Ngã tư đường, gặp nhau chỉ để nhìn trong giây lát
2015-02-09 01:27
Tác giả:
Những ngón tay đan, những mẩu chuyện nhỏ gom lại kể nhau nghe, những bữa cơm bụi ngoài quán và cả những lần lang thang cùng nhau, rong ruổi phía dưới ngọn đèn cao áp của thành phố. Em và anh, chúng ta đều có một phần kí ức như thế, phần kí ức mà ai trong chúng ta cũng đều muốn bỏ quên.
Cái kết của chia tay vẫn luôn là sự đánh đổi giữa quên và nhớ, giữa hồi ức lẫn thực tại, tất cả đều tròn vo mà dày vò tâm trí. Chúng ta chỉ cách nhau một vài ngã tư, một vài cột đèn xanh đỏ, một vài hàng cây, một vài căn nhà, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ ta giao nhau thêm lần nữa.

Có lẽ, cuộc sống của anh là chạy dài với công việc còn cuộc sống của em trượt dài với nỗi nhớ. Có lẽ, con đường chúng ta từng đi chung, giờ đây mỗi người một hướng, kéo dãn ra khoảng cách, dãn ra thêm thêm nữa, thật khó để giao nhau tại một điểm, và đôi lúc thật khó để gặp lại được anh, một lần thôi cũng được. Hà Nội liệu có quá rộng tới vậy, dòng người ấy, liệu có đông tới mức khiến ta không thể nhìn thấy nhau, không thể chạm mặt. Ngay cả khi em nhớ anh nhất, em cũng chỉ biết nhìn vào một dãy số trên màn hình điện thoại và để đêm trôi, nước mắt cũng trôi, em còn biết làm gì, còn có thể làm gì ngoài cách chôn chặt chúng.
Em vẫn lang thang khắp nẻo phố, có đôi lần là muốn ghé lại quán cafe chúng ta hay ngồi nhìn xuống lòng đường trơn ướt trong mưa phùn, có đôi lần là tự mình đi ăn, cảm giác thật khác và thức ăn thì thật khó nuốt. Có đôi lần bước đi vô định, không biết điểm dừng là ở đâu. Chân em đau nhức trên đôi giày cao gót, em muốn gọi anh quá, để có người cõng em về, để có người mà em còn làm nũng, để có người mà em có thể ăn vạ. Lần đầu tiên, không có ai cõng, không có ai để gọi, em tháo giầy và đi chân trần. Em cũng không hiểu mình đang làm gì nữa, tập quen với cuộc sống không có anh.
Nơi ấy, em bỗng nhớ anh.
Em đang dừng trước ngã tư, chân trần, giày cao gót trên tay và chờ đợi cột đèn đổi màu. Nhiều điều ùa về, nhiều điều để đắn đo. Trước mắt em, phía bên kia đường, một đôi tình nhân cũng đang đứng chờ cột đèn đổi màu. Đôi tình nhân ấy, có anh trong đó, có anh ở đó và có gì đó đã từng là của em. Cái siết tay, nụ cười, khuôn mặt áp xuống má, nụ hôn buông vội lên tai, tất cả, chỉ dừng lại ở đã từng... Ta nhìn thấy nhau, khi anh cười còn em òa khóc, khóc vì bộ dạng của chính mình, khóc vì những hy vọng, những huyễn hoặc mà chính bản thân tạo ra. Hà Nội, rộng thật rộng và bé thật bé. Ta vẫn sẽ gặp nhau, vào một thời khắc nào đó của một ngày theo một cách không ai ngờ. Ta bước qua nhau, từng bước trên vạch đường trắng, tiến tới gần, rồi tiến ra xa. Ta đã giao nhau chỉ để em biết rằng anh hạnh phúc hơn em nghĩ, còn anh chắc để biết rằng em chẳng ổn chút nào.

Nơi ngã tư, em nhớ anh tới da diết, thèm khát và cầu xin Thượng đế cho anh trở về với em. Nơi ngã tư, em bàng hoàng với những gì mình thấy, có chút tủi thân, có chút bạc bẽo, và trên tất cả là nỗi đau đang lan ra xâm chiếm lấy mọi ngõ ngách của trái tim, mọi điểm nhìn của đôi mắt khi đâu đâu cũng là nước, đắng chát mà cố nuốt vào cổ họng. Em nấc, một cái, hai cái, ba cái, từng tiếng một nơi cổ họng để kéo cho nhịp tim tiếp tục đập, chậm rãi. Ta xa nhau có lẽ đủ dài để tới lúc tự tìm cho nhau một cuộc sống khác. Rõ ràng là em chưa muốn tìm, sao em cứ phải nghĩ như vậy, rõ ràng em đang nhớ anh, sao cứ phải ép mình bỏ quên, rõ ràng là anh rồi, sao ta không thể...
Chuông điện thoại của e reo, ngay cả bản nhạc này cũng được cài riêng, cũng chỉ thuộc về một con người:
- Quay lưng lại và nhìn anh.
Em xoay bước. Anh ở đó một mình, còn lời anh nói:
- Em không sao chứ?
Em nhìn anh, ánh sáng của chiếc xe đi trên đường rọi vào làm mắt em chói. Dòng xe cứ ào qua trước mặt, em thấy anh qua những kẽ trống của dòng người ấy. Em vẫn áp điện thoại trên tai, muốn nói lắm nhưng tiếng nấc cứ chặn lại.
- Anh cũng như em, khi chúng ta xa nhau, mọi thứ thật tệ, thật buồn. Anh đã hơn một lần đứng chờ dưới cổng nhà em cho tới hết đêm, cũng đã đi theo em rong ruổi vô định, cũng muốn tới và kéo tay em để được đi cùng nhau, nhưng anh vẫn quyết định ở phía sau, lặng lẽ. Anh đã muốn quay lại nhưng có lẽ khi nỗi đau là quá lớn, nó sẽ đủ để làm chúng ta yêu nhau trong sự dè dặt, cho đi cũng ít hơn, sợ tổn thương cũng nhiều hơn. Anh đã từ bỏ một con người bằng cách như thế. Cô ấy đã đến bên anh, cho anh thấy bình yên, khiến em hiện hữu ít dần. Thỉnh thoảng nghĩ về em, cũng muốn biết em giờ đang làm gì, ở đâu, đã biết sống cho mình chưa, hay em vẫn... Và hôm nay, anh đã biết được đáp án. Ngừng khóc đi, cô gái à, người anh từng yêu, đi qua thôi, chúng ta không thể quay lại được.
Cột đèn đường đổi màu, dòng người ấy dừng lại, phía bên kia đường có một người quay bước. Em vẫn đứng đây, nhìn anh.
Cột đèn đường đổi màu, dòng người ấy lao đi, em cũng quay bước.
Rồi thì ta cũng là một phần của dòng người ấy, gặp nhau chỉ để nhìn trong giây lát mà thôi.
- December lies
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.


