Mùa trở giấc, sao thấy lòng bình yên!
2014-12-19 01:00
Tác giả:
Sẽ không phải sống như thế này nữa, đơn độc trên con đường chỉ mình và mình. Đôi chân này sẽ thôi lạc bước khi chạm phải xác lá vàng khô, hanh hao lối về, ngỡ ngàng hoa tím rơi bâng khuâng.
Sẽ thôi day dứt khi bất chợt thấy dáng ai thân quen, tóc thề ngây ngô dưới nắng, áo dài trắng tung bay đùa với gió, nụ cười ngơ ngẩn cả trái tim.
Sẽ không còn thổn thức, đau đớn, tiếc nuối khi bàng hoàng tỉnh giấc giữa đêm. Chỉ là giấc mơ…
Mùa trở giấc. Những ngày của tháng một đầy nắng, từng đàn chim hót líu lo, tự do bay lượn trên bầu trời trong xanh, hoa đua nhau nở rực rỡ, những cơn gió heo may đuổi nhau về bên ô cửa. Nhà ai hoa giấy màu hồng đỏ rung rinh, tung bay rụng đầy hiên nhỏ.
Nghe đâu đó tiếng thì thầm bên tai: “Anh à. Mở lòng và yêu đi. Bao nhiêu năm rồi…sao anh cứ chờ cứ đợi? Sao anh không cho mình thêm một cơ hội? Anh giày vò, đày đọa trái tim mình đến bao giờ nữa? Anh nhìn xem, ngoài kia, mùa xuân xôn xao đang ùa về. Mùa để ta đón nhận những cái mới. Mùa của bận rộn những yêu thương. Đừng khép mình trong cô đơn, lặng lẽ đi trên cuộc đời lẻ loi, anh nhé!”

Lại buồn, lại nhớ da diết, mong chờ điều gì đó xa xôi…
Hẹn gặp ông bác ở một quán nước gần công viên. Bác có tâm hồn nghệ sĩ, đi đâu cũng mang theo cây ghi-ta. Bác kể, vợ bác bây giờ không phải là mối tình đầu của bác.
Bác là người có lỗi khi không đợi chờ được người ta. Bác không chiến thắng được sự cô độc của bản thân, không chiến thắng được cám dỗ danh vọng, giàu sang. Bác cũng đã lao vào yêu, hết người này đến người khác.
Cuối cùng, bác vẫn là người bị tổn thương nhất, vì mối tình đầu đâu dễ tìm thấy, đâu dễ quên. Đến tận bây giờ bác vẫn yêu mối tình đầu. Bác hối hận cho sự nông nổi thời trai trẻ. Bác đã giấu điều này lâu rồi, ngỡ đã quên, nhưng quên mà nhớ. Bác cũng có lỗi với vợ bác vì tình yêu thật sự của bác không dành cho vợ.
Bây giờ, tóc của bác đã bạc, sức khỏe của bác lúc thế này, lúc thế khác. Bác vẫn mong, vẫn tới gặp người ấy, để quan tâm, để bù đắp lại những lỗi lầm, những tổn thương của ngày xưa. Mặc dù, bây giờ bác và người ấy chỉ xem nhau như bạn.
Sẽ thật là ngốc nghếch khi nghĩ rằng: “Chắc là do duyên số không hợp”. Rồi bâng quơ buông ra vài câu biện hộ cho sự thất bại “Đó là do định mệnh. Là do số phận.”. Tự an ủi, tự lừa dối mình để có thể bước tiếp. Cầm lòng rằng mình đã quên, quên lâu rồi, hình bóng đó đã rong rêu phai nhòa trong trái tim này.
Bác khuyên khi yêu đừng giống như bác. Vì sẽ chẳng bao giờ sống yên ổn được khi mình không được sống với tình yêu thật sự. Rồi bất giác, bác cầm đàn lên, ngón tay lướt nhẹ trên từng dây đàn, hát như giải bày cảm xúc, giọng hát run run mà tha thiết, đầy tâm trạng:
“Anh còn nợ em
Công viên ghế đá
Lá đổ chiều êm
Và còn nợ em
Dòng xưa bến cũ
Con sông êm đềm
Anh còn nợ em
Cuộc tình đã lỡ.”
(Bài hát Anh còn nợ em, sáng tác: Anh Bằng)
Bài hát vang vọng một góc quán, bà chủ quán cười hiền hậu, bâng quơ thả hồn, miệng hát thầm theo từng nhịp đàn rất nghệ sỹ của bác. Còn tôi lắng đọng với biết bao suy nghĩ…
Mùa trở giấc. Chẳng biết những lời bác nói về tình yêu có ý nghĩa gì không mà sao đêm đó lại trằn trọc, cứ thao thức vì ai. “Hãy sống với cảm xúc thật của mình”, lời nhắc nhở của bác như chất xúc tác cho tôi tự tin hơn, tin tưởng hơn vào tình yêu mà mình đã lựa chọn. Quyển nhật ký lại nhòe nhoẹt mấy dòng chữ ngã nghiêng, dang dở: “Cho dù sau này, tình yêu có ra sao đi nữa, trái tim này cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Nơi nào đó, người con gái mà anh nhớ mong, người con gái mà anh chờ đợi. Em hãy sống tốt, hạnh phúc, bình yên. Cám ơn em đã cho anh một lần biết yêu.”
Một ngày nắng cuối tháng một. Chẳng biết sao lại lạc vào con đường này, con đường xào xạc đầy lá vàng rơi và hoa tím nở đầy trên những tán bằng lăng. Con đường của những kỷ niệm, của những nhớ thương đi cùng năm tháng. Con đường gắn với hình bóng em, gắn với mối tình đầu không thôi day dứt trong tim. Đã lâu lắm rồi…
Đêm của ngày một tháng hai. Một đêm đặc biệt, không ngủ. Vội vàng mặc chiếc áo khoác, vội vàng chạy ra ngoài, bỏ lại quyển nhật ký trên bàn còn chưa kịp gấp lại. Những cơn gió đêm mang theo cái lạnh, vô tình hay cố ý, nghịch ngợm, đùa giỡn trên từng trang nhật ký, rồi đột ngột dừng lại trên trang giấy còn chưa khô mực, chỉ một dòng chữ vỏn vẹn “Hôm nay, ngày sinh nhật của em.”
Đường phố về đêm se lạnh, ánh đèn đường lung linh, huyền ảo. Mặc dòng người hối hả ngược xuôi, chỉ có một nơi có thể đến vào lúc này… Lại nôn nao khi bàn chân giẫm phải lá vàng khô. Lại bồi hồi khi cuối nhặt những cánh hoa tim tím. Lại rưng rưng âm ỉ nơi ngực trái khi bất chợt những kỷ niệm ùa về. Điều gì đó giày vò trái tim. Anh nhớ em vô cùng.
Giữa trời đêm, ánh đèn đường rọi sáng một góc vỉa hè, hương bằng lăng tím nhẹ nhàng lan tỏa theo từng cơn gió lạnh, hai chiếc bóng đổ dài trên con đường, đè lên những chiếc lá vàng. Người con gái ôm người con trai từ phía sau lưng, vòng tay siết chặt, đầu tựa vào vai, mái tóc dài buông xõa đôi khi bị gió cuốn lên.
Mùa trở giấc. Sao lòng thấy bình yên quá.
- Trương Nguyễn
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.


