Nếu cô bạn thân của bạn là Lesbian…
2011-08-03 14:34
Tác giả:
Blog Việt
Cuộc sống muôn màu, muôn vẻ. Tôi yêu màu xanh dương vì nó đem lại cho tôi cảm giác vững vàng và yên bình, mẹ lại thích màu trắng vì nó tượng trưng cho sự trong sáng thánh thiện và trinh nguyên. Màu đen tưởng chừng như xấu xí nhưng lại làm cho em trai tôi mê mẩn vì nó tượng trưng cho sự bí ẩn, trang trọng và quyền lực...Còn bạn,chắc hẳn bạn đã chon được một màu cho riêng mình rồi phải không? Mỗi một màu sắc đều đem lại cho ta một cảm xúc và trạng thái khác nhau. Cuộc sống này cũng vậy luôn có những điều bất ngờ những chuyện mà ta không ngờ đến nhưng nó vẫn xảy ra xung quanh ta, bất chấp mọi quy luật, không theo một định hướng nào.
Một cô gái lớn lên theo quy luật là cô sẽ đi làm lập gia đình với một người đàn ông và sinh ra những đứa con thật là đáng yêu. Nhưng bạn nghĩ thế nào khi cô gái đó là người bạn thân của bạn một ngày nọ cô ấy nói với gia đình và nói với bạn rằng cô ấy là đồng tính nữ (lesbian) cô ấy yêu một người con gái và muốn sống chung với người con gái đó. Bạn sẽ rất sốc đúng không? Tôi cũng đã như vậy đấy, nhưng tôi đã chấp nhận bạn ấy, vì bạn biết đấy, bản thân của cô ấy cũng đâu muốn mình như vậy, chỉ là một trò đùa của tạo hóa, chỉ là một xu hướng tình dục khác... Và chúng ta sống với con người của cô ấy, bản thân cô ấy tốt thì việc cô ấy là ai có quan trọng gì nữa đâu, phải không bạn?
Cũng như những màu sắc ấy, dù màu xanh, vàng, đỏ hay là đen thì cũng đều góp phần làm tô điểm cho bức tranh cuộc sống. Câu chuyện tôi kể dưới đây là câu chuyện tôi đã từng trải qua với cô bạn thân của tôi (một đồng tính nữ), qua câu chuyện này tôi hy vọng bạn cũng như những người xung quanh chúng ta sẽ có một cái nhìn thân thiện và thực tế hơn về họ, về bạn tôi...

Những sắc màu cuộc sống - Ảnh minh họa
Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ au sưng húp của nó, những giọt nước mắt vẫn không ngừng trào ra, dường như cảm xúc của nó vỡ òa, nó khóc trên vai tôi như một đứa trẻ, thấy thương nó biết bao...
Chiều nay hồ Tây lặng gió, tôi hẹn gặp nó tại một quán cafe ven hồ, biết nó không thích ồn ào nên tôi cố tim được một góc cho cả hai thật yên tĩnh, bất giác nhớ về ngày xưa khi hai đứa còn là sinh viên ngồi trên ghế giảng đường, nó mạnh mẽ còn tôi lại yếu đuối, có lẽ vì thế mà hai đứa chơi rất thân với nhau. Nhớ những lần trốn học nó đưa tôi đi dạo quanh hồ, hai đứa ngồi tào lao đủ chuyện trên đời cho đến khi tối mịt mới chịu về, rồi những kì thi nối tiếp những kì thi, tôi và nó vẫn luôn ở bên nhau và là một đôi bạn thân thiết...
Nó kéo ghế và ngồi xuống cạnh tôi, mắt nó buồn lắm, nhìn xa xăm rồi hỏi tôi bâng quơ;
- Mày đợi tao lâu chưa?
- Một lúc thôi - Tôi trả lời
Sau câu trả lời của tôi thì hai đứa đều im lặng, nó vẫn nhìn xa xăm như thế, tôi biết nó đang nghĩ gì, tôi nhìn nó...thấy xót xa và đau nhói.
Tôi và nó vẫn ngồi lặng im bên nhau,không nói gì,bất động. "Chị ơi,mua kẹo cao su cho em đi ạ" một con bé đen nhẻm bé tí xíu bấu vào tay tôi, tôi xua tay" chị không mua đâu bé ơi" Con bé mặt buồn thiu định đi sang bàn khác. Nó đứng dậy rút ví và mua cho cô bé một hộp kẹo, con bé cười toe toét rồi cảm ơn rối rít khi nó không lấy lại tiền thừa mà cho cô bé luôn... Nó vẫn như thế đấy, luôn tốt bụng và thân thiện với mọi người xung quanh, chưa bao giờ nó từ chối giúp đỡ tôi một chuyện gì đó và có lẽ đối với người khác cũng vậy. Không gian bớt chút nặng nề hơn bởi tiếng cười của cô bé đó, nó nhìn tôi như thanh minh " Tại tao thấy nó bé quá nên thương" Rồi cả hai đứa cùng cười, dù nụ cười còn nhạt nhưng tôi thấy dễ chịu hơn nhiều:
- Mày sống thế nào? - Tôi hỏi nó bằng cái giọng điệu nghi ngờ
- Tao vẫn ổn, nhưng thấy buồn, thấy nhớ nhà, nhớ pupu (tên con chó cưng của nó) và nhớ cả mày nữa, hai tháng rồi chưa được gặp nhau...
- Vậy mày về nhà đi, mày có biết mày bỏ đi như thế làm bố mẹ mày rất lo lắng không,cả tao nữa này, mọi thứ cứ rối tung, lôn tùng phèo, tất cả mọi người đều lao đi tìm mày, tao đã phải xin nghỉ làm một tuần đấy. Mày thật tàn nhẫn...
- Tao biết chứ, nhưng liệu bố mẹ có chấp nhận một người con như tao? Giá như hôm đó tao không nóng vội, không cãi lại bố mẹ và nói cho bố mẹ biết về cái sự thật khủng khiếp đó?
- Sự thật khủng khiếp mày là lesbian ấy hả?
-Sao mày biết - Giọng nó lí nhí
-Tao nghe bố mẹ nói hết rồi, tao thấy mày thất ngốc, ngốc hết sức. Tao chẳng quan tâm mày là gì lesbian hay là ai đi nữa, tao chỉ biết mày là bạn tao.
- Nhưng đâu phải ai cũng nghĩ thế, xã hội còn nhiều người kì thị những người như tao, họ không thông cảm, không hiểu đâu mày ơi.
- Kệ hết bọn nó đi, cuộc sống là của mình, mình sống cho bản thân mình thôi, để làm hài lòng tất cả những người xung quanh, mày nghĩ là mày sẽ làm được sao? Mày nhìn lại mày đi, cuộc sống của mày như thế nào? Mày tốt nghiệp đại học, có một công việc ổn định, mày đối xử tốt với mọi người, mày có hiếu với bố mẹ mày... Vậy tất cả đã đủ chưa? Mày khác gì những người khác nào...? Nếu không muốn nói là mày hơn khối đứa, những đứa sống mà không biết ngày mai, chỉ lo chơi bời...Đấy mới là những đứa cần lên án. Mà cái bọn sống không có mơ ước, không biết đến ngày mai như thế giờ trong xã hội đầy rẫy ra đấy, liệu có lên án hết được không…? Và điều tao muốn nói với mày, đừng quan tâm quá nhiều đến miệng lưỡi xã hội, mày cứ sống tốt là được.
- Mày say cafe đấy à? Sao hôm nay triết lí như bà cụ ấy?
Rồi cả hai cùng cười phá lên...
- Thế người yêu mày thế nào? Là con bé còi còi mà tao gặp hôm đi xem phim à?
- Ừ, đúng rồi là cô bé đấy, tao quen Trang (tên cô bé) khi đi hát cùng với công ty, Trang làm PR cho một hãng bia.
- Bao lâu thì mày với Trang yêu nhau? - Tôi hỏi với giọng ái ngại.

Ảnh minh họa
- Hai đứa qua lại với nhau được một tháng thì yêu nhau, tao yêu Trang chân thành lắm. Đó cũng là tình yêu đầu của tao, mọi thứ đều rất ngọt ngào. Cho đến khi Trang đến nhà tao chơi, hai đứa hôn nhau trong phòng thì bị mẹ bắt gặp. Mẹ làm lớn chuyện rồi đuổi Trang về nói không cho đến nữa. Bố thì nói thất vọng vì tao, lúc đó mọi cánh cửa với tao dường như đều đóng sập lại. Đêm hôm đó mẹ ngủ cùng và nói với tao rằng mẹ không muốn tao như thế, mẹ muốn tao phát triển bình thường nghĩa là sẽ lấy một người đàn ông và sinh con đẻ cái... Lời qua tiếng lại và tao cãi lại mẹ, lần đầu tiên tao như vậy đấy, mày biết mà? Mẹ khóc rồi tát tao, tao chạy ra khỏi nhà và đi luôn trong đêm hôm ấy.
- Rồi đêm đó mày ở đâu? - Tôi lo lắng hỏi nó
- Tao đến phòng Trang, một căn phòng chật chội nhưng ấm cúng, tao lại thấy mình được yêu thương, cả đêm hai đứa thức trắng để nói chuyện, tao khóc và Trang cũng khóc.
- Rồi những ngày sau đó - Tôi tiếp tục hỏi nó?
- Vì tính chất công việc nên Trang hay đi sớm về khuya, tao thì vẫn đến công ty như bình thường. Cơ quan không ai biết chuyện chỉ có bố mẹ hay đợi tao trước cổng công ty để khuyên bảo này nọ. Gặp bố mẹ tao đau lòng lắm mới có mấy ngày mà trông mẹ tao sạm hẳn đi. Tao thương quá nên nói với mẹ “Bố mẹ đừng đến đây tìm con nữa, không con sẽ bỏ đi một nơi thật xa, lúc đấy bố mẹ sẽ không thấy con nữa đâu" Chắc vì sơ tao làm liều nên những ngày sau các cụ không đến tìm nữa, chỉ điện thoại hỏi han suốt ngày, nghĩ thương lắm mày ạ! “ - Nó nói giọng đứt đoạn.
-Tao với Trang sống như một gia đình nhỏ, tuy Trang không siêng năng chăm chỉ. Thường xuyên để tao ăn cơm hộp và giặt đồ...nhưng tao thấy hạnh phúc khi được ở bên cạnh người mình yêu. Cho đến gần đây... - Nó ngưng giọng rồi lại trầm ngâm, tôi luôn ghét những lúc nó như thế
- Gần đây làm sao? Tôi hỏi dồn dập.
-Gần đây tao phát hiện người Trang yêu không phải là tao mà là một thằng sinh viên vắt mũi chưa sạch kém Trang hai tuổi. Tao sẽ tiếp tục bị Trang lừa dối nếu không tình cờ đọc được tin nhắn Trang gửi cho nhỏ bạn thân “Yêu đương gì đâu mày ơi, tao ở với D vì tao cần một chỗ dựa, giờ tao thấy bơ vơ quá với cũng chẳng mất mát gì."
- Mày ổn chứ?
- Giờ thì ổn nhưng lúc đó thì không. Hóa ra lâu nay Trang bên cạnh tao chỉ vì Trang cần một chỗ dựa, hóa ra lâu nay tao chỉ là một cây cột lặng lẽ đứng bên Trang không cảm xúc, không tình yêu, tao thấy mình thật đáng thương. - Nó lại cười nhạt.
-Thế giờ mày định thế nào?
-Thế nào ư? Chẳng thế nào cả, tao quyết định chia tay Trang rồi, mặc cho cô ấy khóc lóc, nài nỉ. Mày biết đấy có thể níu kéo một người không còn yêu chứ đâu thể níu kéo một người không còn tin. Tao mất lòng tin ở Trang mày ạ!
-Ừ, tao hiểu, thế giờ mày muốn gì?
- Tao á, tao muốn khóc...
- Vậy mày khóc đi, cho mày mượn vai nhé...
Nó tựa vào vai tôi và khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên nó khóc trước mặt tôi và cũng là lần đầu tiên tôi thấy nó yếu mềm đến như thế. Tôi vỗ nhẹ vào vai nó để an ủi: “ Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi cưng ơi, mày con có tao - con bạn luôn ở bên mày. Luôn lắng nghe mày và cho mày mượn vai mỗi khi mày muốn khóc"
Trời bắt đầu nổi gió báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập tới, tôi hỏi nó như nũng nịu:
- Thế nào bạn yêu, mình về nhà chứ?
- Không nhà thì đi đâu! - Nó cười toe toét.
Tôi đèo nó về trong cơn mưa tầm tả, giọng tôi và nó lạc đi trong cơn mưa, lại thấy vui, thấy hạnh phúc, muốn nói với nó rằng: “Dù nắng hay mưa,dù cuộc sống có đổi thay như thế nào đi nữa thì mình vẫn là bạn theo đúng nghĩa của nó. Yêu mày biết bao!".
- Gửi từ email Hoàng Hạ Vân - havan202@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!



