Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày không mưa giữa mùa mưa

2010-04-26 15:57

Tác giả:


Blog Việt

Hơn tôi hai tuổi, chị học cùng trường với tôi. Chẳng hiểu từ bao giờ mà chị và tôi trở nên thân thiết đến thế. Cũng có thể do chúng tôi cùng sinh hoạt trong đội văn nghệ nên thời gian ở bên nhau nhiều hơn. Giữa chị và tôi có rất nhiều điểm tương đồng trong cách sống, cách sinh hoạt và cả những suy nghĩ nữa. Chị không đẹp nhưng rất có duyên. Cái duyên con gái ở chị đã khiến cho nhiều bạn trai cùng trường say đắm chị. Chị có một tâm hồn lạc quan lãng mạn, mỗi khi  nghĩ đến một điều gì đó chị thường ngước đôi mắt to tròn nhìn lên vòm trời lớn rộng để dõi theo những áng mây hồng cuối chiều về ngủ trên  những cành cây. Nhiều người nói đôi mắt chị có gì đó phảng phất buồn nhưng đẹp, đẹp như …“mười bốn bản tình ca Nga”.
Rồi không biết từ lúc nào, tôi yêu chị. Cái ngày tôi nói điều đó với chị trái đất như muốn vỡ tung ra. Bản tính tôi vốn là một người con trai yếu đuối, tôi lấy hết dũng cảm để nói những nghĩ suy của lòng mình và được chị đón nhận. Thế là tôi đã có chị bên cạnh. Với tôi chị như người bạn, người chị, thậm chí như một người mẹ yêu thương và chăm sóc cho đứa con yêu của mình. Chị không những khéo tay, hát hay mà còn học rất giỏi. Cuộc sống của tôi và chị đầy ắp những ước mơ và niềm yêu thương cuộc sống. Chị mơ ước sau khi tốt nghiệp sẽ xin ở lại trường công tác. Tuổi trẻ là thế đấy nhiều niềm tin và hoài bão. Một ngày, gia đình tôi biết chuyện. Bố tôi phản đối quyết liệt rồi cấm vận tôi và cắt hẳn nguồn viện trợ hàng tháng. Tôi chạy đôn chạy đáo vừa học vừa tìm việc nhưng chẳng đâu vào đâu. Cuộc sống thật khắc nghiệt chẳng dễ chịu chút nào. Mẹ tôi thương con, quyết định lên tận trường đón tôi về. Bà kéo tôi xềnh xệch ra khỏi cổng trường như kéo một đứa trẻ và cấm không cho tôi quan hệ với chị.

Ảnh minh hoạ: Raysoda

Tôi có tội gì? Phải chăng đó là tội yêu chị. Còn chị, với gia đình tôi có lẽ chị đã mắc một lỗi rồi, đó là lỗi ... gái hơn hai. Những ngày đầu tiên xa chị tôi vật vờ như một con nghiện thiếu thuốc, không ra sống cũng chẳng ra chết. Không biết chị có như tôi không? Tôi tìm cách liên lạc với chị nhưng không được. Với tôi, sức ép của gia đình quá lớn. Tôi không thể thắng được mặc dù rất cố gắng. Mẹ tôi tìm cho tôi một công việc phù hợp với tôi. Rồi tôi cũng quen được với những ngày làm việc không mệt mỏi và những buổi giao lưu nhiều ý nghĩa. Tôi là người tinh ý, chăm chỉ có chút thông minh nên việc kiếm tiền cũng không đến nỗi quá vất vả. Thỉnh thoảng thoáng trong lòng một chút tiếc nuối về thời sinh viên ngắn ngủi của mình, rồi tặc lưỡi : tuổi trẻ thiếu gì đường lập nghiệp, đâu cứ phải học. Và cũng từ đó khoảnh khắc nghĩ về chị cứ ít dần. Trong tôi chỉ còn có công việc. Tôi lu bu với các hoạt động xã hội. Tôi đã là một ông chủ nhỏ có nhiều thành công trong kinh doanh. Tôi tham gia nhiều hoạt động từ thiện khắp nơi, đến cả những vùng kinh tế mới xa xôi. Bố tôi rất mừng. Ông mong tôi sớm lấy vợ để ông bà có tý cháu vui vẻ lúc về già. ý nguyện của ông tôi đã thực hiện một cách nhanh chóng như những dự án mà ông đã giao cho tôi. Để rồi nó cũng sớm tan như nước chảy bèo trôi bởi những cuộc xung đột cãi cọ của vợ chồng tôi hết sớm lại chiều. Tôi để mình buông trôi theo cái gọi là số phận. Tôi thuận theo ý vợ tôi để cho mỗi đứa một con đường, may sao giữa chúng tôi chưa kịp có con.
 
Đã 7 năm rồi còn gì, bất giác có một ngày tôi nhớ đến chị khôn xiết. Trở lại trường dò la tin tức chị, tôi biết sau những ngày đó chị có gục ngã rồi lại đứng lên để tốt nghiệp loại giỏi. Giờ đây, chị đã là một bác sĩ. Nhưng chị đã không ở lại trường mà tình nguyện đến làm việc tại một tỉnh xa xôi nào đó. Tôi đã có lỗi với chị nhiều. Làm sao tôi còn dám gặp lại chị nữa. Thi thoảng trong giấc ngủ chập chờn của tôi vẫn thấp thoáng hình bóng chị. Những phút bồi hồi tình cảm với chị lại trỗi dậy trong tôi vẹn nguyên như thưở xa xưa. Đôi mắt chị hình như u uất hơn nhưng “mười bốn bản tình ca Nga” vẫn ngọt ngào, nồng nàn như hơi thở của chị. Tôi không định tìm gặp lại chị vì không đủ can đảm, nhưng vẫn thường xuyên dò la đâu đó về chị. Mùa thu vẫn vàng, lá vẫn rơi  khắp phố phường mà chẳng thấy chị đâu!
 
Hôm nay, tôi vào một thành phố ở cao nguyên làm từ thiện. Đêm B’Lao cứ lạnh lùng, lạnh lùng. Thành phố lung linh trong ánh điện. Giờ đã là mùa mưa, mưa suốt ngày đêm làm cho một miền đất đỏ đã buồn lại càng buồn hơn. Mấy người cùng đoàn chúng tôi rủ nhau đi dạo đâu đó cho khuây khoả. Bỗng nhiên ... mất điện. Chiếc TAXI chở chúng tôi lao nhanh trong đêm, suýt nữa thì lao vào cậu bé bán bánh mì dạo. Khi chiếc xe đang nhằm thẳng người cậu bé lao tới thì một bóng người phụ nữ lao qua ôm lấy cậu bé lăn về một bên đường. Hú vía! Cậu bé...không sao rồi, nhưng người phụ nữ thì lại bất tỉnh. Tôi mở cửa xe định chạy xuống thì người lái xe bỗng rú ga phóng đi bỏ lại phía sau một cậu bé bán bánh mì đang kêu khóc nức nở bên cạnh một người phụ nữ đang bất tỉnh vì cứu mình. Suốt đêm đó tôi không thể chợp mắt. Cao nguyên không một vì sao.
Ảnh minh hoạ: Raysoda
Sớm hôm sau khi tôi đang tập thể dục buổi sáng thì một đồng nghiệp chạy vào hổn hển báo tin rằng: người phụ trách bệnh viện mà chúng tôi đến làm từ thiện vừa hy sinh tối hôm qua khi cứu một cháu bé qua đường. Rồi anh ta chạy đi mua một vòng hoa trắng. Đại diện cho đoàn, tôi đến viếng cho phải phép xã giao. Vừa đến cửa như có điều gì mách bảo, tôi chạy lao vào nhìn chằm chằm vào bức ảnh chân dung người đã khuất. ở nơi đó tôi đã tìm được đôi mắt đẹp buồn của chị tôi ngày nào. Không nói được gì, tôi ôm lấy đầu chạy lao như bay về phòng nghỉ. Đúng lúc đó đài truyền thanh của Tỉnh đưa tin: cả thành phố được nghỉ làm việc một ngày để tưởng nhớ người bác sĩ thân yêu của họ. Và những bản tình ca Nga êm dịu nhất nổi lên đã làm cho thành phố Cao nguyên này có một ngày không mưa…giữa mùa mưa.
  • Gửi từ email Nguyễn Thuý Hạnh - hanhncdt@

 

 

Chia sẻ của bạn đọc:

Buồn quá. kết thúc của câu chuyện thật buồn và nhắc nhở ta về ý thức trách nhiệm của con người với con người trong xã hội.

 

,
Ngô mai linh, Kiến An hải phòng, gửi lúc 10/04/2010 16:41:56

 

Hôm nay được đọc câu chuyện này của chị. Tôi thấy câu chuyện nay rất hay và ý nghĩa. nó không chỉ nhắc ta nghĩ đến tình yêu thương của nam nữ, tình yêu của con người đối với nhau. Nó còn thể hiện khát vọng của cuộc sống. niềm mơ ước của con người. ước mơ vượt qua gian khó. nếu ai đã từng gắn bó với Cao nguyên, với mùa mưa Cao nguyên thì sẽ hiểu tại sao ngày không mưa với mùa mưa lạ có ý nghia đến như vậy. mơ ước thật nhẹ nhàng, bình dị, trong sáng mà rất thực tế.
Là một người sinh ra và lớn lên ở Cao nguyên tôi chân thành cảm ơn chị vì chị đã hiểu điều đó rất sâu sắc. Chúc chị tuổi trẻ, sức khỏe, hạnh phúc để viết được nhiều bài viết hay và có ý nghĩa.

 

,
Lê Mạnh Hùng, Lâm Đồng, gửi lúc 10/04/2010 16:09:02

 

Buồn quá!!!

 

,
Như Quỳnh, Bắc Giang, gửi lúc 10/04/2010 08:24:26

 

Tôi cũng đã từng yêu. Và cũng đã vô tình không nhận ra khi cậu ấy gặp tai nạn và vĩnh viẽn rời xa tôi. Không còn gì dau khổ hơn,phải không bạn?

 

,
Nhu Quynh, Bac Giang, gửi lúc 10/04/2010 08:15:47

 

Một câu chuyện hay, không chỉ thể hiện tình yêu đôi lứa mà thể hiện quan hệ, đối xử của tình yêu con người với con người. Cảm ơn em. bài viết của em rất ấn tượng.

 

,
Ngô Mạnh Quân, Nghệ An, gửi lúc 09/04/2010 11:39:41
 

 

Câu chuyện tình yêu của bạn rất giống tôi nhưng thật buồn cho kết cục của nó. Giá như bạn gặp chị ấy sớm hơn giữa Tây nguyên trong mùa mưa và giá như lúc xảy ra tai nạn mà bạn dừng xe và kịp thời đưa chị đi cấp cứu thì có thể không xảy ra việc đáng tiếc trên. Xin chia sẻ cùng bạn...

 

,
Nguyễn Ngọc Minh, Trường LTK Tp Thanh Hóa, gửi lúc 09/04/2010 11:28:58

 

Bạn ơi, tôi rất thích câu chuyện của bạn. Câu chuyện của bạn đã toát nên ý nghĩa giự gin tình yêu con người. câu chuyện của bạn mộc mạc giản dị nhưng hấp dẫn lôi cuốn. lối viết của bạn rất sáng tạo, lãng mạn mà không xa vời.
Tôi đã đọc nhưng bài viết của bạn, những câu thơ, nhũng lời văn ngọt ngào, nhẹ nhàng mà ấm áp. Bạn đã gửi những trăn trở đời thường của mình vào từng trang viết. Vì thế nó thật sâu sắc và thực sự cuốn hút tôi và nhiều độc giả khác. chân thành cảm ơn bạn. Chúc bạn khỏe. lam việc tốt.

 

,
Nguyên Binh Minh, hải phòng, gửi lúc 09/04/2010 06:22:42

 

Câu chuyện của chị làm ấm lại tình người. Em đã đọc những bài viết của chị. những bài viết nhẹ nhàng dung dị, sâu sắc, thắm đượm tình người, phong cách viết luôn luôn mới, nhiều sức thuyết phục, và cuốn hút độc giả. Cảm ơn chị. Chúc chị khỏe công tác tốt.

 

,
Ngô Hải Vy, Bắc Ninh, gửi lúc 08/04/2010 22:45:44

 

câu truyện của chị hay quá, đọc mà muốn khóc, cảm ơn chị nhiều

 

,
nguyễn dũng, ha nam, gửi lúc 08/04/2010 10:17:54

 

chị ơi, câu chuyện của chị kết thúc buồn quá nhưng làm ấm lại lòng người, sống lại tình yêu con người. Cuộc sống là như vậy. Gặp gỡ, yêu thương, xa cách và mất mát. em chúc sưc khỏe chị. chúc chị có nhiều bài viết, và nhiều cau chuyen hay hơn nữa.

 

,
Hoang anh, hà nội, gửi lúc 08/04/2010 07:45:18
 

 

that dang thuong cho chi ay ,cau chuyen cua anh lam toi chot nho lai mot nguoi ban cu,cung tai toi ma anh ay da ra di bang mot vu tai nan va de lai trong toi day nhung noi hoi han

 

,
lee ji hye, korea, gửi lúc 08/04/2010 05:08:31

 

Một bài viết hay và cảm động quá. Đúng là cuộc đời luôn ẩn chứa những điều quá bất ngờ bạn nhỉ.
Chúc bạn có thêm nhiều bài viếthay nữa nhé

 

,
Trung Lê, gửi lúc 07/04/2010 23:36:50

 

sao là một nguời làm từ thiện mà lại bỏ lại một người bị tai nạn vì chính mình gây ra cơ chứ, giả sử đó không là chị thì liệu anh có hối hận không?

 

,
tôi, hà nội, gửi lúc 07/04/2010 13:17:55

 

Trời, đọc xong câu chuyện mà thấy lạnh sống lưng. Xót xa cho người nữ bác sĩ với tấm lòng nhân ái, và đôi mắt buồn như bản tình ca Nga. Cuộc sống đúng là có duyên và nợ, có lúc tưởng rất gần mà lại thành cách xa

 

,
Nguyễn thị thu anh, Hà Nội, gửi lúc 07/04/2010 13:13:11

 

Câu chuyện hay nhưng kết thúc buồn quá.

 

,
Ngô thu vân, Ha Nôi, gửi lúc 07/04/2010 11:08:49
 

 

Hà Nội mấy hôm nay mưa rả rích. Đọc bài của bạn, thấy lòng cứ buồn buồn làm sao! Cuộc sống đúng là có nhiều điều bất ngờ, quá bất ngờ, quen, gặp, quên, nhớ, chia tay, hội ngộ...Bài viết của bạn cảm động lắm! Mình chúc bạn sẽ có thêm nhiều bài viết hay nữa nhé!

 

,
August-Pink, phamdieuthuktdt@yahoo.com, gửi lúc 07/04/2010 10:46:43

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top