Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa yêu thương

2015-01-21 01:00

Tác giả:


Yêu 24/7 - Tôi bước đến giữa cầu, ngắm nhìn vẻ đẹp và cảm nhận. Chợt có tiếng bước chân chầm chậm, tôi quay người lại. "Để quên đi những kỉ niệm không vui thì hãy cùng Tiên tạo nên những kí ức mới thật đẹp nhé". Tiên đứng trước mặt tôi với một bó hoa hồng đỏ trên tay. Bất chợt có những hạt mưa nhẹ nhàng rơi rơi...

***

Sài Gòn hai mùa mưa nắng mang theo bao nhiêu nỗi nhớ về một thời đã qua. Những kỉ niệm vẫn còn đó, vẫn còn vẹn nguyên như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Một mình trên chiếc ghế đá trong công viên, nhìn các cặp đôi đang cùng nhau nói chuyện, vui vẻ cười đùa, đâu đó có những cái e thẹn của cô gái khi bị chàng trai trêu chọc, bất chợt tôi lại nhớ đến anh.

Nhớ những lần cùng anh khám phá qua những con hẻm nhỏ giữa Sài Gòn tấp nập. Là những phút giây bình yên cùng anh ngắm nhìn bầu trời trong xanh và những làn mây trôi nhẹ bẫng khi thả mình giữa những cánh đồng cỏ mênh mông…Nỗi nhớ về anh chợt òa về trong tôi, đau nhói. Bỗng một giọt nước mắt từ từ lăn xuống má, dần dần chạm vào môi, mặn đắng.

ký ức

Kí ức như những thước phim đang quay chậm trong đầu tôi, từng đoạn, từng đoạn ngắn nhưng thật rõ nét. Anh đến bên tôi thật gần và rồi ra đi cũng thật nhanh. Tôi đã rất đau, dường như nỗi đau đó đã khiến tôi khép chặt con tim mình lại. Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không thể yêu thêm ai một lần nào nữa bởi sự tổn thương đối với tôi bây giờ là quá lớn và tình yêu với anh đã khiến tôi không còn niềm tin. Tôi đắm mình trong nỗi buồn của riêng tôi, đêm đến là khoảng thời gian tôi thu mình lại sau một ngày mệt mỏi, chìm đắm trong những bản nhạc buồn bất tận, tôi chôn chặt mình trong một căn phòng nhỏ bé tưởng chừng như không gian ấy chỉ có thể bao bọc lấy riêng tôi mà không còn đủ chỗ cho bất kì một thứ nào khác. Thế giới đối với tôi giờ đây quá xa lạ, xa như cái khoảnh khắc mà anh quay đầu bước đi mà không hề nhìn về phía tôi dù chỉ một lần.

Sài Gòn không anh vẫn thế, vẫn là những cái nắng chói chang hay những cơn mưa rào bất chợt khẽ làm cho lòng người bối rối. Mới vừa đây thôi trên con đường đông đúc những người hối hả qua lại thì lại chợt vắng tênh sau khi cơn mưa vừa ghé đến. Những hạt mưa rơi từ trên khoảng không gian rộng lớn, từng hạt, từng hạt thi nhau rơi khiến bầu trời bỗng chốc trở nên trắng xóa. Mỗi người vội vàng tìm cho mình một chỗ trú mưa an toàn.

Tôi ngồi trong quán café quen thuộc, nhìn ra ngoài dòng đời vội vã. Tôi đã gom hết mọi kỉ niệm về anh, những thứ đồ vật liên quan đến anh để lại một góc trong trái tim mình. Mỗi lần nhớ tới anh là những lần tôi chật vật với từng mảng kí ức đã từng rất đẹp đẽ và hạnh phúc. Dẫu biết rằng anh sẽ không bao giờ quay lại thế nhưng tôi vẫn luôn hi vọng rằng một ngày nào đó anh sẽ bước đến bên tôi. Anh hứa với tôi thật nhiều và rồi thất hứa cũng thật nhiều. Lời hứa sẽ yêu tôi mãi mãi ngày nào sao giờ đây như những cơn gió cuốn đi bay xa thật xa.

Tôi lao vào với công việc hằng ngày của mình. Áp lực công việc khiến tôi đôi lúc tạm quên đi nỗi buồn mà mình đang phải chịu đựng. Công việc chất đống, ứ đọng lại khiến tôi đôi lúc không thể dành thời gian riêng cho bản thân mình. Thỉnh thoảng vào những lúc hiếm hoi cuối tuần, buổi tối rảnh rỗi tôi lại một mình đi dạo dọc theo phía bờ sông ở công viên Hầm Thủ Thiêm. Tôi nhắm mắt lại tận hưởng bầu không khí se se lạnh, một vài cơn gió nhẹ khẽ luồn qua làn tóc tôi, tôi hít hà cái hương thơm của một vài bông hoa vừa mới nở, cánh hoa cũng khẽ rung rinh theo tạo nên một sự chuyển động nhẹ nhàng như đang nhún nhẩy theo điệu nhạc. Tôi chợt giật mình khi gặp một người bạn của mình đứng cách tôi không bao xa. Người đó là Tiên, học chung với tôi suốt bốn năm đại học. Tôi rất ngạc nhiên khi gặp Tiên ở đây. Chúng tôi gặp lại nhau, cùng trò chuyện với nhau về cuộc sống hiện tại. Mỗi đứa khi ra trường đều có những công việc khác nhau, hôm đó tôi và Tiên đã trò chuyện cùng nhau rất nhiều. Bất chợt vài giọt mưa nhỏ khẽ rơi khiến không gian như lạnh hơn một chút, tôi ngồi gần Tiên hơn, cùng ngắm những hạt mưa bay…

hoa hồng tình yêu

Dần dần Tiên xuất hiện trong cuộc sống của tôi mỗi lúc một nhiều hơn. Tiên chở tôi đi ăn vào những ngày cuối tuần hay lúc rảnh rỗi lại cùng tôi đi mua sắm. Tôi cũng quen dần hơn với Tiên, và bắt đầu coi Tiên như một người bạn thân của mình. Tôi và Tiên gặp nhau nhiều hơn, cùng chia sẻ với nhau về chuyện vui cũng như chuyện buồn hằng ngày. Đã từ rất lâu, tôi những tưởng mình đã không thể trò chuyện với bất kì ai về chính bản thân mình kể từ ngày anh rời bỏ tôi. Tiên dẫn tôi đi chơi những trò chơi mà trước giờ tôi rất thích, ăn những món ăn mà tôi đã dự định đi ăn từ rất lâu, Tiên cùng tôi đi dạo quanh những con đường có những hàng cây xanh mát, cùng hít thở cái không khí trong lành của buổi sáng tinh khôi…

Cứ như thế, mỗi ngày tôi cảm thấy cuộc sống của mình đã trở nên vui vẻ hơn khi có Tiên. Nỗi nhớ về anh cũng như thế mà từ từ ít dần đi. Tiên đến bên tôi thật bất ngờ như chính cơn mưa giữa Sài Gòn tấp nập, một cơn mưa nhẹ nhàng nhưng không kém phần thú vị. Tiên đã tạo cho tôi những kỉ niệm đẹp, những niềm vui và đôi khi là những hành động quan tâm rất nhỏ. Tôi cười nhiều hơn, vui vẻ hơn từ sau khi gặp Tiên. Đâu đó trong trái tim mình, tôi nghĩ Tiên như một món quà quý giá mà tôi nhận được, một món quà khiến cuộc sống của tôi thay đổi, từng chút, từng chút một…

Hôm nay Tiên dẫn tôi đến cầu ánh sao chơi, Tiên nói tôi lên cầu trước vì Tiên bận đi gửi xe ở nhà xe. Tôi đồng ý và đi trước. Tôi đi dọc theo hồ Bán Nguyệt. Những ánh đèn sáng bên hồ sáng rực rỡ làm cho mặt nước ánh lên vẻ đẹp đến kì lạ, trên cầu là những dải đèn xanh đỏ tím vàng chạy dọc tô điểm thêm vẻ lung linh cho cây cầu. Tôi lạc giữa rừng người với những tiếng nói chuyện và đâu đó là một nhóm bạn cùng tụ tập ăn uống và ca hát. Tôi bước đến giữa cầu, ngắm nhìn vẻ đẹp và cảm nhận. Chợt có tiếng bước chân chầm chậm, tôi quay người lại. "Để quên đi những kỉ niệm không vui thì hãy cùng Tiên tạo nên những kí ức mới thật đẹp nhé". Tiên đứng trước mặt tôi với một bó hoa hồng đỏ trên tay. Bất chợt có những hạt mưa nhẹ nhàng rơi rơi...
  • QuyQuy

Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

back to top