Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu được chọn lại tớ vẫn chọn cậu của tuổi 17

2016-11-09 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu có thể được chọn lựa một lần nữa, tớ vẫn sẽ chọn Phong 17 tuổi – ngây thơ, ngốc nghếch và đáng yêu. Hoặc nếu không, tớ xin chọn khoảng lặng bình yên, nhưng là chốn an yên sau Phong, sau giông bão…

***

Những năm tháng đẹp đẽ vẽ nên những hồi ức thuở hồn nhiên và tinh khôi mà mãi đến sau này, khi cuộc sống kìm kẹp chúng ta bởi muôn vàn lo toan, nhưng trong sâu thẳm trái tim mỗi người, vẫn còn đó một khoảng lặng để nhớ về một mùa nắng có vàng vọt, có chói chang tuổi 17...

Trầm mặc.

Tĩnh lặng.

Phố phường rộn rã ngày thường khoác lên mình màu áo yên bình, lấp lánh thứ ánh sáng vàng vọt của đèn đường, phả vào đó chút hương say nồng nàn của gió. Tôi – Nhiên của 20 tuổi nhìn xa xăm những ánh đèn lập lòe nơi thành phố phồn hoa, ngắm khoảng trời có lừa lọc và dối trá - khoảng trời của ao ước mà mọi giá Phong phải chạm đến. Cơn gió nhẹ nhàng thoáng qua làn tóc rối, như gợi nhắc chút kỉ niệm về ngày ấy, về thứ tình cảm hồn nhiên và tinh khôi, về cái thời của duy nhất. Nhưng khi gánh nặng mưu sinh và khát khao hoài bão quá bỏng cháy, Phong đã vô tình đánh rơi bao hứa hẹn và những hồi ức đẹp nhất về tháng ngày bên nhau. Phải rồi, trong từ điển chênh vênh lớn lên, đã chẳng còn khái niệm đời đời hay mãi mãi. Có chăng, cũng chỉ là những cuộc gặp gỡ đầy bỡ ngỡ giữa những tiếng xin chào và tạm biệt.

Hẳn là rất đau cho lời từ biệt chưa được nói ra, và vĩnh viễn chẳng thể trao nhau. Tôi đang gắng gượng, cố tỏ ra mạnh mẽ, như muốn gói ghém tâm hồn yếu đuối ngủ quên. Thời gian vô tình đến nỗi ai rồi cũng sẽ bước qua nhau, nhẹ nhàng và lặng lẽ, như những người lạ ngược lối về. Cái nhân duyên gặp gỡ chỉ còn là hồi ức, là hành trang bước vào thế giới người lớn nhiều lắm muộn phiền đi liền với đổi thay.

Hội An cổ kính, u sầu. Tôi lại lang thang trong tuổi trẻ của mình, có hoa phượng đỏ, ghế đá, có tà áo thiên thanh, có thứ tình cảm mong manh đầu đời, miền nhung nhớ có Phong 17 tuổi, có Nhiên 17 tuổi, có tình bạn tan vỡ và dang dở của nhau…

Nếu được chọn lại tớ vẫn chọn cậu của tuổi 17

Năm đó, Phong chuyển trường từ quê lên thành phố học. Đợt kiểm tra đầu vào, điểm ngoại ngữ cậu ta cao nhất nên được xếp vào lớp chuyên Anh – nơi tôi đang theo học. Ngày đầu năm lớp 11, các nữ sinh xúm xít bắt chuyện, làm quen với cậu “Hậu duệ trường chuyên” ấy. Duy chỉ có mình tôi vẫn lặng lẽ ngồi ở góc lớp, soi từng cử chỉ của cậu ta. Tôi chẳng biết nhìn nhận một người qua những tiêu chí nào, nhưng thật lòng, chẳng có chút thiện cảm nào với ánh mắt đó. Nụ cười làm cậu trở nên hoàn hảo trong mắt bao người khiến tôi thấy giả tạo vô cùng. Và bắt đầu những tháng ngày xa lánh nhau…

Có lần, chúng tôi vô tình được xếp chung nhóm làm video về cuộc gặp gỡ với người nước ngoài. Cả một chiều cùng nhau rong ruổi trên những con phố, kể cho nhau nghe những câu chuyện dở khóc dở cười. Có lẽ đó là lần đầu tiên chúng tôi chia sẻ mọi thứ cho nhau như những người bạn thật sự. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi ấn tượng với nét vô tư và đáng yêu của một đứa con trai. Ngày hôm đó cũng mở đầu cho chuỗi câu chuyện gắn chặt với bao kỉ niệm giữa chúng tôi…

Bạn sẽ chẳng thể nào hình dung được cái cảnh một thằng hot boy xa lánh Facebook đến nỗi chẳng thèm lập một cái nick chứ đừng nghĩ đến chuyện chat hay đăng tải điều gì trên đó. Nó sợ mọi người soi mói hay chen chân quá nhiều vào cuộc sống riêng tư của mình. Một con bé hay sống ảo như tôi rất phục, và biết rằng tôi chẳng bao giờ làm được như thế… Chẳng biết từ lúc nào, tôi và nó trở nên thân thiết với nhau. Tôi kể cho nó nghe về những bí mật riêng mình: mơ ước, cảm xúc, những yêu – ghét,… và lặng người khi nghe về cuộc sống gia đình nó, về mối tình đầu dang dở,…

Sẽ thật mạo muội, khi tôi gọi nó bằng hai tiếng người thương, nhưng thật tâm, tình cảm tôi dành cho nó hơn cả một người bạn, tất nhiên là chẳng phải tình yêu. Những ngày tháng đó, không xô bồ, vội vã, cũng chẳng ồn ào, chỉ nhẹ nhàng và êm đềm trôi cùng kỉ niệm hoang hoải khắc sâu trong tim. Cứ nghĩ, tình cảm năm 17 tuổi sẽ luôn còn hoài. Nhưng thời gian trôi, chúng tôi lại vội vã rời đi. Thời gian vô tình tạo lòng người những góc cạnh ư? Hay chính thâm tâm chúng ta còn chẳng muốn níu giữ mà thay lòng, thì còn trách ai?

Dòng cảm xúc miên man tràn về, bỗng dưng lại muốn viết gì đó cho cậu – Phong 17 tuổi, cho miền kí ức vẹn tròn…

Nếu được chọn lại tớ vẫn chọn cậu của tuổi 17

Thương mến, ngày… tháng… năm…

Chào anh bạn! Bây giờ, có lẽ cậu đang sống sung túc bên những người mới, với những mối quan hệ mới. Cậu có tất cả mọi thứ tớ và bao người có mơ cũng chả khi nào với tới được, nhưng cậu có thật sự hạnh phúc? Nhớ cậu của ngày xưa hay im lặng suy tư, chẳng muốn bất cứ ai đọc được suy nghĩ của mình. Còn hôm nay đây, khi có trong tay danh vọng, địa vị, tiền tài,… cậu lại đổi khác. Cậu bắt đầu sống ảo trên Facebook, Zalo, mớ cảm xúc hỗn độn, những thói quen hằng ngày, than vãn những mệt nhọc, trăn trở, khoe khoang những món hàng, công việc…

Dù chúng ta chẳng phải là bạn bè ngay cả trên thế giới ảo, nhưng tớ vẫn kiên nhẫn mỗi ngày vào dòng thời gian của người lạ, xem dăm ba chuyện để biết cậu sống thế nào, rồi lặng lẽ bước ra. Cậu cặp với những người phụ nữ giàu có, giỏi giang và hơn hết đã có gia đình. Tớ chẳng dám chỉ trích cậu đâu, tớ cũng chẳng có quyền hay tự cho mình cái quyền làm điều ấy. Chỉ biết bàng hoàng, ngậm ngùi trong xót xa. Tớ ước sao, giá mà hiện tại là chút ảo ảnh thoáng qua rồi vụt tắt…

Thương yêu, ngày… tháng… năm…

Phong à! Còn nhớ hay không, ngày cuối cùng cậu bỏ rơi tớ và đi trên nẻo đường của riêng mình, chỉ vì hiểu lầm cỏn con. Cậu bỏ đi với lý do chẳng đáng: Mình không hợp nhau, và hơn hết, cậu muốn tớ sống thật với bản thân mình? Chẳng lẽ đối với cậu, tớ giả tạo thế sao? Lúc yếu lòng như thế, tớ chẳng biết trải lòng cùng ai, ngoài bản thân mình.

Ngày đó, tớ lựa chọn im lặng, chẳng một lời giải thích cho những hiểu lầm, không có nghĩa là tớ muốn buông bỏ cậu, buông bỏ yêu thương tuổi 17 ẩm ương của chúng ta. Ngày đó, tớ chọn cung đường không mang tên cậu, không phải vì tớ không còn quan tâm cậu, mà tớ biết mình chẳng thể nào níu giữ kẻ muốn rời. Ngày đó, tớ chọn lặng thinh trước những hoài nghi của cậu bởi tình cảm chân thành chẳng cần phân bua đâu, cậu ạ! Và cũng bởi tớ tin những tia nắng ấm áp sẽ hong khô những thương tổn, nhưng tớ đã lầm. Có phải ngày đó, tớ quá hoang tưởng? Hay là thanh xuân của chúng ta quá hoang đường chăng?

Nếu được chọn lại tớ vẫn chọn cậu của tuổi 17

Thương nhớ, ngày… tháng… năm…

Tớ từng đọc đâu đó, rằng cuộc đời này, có những người không cách nào để lãng quên, chỉ là bất chợt gặp lại họ mà không đau lòng, hẳn vậy. Tớ sẽ không thể nào quên cậu, một bầu trời hoài niệm, dù có cố gắng cách mấy. Năm tháng ấy, cậu giận tớ vì những lý do thật kỳ lạ, cậu làm tổn thương tớ vô cớ, cậu thương và chăm lo cho tớ nhiều biết bao nhiêu. Cuộc sống của chúng ta đẹp nhường nào!

Cậu biết không? Nếu có thể được chọn lựa một lần nữa, tớ vẫn sẽ chọn Phong 17 tuổi – ngây thơ, ngốc nghếch và đáng yêu. Hoặc nếu không, tớ xin chọn khoảng lặng bình yên, nhưng là chốn an yên sau Phong, sau giông bão…

Tạm biệt cậu – mùa nắng rực rỡ nhất khoảng trời 17 – thanh xuân tươi đẹp của tớ!

"Tôi của năm đó từng nghĩ, lớn lên tựa như lời hứa sẽ quay trở về. Nhưng tôi của sau này lại hiểu được rằng: Trưởng thành là bữa tiệc từ biệt thanh xuân, là rời xa những thương tổn đẹp đẽ và sâu đậm nhất. Chỉ còn sót lại mảnh kí ức không thể bôi xóa cũng chẳng thể nhặt lại, cùng chút vương vấn yêu thương thuở thiếu thời…”

© Trần Thanh Nguyên Thảo – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top