Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu có một ngày bố trở lại

2017-11-12 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Con bắt đầu bối rối khi mọi người hỏi về bố. Con đi học một mình, tan học một mình, làm mọi thứ một mình để mẹ bớt đi một nỗi lo lắng. Con chăm em, tập nấu ăn, tự dọn dẹp nhà cửa. Một người như con trông thấy những gia đình tròn vẹn đầy đủ sẽ cảm thấy thật ghen tỵ, còn con chỉ cảm thấy mình có thể sống tốt mà không cần đến bố. Một năm, ba năm rồi sáu năm, con đã quen với việc ngôi nhà vắng bóng người đàn ông trụ cột.

***

blog radio, Nếu có một ngày bố trở lại

Kính gửi bố,

Hôm nay đã là 6 năm. Con vẫn đều đặn đếm ngày, gạch từng con số ở tờ lịch trên bàn học. Người ta hay bảo thời gian trôi qua như một cái chớp mắt nhưng con lại thấy năm tháng ngày càng dài với tất cả những khó khăn đi qua kể từ ngày bố không về nữa.

Buổi sáng hôm đó, bố vẫn chở con đến trường như những ngày bình thường khác, đặc biệt mua cho con một cái hamburger cỡ đại để ăn mừng kết thúc năm học. Con làm dây tương cả vào chiếc áo trắng mới tinh của bố, bố cười bảo giống cái hoa đỏ ghê. Bố cũng vẫy chào con rồi phóng xe đi. Một ngày như mọi ngày. Chỉ có điều sau đó bố đã không bao giờ trở lại...

Mẹ bảo với hai đứa rằng bố đi công tác ở một chỗ xa rất xa, lúc về sẽ đem theo cực nhiều quà xinh đẹp. Bé Út ngày ngày vẫn hỏi khi nào bố mới về, mắt mẹ chỉ rưng rưng trả lời rằng nay mai mình đón bố. Hai nhóc tụi con vẫn tin và vẫn đợi nhưng mà mãi lâu cũng chẳng nghe tin bố về. Bé Út rủ con xếp hạc, một nghìn con để được một điều ước, lúc đó con đã tức giận nói với em rằng hãy thôi làm những điều vô nghĩa vì bố sẽ không bao giờ trở lại. Lúc đầu con tự hỏi rằng có phải vì vết tương đỏ sáng hôm ấy mà bố đâm ghét con không nhưng sau đó thì con cảm thấy cực kì giận bố. Con giận bố vì đã bỏ mặc hết mẹ con con mà đi, vì để lại cho mẹ hàng ngàn việc để lo hôm nào cũng thức đến tận tờ mờ sáng, giận bố vì đã không yêu thương tụi con nữa... Bé Út chỉ biết khóc toáng lên, ôm con búp bê cũ kĩ bố mua nhân dịp sinh nhật và nói trong nước mặt: "Út cần bố thôi, không cần quà. Mẹ kêu bố về đi được không?"

Tối đó ba mẹ con con khóc đến mệt lả rồi ôm nhau ngủ trong căn phòng trước đây gọi là phòng bố mẹ nhưng bây giờ chỉ là phòng mẹ thôi.

Kể từ đó, con bắt đầu bối rối khi mọi người hỏi về bố. Con đi học một mình, tan học một mình, làm mọi thứ một mình để mẹ bớt đi một nỗi lo lắng. Con chăm em, tập nấu ăn, tự dọn dẹp nhà cửa. Một người như con trông thấy những gia đình tròn vẹn đầy đủ sẽ cảm thấy thật ghen tỵ, còn con chỉ cảm thấy mình có thể sống tốt mà không cần đến bố. Một năm, ba năm rồi sáu năm, con đã quen với việc ngôi nhà vắng bóng người đàn ông trụ cột.

blog radio, Nếu có một ngày bố trở lại

Bỗng một hôm, bé Út lôi một chiếc bình thủy tinh khổng lồ ra khoe với con, rằng đã triệu hồi đủ một nghìn con hạc cho một điều ước. Út nhắm mắt, đan tay ước gì bố về với chị em tụi mình. Con bật khóc. Không hẳn vì bé Út sau bao nhiêu năm vẫn kiên nhẫn xếp hạc mà là vì con nhận ra sau ngần ấy thời gian con vẫn mong bố sẽ trở về, nhờ vào một phép màu không hề có căn cứ. Con nhớ rằng hồi Giáng sinh khi chưa có Út, bố đã đinh ninh rằng ông già Noel là có thật mặc cho mấy đứa bạn con bảo bố đang lừa con đó. Tối Noel, bố đầu tư nguyên bộ con đồ đỏ, lén lên phòng con giấu quà trên đầu giường. Phép màu đêm Giáng sinh đó bố đã tạo ra, nếu con xin thêm một điều kì diệu từ bố nữa, liệu bố sẽ hoàn thành giúp con chứ?

Nếu có một ngày bố quay trở lại, con sẽ tự hào nói với bố rằng “cục vàng” bé nhỏ của bố năm nào giờ đã lớn, đã có thể san sẻ bớt một phần gánh nặng cho gia đình. Nếu bố chưa bao giờ đi, con nghĩ rằng mình sẽ mãi là một con bé vụng về làm dây tương trên áo bố.

Nếu có một ngày bố quay trở lại, con sẽ òa khóc xin lỗi bố bởi chắc biết con giận nên bố đã không quay về, bởi hồi nhỏ xíu con đã hay bướng bỉnh không chịu ăn làm bố phải ôm chén chạy theo con khắp nhà, bởi lần con quậy tưng trên xe bố đang chạy khiến xe loạng choạng ngã lăn quay...

Nếu có một ngày bố quay trở lại, con sẽ nói với bố rằng con yêu bố rất nhiều, điều mà lúc trước con chưa từng được nói, chỉ biết thể hiện qua những cái hôn má khi bố yêu cầu.

Nếu có một ngày bố quay trở lại, có lẽ con vẫn sẽ trách bố bấy lâu nay không về nhưng con biết mình sẽ không giận bố lâu bởi vì bố đã ở đây, với tụi con và mẹ.

Không biết liệu bố có nghe thấy tiếng trái tim con không nhưng mà bố ơi, bố về đi bố nhé!

© Đường Thần Duệ - blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Trả em về nơi bắt đầu

Trả em về nơi bắt đầu

“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Lời hẹn gặp lại

Lời hẹn gặp lại

Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.

back to top