Mùa thu giấu tâm trạng của tôi
2021-10-05 01:25
Tác giả:
Quyên Ngô thị minh
blogradio.vn - Đôi khi nghe tôi nói như vậy với vài đứa bạn thì chúng nó quay ra kêu tôi già, cứ suy nghĩ nhiều, làm mất hứng muốn ra trường của chúng nó. Tôi cười vì tôi có lẽ già thật.
***
Bây giờ trời đã vào khoảng giữa thu. Tôi ngồi làm bài tập và bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bỗng trốc tôi đã bị thu hút bởi vẻ đẹp của cái nền trời xanh ngắt điểm xuyến một vài đám mây bồng bềnh trôi lững lờ.

Người ta thường nói mùa thu là mùa của nỗi buồn của tâm trạng của những suy tư và có lẽ đúng là như vậy. Tôi đã 16 tuổi rồi, đối với nhiều người thì độ tuổi đó cũng chả có gì đáng nói lắm. Nó không quan trọng bằng tuổi 18 - cái tuổi mà ta mới vào đời, cũng không đến mức phải suy nghĩ giống như cái tuổi 25 - tuổi mà có lẽ nhiều người sẽ bị thúc đi lập gia đình. Nhưng đối với tôi cái độ tuổi này có một ý nghĩa gì đó rất đặc biệt, nó là cái tuổi mà tôi cảm thấy bản thân có nhiều thứ muốn thử và muốn làm, tuy người khác nhìn vào có thể họ sẽ thấy khá buồn cười. Bởi vì đơn giản đối với họ mà nói thì cái tuổi này là tuổi ăn, tuổi chơi, tuổi học hành. Là cái tuổi mà như bố mẹ tôi thường bảo tôi: “Cái lũ chúng mày bây giờ đang ở cái tuổi ‘dở dở ương ương’”.
Có nhiều đứa bạn ở tuổi tôi thì đã có người yêu, biết thế nào là rung động đầu đời, nhiều đứa đi làm thêm để kiếm tiền cũng có nhiều đứa chỉ tối ngày lo ăn chơi chứ không có chịu học hành phụ giúp bố mẹ. Tôi, thì cũng không có ở trong các trường hợp như vậy. Nhiều đứa bảo tôi rằng nên đi kiếm một thằng người yêu đi, có đi đâu thì còn có người đi cùng cho đỡ bơ vơ. Nhưng tôi lại không nghĩ vậy, có thể tôi đọc hơi nhiều sách nên tôi tự cảm thấy mình sống khá thực tế. Vì tôi đã nhìn thấy rất nhiều đứa bạn tôi, nó cũng đã từng có người yêu và nó kể với tôi rằng khi nào hai đứa chúng nó sẽ cưới nhau, nghe thì có thể thấy khá buồn cười, nhưng người ta đã từng nói mà: “Đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu”. Nên tôi cũng chỉ vui vẻ đáp lại lời nó thôi. Tôi biết là tình yêu tuổi này rất mong manh nhưng nó cũng lại rất tươi đẹp giống như cơn mưa rào đầu hè vậy, tươi mát thật đấy, mà cũng qua mau thật đấy.
.jpg)
Lên cấp ba tôi như được mở rộng tầm mắt, tôi có nhiều bạn bè hơn, biết nhiều các góc ngách hơn, có nhiều các hoạt động hơn với trường lớp và đó cũng là lúc tôi biết mình phải tự lập. Tôi không còn quá phụ thuộc vào thầy cô, cha mẹ nữa. Vì cấp ba thầy cô không thể quản được hết bọn tôi, không thể cứ lúc nào cũng kè kè bên hông nhắc nhở chúng tôi chép bài, cha mẹ cũng vậy chỉ có thể lo cho tôi tiền ăn học chứ không thể nào quản thúc đi theo sau nhắc tôi phải như thế này, phải như thế kia được giống trước nữa. Việc tôi làm sai thì tôi phải tự chịu trách nhiệm. Liệu rằng đó có phải là cái giá cho việc chúng ta lớn quá nhanh.
Nhìn tôi bây giờ đã lớn hơn rất nhiều và vẫn còn mơn mởn tuổi trẻ. Nhưng liệu mai này khi ra trường, bắt đầu với cuộc sống đầy bon chen, tôi không chắc rằng mình giữ được cái gọi là nhiệt huyết, sức xuân hay không. Đôi khi nghe tôi nói như vậy với vài đứa bạn thì chúng nó quay ra kêu tôi già, cứ suy nghĩ nhiều, làm mất hứng muốn ra trường của chúng nó. Tôi cười vì tôi có lẽ già thật. Nhưng đó cũng chỉ là một thoáng tâm trạng, nghĩ thì cũng đúng thật, tôi mới có 16 tuổi đầu, còn nhiều cơ hội và nhiều thứ muốn thử, có sai thì sửa. Ai chả có vấp ngã của đời mình. Mà suy cho cùng thì cũng chỉ là góc nhìn của mỗi người mà thôi. Người nào mà luôn nhìn theo hướng tính cực thì ắt sẽ tìm ra được giải pháp, còn nếu cứ làm rối mọi chuyện lên hoặc bỏ đó thì sẽ không bao giờ tìm được cho bản thân cách giải quyết vấn đề.
© Quyên Ngô thị minh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 464: 25 tuổi, bạn mong đợi điều gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"






