Ngày khai giảng cuối cùng?
2018-08-16 01:10
Tác giả:

Mười hai năm cắp sách đến trường, mười hai ngày tựu trường mang những cảm xúc khác nhau, chẳng lúc nào trùng hợp. Năm vào lớp một, tôi bẽn lẽn, rụt rè nấp sau tà áo mẹ, miệng méo xệch không muốn buông tay. Đến năm lớp mười, trong tôi lại dâng dâng lên một cảm xúc khó tả vì lần đầu được mặc chiếc áo dài trắng tinh, ra dáng một thiếu nữ… Năm 12 lại khác, ngày tựu trường năm ấy khóe mắt tôi lại cay cay đến lạ, tôi sợ những ngày phải chia xa.
Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới, tôi lại có dịp đi sang ngôi trường cũ, ngôi trường những năm cấp 3 dù có xa hay mưa gió bão bùng tôi vẫn đều đều đến lớp. Ngôi trường ấy nay đã già nua, tuổi tác của nó còn hơn cả ba mẹ của tôi. Cách đây vài ngày tôi đọc được tin trường tôi sẽ bị giải tỏa vì dính dáng đến công trình đường giao thông của nhà nước, lòng tôi lại trào lên cảm giác đau thương, chẳng phải riêng tôi mà dường như mọi thế hệ những người đi trước luôn coi trường là ngôi nhà thứ 2 của mình. Giờ đây nghe tin nhà mất, chẳng ai mà chẳng thấy đau. Ngôi trường là nơi chôn dấu bao nhiêu kí ức học trò ngô nghê, buồn vui lẫn lộn. Lúc trước đi học thấy chán, ngày nào cũng lo chuyện sách vở, nhìn thầy cô lúc nào cũng giống như những người đáng sợ, chẳng dám nói gì chỉ sợ bị mắng. Mà thầy cô cũng lạ, ngày nào cũng có chuyện nói, không la mắng thì dạy dỗ đủ đều.
Thế mà khi rời khỏi trường, bước chân lên ngưỡng cửa đại học, ngày đầu tiên đến lớp tôi lại nhớ trường, nhớ thầy cô, nhớ những lời la mắng vô cùng. Thật sự tôi đã hụt hẫng với mọi thứ mà mình tự vẽ, chẳng còn ai nhắc nhở khi trốn học, chẳng ai uốn nắn khi lỡ làm việc sai trái. Chẳng còn những nghe những lời la mắng hay dạy dỗ, tất cả mọi thứ đều tự lập và ai kiên cường vượt qua cám dỗ thì tốt, còn ai xa ngã thì như giống ở đáy bùn lầy, không ai biết và chẳng ai ai hay. Chưa bao giờ cảm thấy nhớ thầy cô và ngôi trường ấy nhiều như thế. Mỗi lần buồn tôi lại lặng lẽ về trường, không dám vào chỉ lặng lẽ ngắm nhìn từ phía xa… Nhưng đó cũng là hạnh phúc.
Hôm nay tôi may mắn lại thấy cảnh khai trường, nhưng không biết đây có phải là lần cuối cùng được nhìn trường nữa hay không. Tôi thèm cảm giác quay lại những tiết học hóa, ngồi nơm nớp lo sợ những phản ứng hóa học, sợ cô giáo kêu lên vì tôi là thánh ghét môn Hóa. Cô giáo dạy Hóa là người Huế. Mỗi lần cô la mắng, tụi học sinh chúng tôi lại chỉ biết ngồi im thin thít. Thế mà giờ đây tôi lại nhớ da diết cái tiết học ấy. Ít ra nhờ cô, tôi còn biết mình sai cái gì và cần sửa những gì chớ không bị lạc lõng khi chân ướt, chân ráo bước vào đại học. Không chỉ có thế, trong tôi mãi luôn khắc ghi bóng hình của một cô giáo trẻ, người đã tiếp cho tôi động lực cho tôi những lúc khó khăn nhất và cũng là người tạo cho tôi niềm cảm hứng học môn Tiếng Anh.

Ai cho tôi một lần có thể trở về quá khứ? Tôi sẽ quay trở về những tiết chủ nhiệm sinh hoạt cuối tuần. Lớp chúng tôi may mắn được một cô giáo chủ nhiệm. Những ngày đầu với chúng tôi cô luôn thần tượng, là một người mẹ dịu dàng và tình cảm. Nhưng cô quả không “hiền” như cái tên của cô. Cô là một người cầu toàn, thích mọi thứ hoàn hảo. Cô luôn quan tâm đến chúng tôi những chi tiết tưởng chừng là rất vặt vãnh. Vậy mà ngày ấy chúng tôi lại khó chịu với những quan tâm ấy.
Những giờ sinh hoạt không khác gì là giờ tra tấn tinh thần, đặc biệt là những thành viên hơi “anh hùng” một chút. Chúng tôi chẳng thông cảm được cho cô đâu, cứ luôn mãi nhăn nhó khi nhận nhiệm vụ. Có những lúc là mong muốn đổi giáo viên chủ nhiệm. Thế vậy mà không nhờ cô, lớp chúng tôi không dễ dàng đậu 100% tốt nghiệp và hãnh diện là lớp tiêu biểu của nhà trường. La có, mắng có, dịu dàng, tình cảm mọi thứ đều có cả. Nhưng sau này khi chọn cho mình một cái nghề mà sau này tính chất công việc cũng sẽ tương tự như cô, tôi mới thấu hiểu hết mọi phiền muộn của cô. Người ta nói” thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Thưa cô, giữa cuộc sống khó khăn này ít nhất đã có em hiểu được tấm lòng cô. Em xin lỗi vì đôi khi âm thầm trách cứ cô. Giờ em đã hiểu đó không là trách nhiệm mà đó là tình thương vô bờ bến mà cô dành cho chúng em. Cảm ơn cô vì tất cả!
Cảm ơn ngôi trường thân yêu, cảm ơn những bài học hay, những hành trang kiến thức bổ ích, cảm ơn tất cả thầy cô… Cảm ơn đã cho tôi là một phần trong ngôi nhà chung mang tên Nguyễn Duy Hiệu…
© Gió Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






