Có mẹ có cha có cả thế gian này...
2017-09-05 01:30
Tác giả:

Những ngày đầu tháng bảy, trời Đà Nẵng tự nhiên trái tính trái nết, đứa con gái của mẹ cứ thế mà cũng khó ưa theo. Bao nhiêu là mớ cảm xúc hỗn độn cứ quấn lấy trái tim của con khiến nó đôi lần lắc đầu nhăn nhó. Nào là nhớ, là thương, là giận...
Giận ai? Con cũng không biết! Con đã xa rời vòng tay ba mẹ từ lâu mà cứ viện cớ rằng mình yếu đuối để nấp trong lòng mẹ mà cứ mãi không chịu lớn.
Bên ngoài trời đang mưa, từng hạt, từng hạt nặng trĩu như lòng con lúc này mẹ ạ. Mấy chị em con lớn lên ai cũng muốn đi xa, đi tới những nơi xôn xao đẹp đẽ để sống và tận hưởng chứ không phải quay về nhà gặp cha gặp mẹ trong mái nhà lổn nhổn, tạp nham khói bụi và bồ hóng ám đen. Hình như chỉ khi chồn chân mỏi gối, khi chẳng có nơi nào để chứa chấp bao nỗi buồn cùng cực, mới quay về rưng rức bên vai mẹ, nghe mẹ dỗ dành ầu ơ như thuở còn nằm nôi.
Lúc mới vào đại học, con bị giày vò bởi nỗi nhớ nhà đến cháy ruột cháy lòng. Bây giờ, quen dần với cuộc sống xa nhà, nỗi nhớ không còn cồn cào như trước, con tạm cất nỗi nhớ vào một góc nào đó trong tâm hồn. Con không biết rằng nỗi nhớ vẫn giày vò bố mẹ đến tận bây giờ, từ khi chúng con còn bé và khi chúng con lớn rồi thì nỗi nhớ càng lúc càng nhiều hơn chứ chẳng vơi bớt đi chút nào. Mẹ chỉ trông ngóng mỗi dịp nghỉ lễ dài các con sẽ trở về nhà. Mẹ sẽ để dành con gà, con cá, những thứ ngon nhất cho con ăn.
Ngày mẹ bằng tuổi con bây giờ đã chấp nhận đời bươn chải. Con bằng tuổi mẹ ngày ấy vẫn nâng niu những giấc mộng viển vông. Con có hiểu được gì đâu về những đắng cay, vẫn thường ngày tự giam mình trong xó lòng buồn chưa tới độ. Tuổi hai mươi của mẹ là gian truân, vất vả. Hai mươi, con vờ lạc lõng giữa cô đơn…

Hôm rồi thấy mẹ cầm tờ báo mà nheo mắt khổ sở, ngày tháng đi mau mẹ con đâu còn trẻ. Nhan sắc và xuân xanh qua đi bởi bao lo toan vất vả cho gia đình. Con cứ ước giá có thể níu lại năm tháng làm tan đi mấy vạt chân chim đồi mồi và nhuộm xanh đám tóc đang nhá nhem phai màu kia. Con chỉ mong mấy chị em con không là nỗi lo, là gánh nặng, là tiếng thở dài mỗi khi ba mẹ nghĩ về. Biết rằng yên tâm toàn vẹn ắt khó lắm, cứ trăm bề thể nào mẹ cũng chọn ra cớ để mà lo. Nỗi lo kéo dài bất tận cho đến khi đi hết cuộc đời. Nghĩ về cuộc đời vô thường con lại lo, đời trước cách đời sau chỉ một hơi thở mong manh ai ngờ.
Có lần, con thấy mình tan nát từ một câu nói bâng quơ của đứa bạn “mình không có mẹ”. Bạn nói nhẹ nhàng thôi, như cái sự đớn đau ấy đã qua lâu rồi nhưng trong ánh mắt vời vợi ấy, giọt nước mắt đang chần chừ chực rơi. Câu nói buông ra mà biết rằng phía sau ấy bầu trời của bạn khép lại một nửa, con đường hẹp đi, tình yêu cũng khuyết.
Khi đã vào đời, hiểu rằng cuộc đời đông đúc lắm mà lòng người chật hẹp, bậc làm con càng thấm thía rằng chẳng ai yêu thương và hy sinh cho mình vô điều kiện như mẹ, như cha. Thế nên, lễ Vu Lan là dịp nhắc nhở người ta thôi chật vật quay quắt kiếm sống để hướng về cha mẹ, nhớ ơn sinh thành dưỡng dục. “Hãy yêu đi khi mẹ còn đây” bởi đến khi về trời có đốt bao tiền vàng cũng chỉ là tro bụi, cài bông hồng trắng lên ngực mới nuối tiếc muộn màng.
Tự nhủ rằng, niềm hạnh phúc bây giờ của chúng con, đơn giản là có mẹ có cha, có cả thế gian này…
© Mỹ Thiệp – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"







