài, nhưng rất nhiều chuyện quan trọng lại “đua nhau” xuất hiện, chồng chất chờ đợi bạn phải giải quyết hết trong độ tuổi 20 tới 30 này.
2.Trong bộ phim “Thời đại thiếu niên”, kể về quãng thời gian trưởng thành từ trẻ con ngây thơ đến những nam thanh nữ tú của xã hội, khi các nhân vật chính bắt đầu chuẩn bị bước vào độ tuổi 20, họ đã có một đoạn hội thoại như sau:
“Từ bây giờ, chúng ta phải nắm chắc thời gian này!”
“Không hẳn, thật ra tôi luôn thấy, là thời gian đang nắm chắc chúng ta.”
Nghĩ theo một khía cạnh nào đó thì quả thật, mọi người luôn bảo rằng, đến tuổi này thì phải làm gì, đến tuổi kia thì nên làm sao. Thay vì chúng ta chủ động nắm chắc rồi hành động thì cuộc đời và thời gian đang thúc ép ta từ đằng sau, buộc ta phải hành động.Tuy nhiên, xét đến cùng, cuộc đời còn rất dài lâu. Dù bạn 30 tuổi, hay 60 tuổi mới có thể đạt được mục tiêu mà mình đã đề ra từ thuở trẻ, dù ở bất cứ thời điểm nào đi nữa, thì đó cũng đã thực sự là một thành công của bản thân.
Tất cả các lựa chọn và hành động đều cần có một quá trình chuẩn bị kỹ càng. Chưa có một tâm thái sẵn sàng ngay từ đầu mà đã vội vàng đối mặt với chông gai, chưa đóng thuyền chắc chắn đã vội đương đầu với biển lớn, nhất định chúng ta sẽ phải trả những cái giá rất đắt dù kết quả cuối cùng là thất bại hay thành công.
Cho nên, khi bước vào giai đoạn 20 và 30 đầy bối rối, bạn nên biết hai kiến nghị sau:
a. Tham khảo mang tính biện chứng với đồng hồ xã hội để xây dựng đồng hồ của cá nhân
Với đồng hồ xã hội, chúng ta có thể tóm tắt ngắn gọn thời gian biểu của nó như sau:
Trước 22 tuổi, chủ yếu được giáo dục trong trường học;
Từ 20 - 30 tuổi rải hồ sơ lý lịch khắp nơi, làm việc quay cuồng, bị bố mẹ giục cưới;
Khi 30 - 40 tuổi, tiếp tục phấn đầu quay cuồng vì nhà cửa, vì xe cộ, vì con cái;
Từ 40 - 50 tuổi, tiếp tục làm việc chăm chỉ vì gia đình và tương lai sắp nghỉ hưu;
Ở tuổi 50 - 60, cuối cùng cũng bắt đầu thời gian nghỉ hưu, lại tiếp tục lo lắng vì không có thu nhập;
Tới 60 - 70 tuổi, bận rộn chăm sóc cháu nhỏ thay cho con cái bận rộn;
Tận lúc 70 - 80 tuổi, cuối cùng cũng có thời gian cho bản thân, nhưng hầu hết chẳng còn sức khỏe để làm gì cả. Thậm chí có người còn chẳng còn thời gian.
Chỉ cần có một người không theo kịp chiếc đồng hồ này, họ sẽ cảm thấy mình lạc hậu với xã hội. Thời gian biểu trên dường như được đóng khung cho hầu hết mọi người.
Nhưng như nhà triết học Russell đã nói: “Hiểu biết sự đa dạng là nguồn gốc của hạnh phúc.”
Nếu toàn bộ xã hội là đồng nhất, nó sẽ không hạnh phúc và khi xã hội mất đi tính đa dạng thì con người càng khó phát triển hơn.
Vì vậy, hãy chỉ coi đồng hồ xã hội là một tiêu chuẩn tham khảo, chứ không phải một tiêu chuẩn tuyệt đối. Hãy luôn chuẩn bị tinh thần để phá vỡ nó nếu cần.
Chúng ta phải học cách xây dựng đồng hồ của riêng mình và sống cuộc sống mà chúng ta muốn sống. Không bị thế giới bên ngoài cuốn vào guồng quay mà hãy làm theo nhịp sống riêng biệt, nhưng thích hợp nhất cho mình.
Bất kể bạn có theo dõi đồng hồ xã hội hay không, điều cốt yếu là bạn phải trải qua quá trình tích lũy và hình thành quan điểm của riêng mình. Không nên chạy theo xu hướng và chấp nhận bất cứ điều gì mà không cân nhắc. Nếu không, bạn sẽ hối hận trong những năm tháng sau này, thậm chí có những xung đột tâm lý nghiêm trọng, và những gì thu được sẽ chẳng đáng là bao.
Mục tiêu của chúng ta có thể được điều chỉnh linh động ở mỗi giai đoạn. Tiếp tục suy nghĩ và thử nghiệm một cách có chủ ý, chúng ta sẽ ngày càng tinh tường hơn trong nhận thức và cuối cùng, tìm ra câu trả lời phù hợp với mình.
b. Tiến bộ một chút mỗi ngày để trở thành một người tốt hơn
Hoang mang trong cuộc sống chủ yếu xuất phát từ việc không tự tin vào sự phát triển trong tương lai. Chúng ta sợ phải thay đổi thì không thể nắm chắc, sau khi thay đổi, mọi chuyện sẽ phát triển theo phương hướng nào.
Tuy nhiên, chính vì mọi khả năng đều có thể xảy ra trong tương lai cho nên chúng ta càng cần đối mặt. Mỗi ngày đều học hỏi thêm, tiến bộ thêm, dù chỉ là một chút, chúng ta cũng đang tiếp thêm sức mạnh để bước chân hướng tới tương lai trở nên vững vàng hơn.
Có câu nói rằng: "Hành trình quý giá của cuộc đời là ôm tâm trí của một đứa trẻ thơ, tò mò với cả thế giới, khao khát được trải nghiệm tất cả mọi điều. Chúng ta chỉ cần bản thân ngày một tiến bộ và trưởng thành hơn, chứ không cần ép buộc phải thay đổi, giống như mọi người khác.
Theo Doanh nghiệp và tiếp thị
Mời xem tiếp chương trình
Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này | Radio Tâm Lý
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.






