Nghịch lí của tình yêu
2013-09-17 10:12
Tác giả:
Mưa. Bất ngờ và day dứt như nỗi nhớ. Thời gian có dài chừng nào cũng không thể xóa hết dấu vết kỷ niệm. Dường như nó đầy tính mầu nhiệm mà con người bất khả dĩ hiểu hết. Tuyệt vời và mầu nhiệm hơn khi kỉ niệm đó lại là kỉ niệm tình yêu. Người ta thường nói: “Vui một đêm thành tiên, phiền một đêm thành cú”. Nỗi buồn như một loại vi trùng độc hại nhất có sức tàn phá kinh khủng.
Trái tim có lí lẽ rất riêng mà không ai giải thích nổi. Thế nên, sau một thời gian, tôi chợt biết rằng hình bóng người ấy đã sâu đậm trong tim, niềm vui và nỗi buồn của tôi cũng không còn thuộc về riêng tôi. Tình yêu quá mãnh liệt đến nỗi khiến hắn ngu ngơ. Chẳng cần chú ý thì ai cũng có thể nhận thấy tôi có điều gì đó “bất thường”. Vâng, người ta có thể giấu được tất cả trừ đang say và đang yêu.
Ba năm quen nhau. Bảy năm xa cách. Mười năm yêu người nên tình tôi chưa chút gì phai nhạt, vẫn nguyên vẹn chân thành, nồng nàn và tha thiết. Phải chăng vì mất nhau nên tình yêu trong mộng luôn mãi lí tưởng? Phải chăng tình dang dở là tình trăm năm?
Chiều nay bất chợt mưa dai dẳng, lúc khoan lúc nhặt. Kỉ niệm ngập ngụa trong lòng tôi. Muốn lãng quên lại là điều kiện ắt có và đủ để nỗi nhớ trọn vẹn hơn. Nhất là với tình yêu nào chân thành và vô vị lợi, vì tình yêu chỉ có thể đáp lại bằng tình yêu mà thôi. Cuộc đời có nhiều nghịch lí thì lòng người cũng không ít những mâu thuẫn khó hiểu, thậm chí có khi mâu thuẫn với cả chính mình.

Ngày ấy tôi là một cô học viên Anh ngữ lớp tối tại một trung tâm tiếng Anh, nhõng nhẽo, bướng bỉnh và đầy mơ mộng của con gái tuổi đôi mươi như bao cô gái khác. Và theo quy luật muôn thuở, tôi cũng không tránh được những rung động đầu đời sau một thời gian quen biết anh, nói đúng ra là học anh, một con người rất nam tính và tài năng (ít là với riêng tôi). Tôi biết anh cũng có cảm tình với tôi. Ánh mắt anh lúng túng mỗi khi gặp cái nhìn của tôi đã nói lên điều đó. Khi yêu, phụ nữ thường nhạy cảm hơn đàn ông bởi phụ nữ thường yêu bằng cả trái tim.
Cứ thế. Ánh mắt anh và ánh mắt tôi thường xuyên giao thoa. Thú thật có những tiết học tôi chỉ tiếp thu được lượng kiến thức nhỏ. Nhìn anh giảng bài với giọng trầm ấm, phong cách điềm đạm, ánh mắt không tập trung vào “đối tượng” nào. Thế mà trái tim cô học viên cứ xao xuyến, có khi pha lẫn chút giận dỗi, hờn ghen vô cớ. Tôi thầm nghĩ: “Anh vô tình lắm!”. Giữa anh và tôi minh nhiên có khoảng cách thầy – trò. Tôi biết. Có lẽ vì vậy mà anh vẫn thản nhiên, vâng, anh thản nhiên đến… tàn nhẫn. Tôi cứ giận hờn vu vơ, bâng khuâng vô cớ. Tuổi vào yêu là vậy. Tôi có còn vụng dại quá chăng? Còn anh có quá vô tình và tàn nhẫn như tôi nghĩ?
Tôi đến học thêm vào các buổi chiều chủ nhật, vì không bao lâu nữa tôi sẽ đi đoàn tụ gia đình tại Canada. Thực sự tôi cảm thấy lúng túng nếu tôi phải đi ngay lúc này, nhất là khi lòng tôi đã cảm thấy yêu anh nhiều rồi.
Hôm đó, vừa học xong, trời bỗng đổ mưa tầm tã. Mưa dai và không dứt hạt. Tôi đứng thả mắt nhìn những bong bóng nước bồng bềnh trôi trên phố. Tôi không về nhà được. Và hình như tôi không muốn về. Tôi vừa thầm trách mưa vừa cảm ơn mưa. Anh bâng quơ:
- Mỹ Hằng có thích nghe nhạc không?
Tôi im lặng và để rơi ánh mắt xuống chân. Anh độc thoại:
- Có CD Hạt Tình, Hạt Nhớ và Hạt Mưa nghe được lắm. Nghe đợi hết mưa rồi về. Mưa to quá!”
Tôi vẫn im lặng. Thường thì tôi là dân ghiền nhạc, không dưng hôm nay tôi lại dửng dưng đến lạ. Anh vãn thản nhiên ngồi viết. Có lẽ Alphonse Karr nói không sai: “Nếu quý ông biết phụ nữ nghĩ gì thì họ sẽ bạo dạn hơn gấp 20 lần”. Tôi chợt bật khóc. Anh lại gần tôi: “Sao vậy, Mỹ Hằng?”. Tôi lí nhí: “Không có gì”. Anh cười khẩy: “Vô lí!”. Tôi ngượng ngùng: “Tại… mưa”. Anh cười vang: “Trời ơi là trời! Cô bé ơi là cô bé!”. Rồi anh đến bàn viết và thản nhiên đốt thuốc – một “tật” của anh mà tôi ghét cay ghét đắng. Đã vậy còn ung dung nhìn mưa rơi qua cửa sổ. Mưa cứ vô tình rơi đều như anh vậy.
Tôi chợt nghĩ đến câu nói của Victor Hugo: “Triệu chứng của tình yêu chân thật nơi con trai là sự rụt rè, và nơi con gái là sự bạo dạn”. Không kiềm chế nổi lòng minh, tôi phải thốt lên dù chỉ đủ mình tôi nghe: “Em yêu anh, anh có biết không?”. Vâng, tình yêu mạnh hơn Tử thần đã cho tôi thêm can đảm và nghị lực để đến bên anh, tôi khẽ nói: “Thầy…”. Anh quay lại nhìn tôi mà vẫn im lặng. Sự im lặng đó tưởng chừng có thể tạo giông tố mạnh trong lòng tôi. Tôi cúi xuống tránh ánh mắt anh: “Đừng nhìn em như thế, kẻo thiêu đốt lòng em mất thôi!”, tôi nghĩ. Chợt nhìn lên, tôi khẽ nói: “Cho em… xin lỗi”. Anh trầm giọng: “Mỹ Hằng à!”. Một lần nữa tôi lại không làm chủ được trái tim mình. Tôi ngả đầu vào ngực anh. Trái tim anh cũng đang rối nhịp kia mà? Anh khó hiểu quá! Anh làm tôi điên lên mất thôi. Anh chỉ lặng nhìn tôi đắm đuối. Tôi dồn hết can đảm của người con gái vào câu nói: “Anh… có yêu Hằng không?”. Anh quay ngang và đáp gọn: “Không biết”.
Tôi đến ngồi vào chỗ làm việc của anh, lấy bút vẽ những đường cong vô định lên giấy. Anh đến bên tôi và đặt tay lên vai tôi: “Mỹ Hằng”. Tôi im lặng. Chờ đợi. Hồi hộp. Run nhẹ. Anh gọi tên tôi lần nữa. Tôi vụt đứng dậy. Với vẻ giận hờn, tôi nói qua hai hàng nước mắt đang tự do lăn dài: “Anh tàn nhẫn lắm! Lúc nào cũng lạnh như tiền vậy. Người ta chỉ là cô học trò. Vậy đó. Nhưng… Sao anh im lặng hoài vậy? Anh nói đi chứ!”. Anh vẫn không chút thay đổi. Tôi nức nở: “Anh ác lắm. Không cần ai thương hại đâu. Hằng… ghét anh lắm!”. Tôi vùng chạy về trong cơn mưa…
Chỉ một tháng sau, khoảng cách giữa anh và tôi trở nên nghìn trùng…

Cơn mưa chiều nay làm sống lại kí ức trong tôi. Đếm lại mười năm tôi mới hiểu thế nào là thời gian, đếm lại kỉ niệm tôi mới biết thế nào là nhớ nhung.
Bây giờ tôi đã là đồng nghiệp của anh. Những gì táo bạo và cuồng nhiệt nơi một cô bé mới lớn của ngày xưa đã được thay thế bằng nét thùy mị, đoan trang và tinh tế hơn. Tôi vẫn thấy nhớ và yêu anh. Tình yêu chân thật nào cũng mặc vẻ si tình độc đáo riêng, không ai lí giải được thế nào là yêu và tại sao yêu thì hẳn cũng không ai xác định được tại sao nhớ, mà càng muốn quên lại càng nhớ thêm. Anh vậy đó, luôn tỏ ra hững hờ mà tôi vẫn bị anh cuốn hút, trong khi có nhiều chàng vừa giàu vừa đẹp trai theo đuổi mà trái tim tôi vẫn không rung động. Thật khó hiểu! Hẳn là Janin có lý khi nói: “Đàn bà dễ cảm đối với sự quên lãng của đàn ông hơn là sự chú ý”.
Tôi gục đầu trên trang giáo án. Ngoài kia trời vẫn sụt sùi mưa. Mưa ơi! Ngừng đi thôi! Mưa có thấu lòng tôi không? Mưa đừng mãi rơi vô tình như vậy. Lòng tôi ướt sũng rồi. Anh có khi nào chợt nhớ về cô học trò ngày xưa nơi viễn xứ mỗi khi trời mưa? Ở đây buồn lắm. Còn anh?
Giữa anh và tôi không còn khoảng cách như xưa để anh ngại, nhưng giờ đây làm sao tôi có thể tìm được anh để khỏa lấp nỗi nhớ? Đó lại chính là quy luật tất yếu của những mối tình đầu sao? Tôi tin là không. Bất chợt tôi trộm nghĩ chắc là anh chưa quên câu thơ của thi sĩ Sara Teasdale mà anh đã ghi tặng trước lúc tôi lên máy bay:
Plunge me deep in love – Put out
My senses, leave me deaf and blind
Swept by the tempest of your love
A taper in a rushing wind
( Hãy làm em yêu thương đắm đuối
Dập tắt ngũ quan hóa vô thường
Quét sạch bằng cơn bão tình ái
Nhỏ nhoi nến giữa gió miên trường).
Tình yêu là thuốc đắng nhất mà không ai lại không muốn uống một liều lượng nặng. Một nghịch lí rất hợp lý.
Tôi gửi mail cho anh: “Hẹn gặp anh ngày gần đây nhất. Em sẽ sớm trở về Việt Nam – Mỹ Hằng”.
• Bài dự thi của Trầm Thiên Thu <tramthienthu@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.



