Mùa lúa chín trong tôi
2021-08-21 01:10
Tác giả:
Arella
blogradio.vn - Mùa lúa chín tràn về nhanh như một cơn gió, thoảng đến thoảng đi hằn lại trong tiềm thức của những người đã từng trải qua chúng từng mảng kí ức đã dần trôi về phía cũ tưởng chừng như phôi phai theo ngần ấy mùa hạ nhưng chỉ cần một chút gợn lòng cũng đủ thấy nhớ, đủ thấy lòng mình xao động.
***
Vừa cúp điện thoại của mẹ, những giọt nước mắt tôi chợt lăn dài. Nghe nói đồng làng mình đương mùa lúa chín. Những mảng ký ức đan xen giữa quá khứ và hiện tại bỗng chập chờn trước mắt tôi.
Làng tôi nằm ở ven sông, quanh năm mấy đợt lũ lên càn quét đồng ruộng, vườn tược. Hồi ấy, nhà tôi còn nghèo, cấy bao nhiêu sào ruộng cũng không đủ ăn. Bố tôi ngày ấy chơi bời, nhà có cái xe máy cũng đem đi bán nốt. Mẹ làm phu hồ vất vả nuôi mấy chị em tôi ăn học.
Mùa gặt với tôi là những ngày hè nắng cháy da của một đứa trẻ lên lớp 8, còn với mẹ là nỗi nhọc nhằn đong đầy tới vai của một mùa gặt thuê vất vả. Mẹ tôi không ngại gió mưa, làm đủ mọi việc để nuôi mấy chị em tôi ăn học. Mẹ vẫn hay nói “Số mẹ không được ăn học đàng hoàng nên giờ mới khổ. Chỉ mong sao mẹ đủ sức khỏe để nuôi mấy chị em mày được ăn học đến nơi đến chốn”. Và câu nói ấy đủ để một đứa trẻ lớp 8 như tôi hiểu và suy nghĩ nhiều như nào. Tôi thương các em tôi nhưng tôi còn thương mẹ nhiều hơn.
Mùa lúa chín năm ấy, tôi cũng đòi mẹ đi gặt thuê để phụ giúp mẹ. Mẹ tôi phản đối, lúc quay mặt đi tôi thấy mẹ tôi rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ấy của mẹ cứ ám ảnh tôi mãi đến bây giờ.
Một người phụ nữ chưa từng rơi nước mắt cho dù bị nhà chồng hắt hủi, một người phụ nữ chịu bao nhiêu cay đắng nhìn người chồng đầu ấp tay gối bỏ nhà đi biền biệt. Có thể người phụ nữ ấy cũng đã từng khóc đấy. Chỉ là tôi không thấy được cho đến khi tôi thấy người phụ nữ ấy đã khóc vì thương con mình. Và tôi hiểu rằng mình cần cố gắng nhiều hơn để người phụ nữ của chúng tôi sẽ không phải khóc nữa.
Bố tôi đi mấy tháng rồi không về, đọng lại trong tiềm thức của tôi chỉ là hình ảnh người đàn ông nhét vội mấy bộ quần áo vào balo rồi xem trong nhà còn cái gì có thể bán được lấy tiền ông cũng đem đi nốt. Mấy chị em tôi chỉ biết nhìn theo bóng lưng người đàn ông ấy xa dần rồi ôm nhau khóc.
Một người đàn ông cùng chung sống suốt mười mấy năm nhưng số lần cùng tôi nói chuyện đếm trên đầu ngón tay, số lần thằng út gọi bố cũng chỉ được vài lần. Mỗi lần sau canh bạc thua trở về nhà, thấy trong nhà không còn gì giá trị, người đàn ông ấy tàn nhẫn trút giận lên mẹ tôi.
Mâm cơm đạm bạc chỉ có bát canh rau với vài quả cà muối cũng nhẫn tâm bị quăng ra giữa sân. Trút giận lên mẹ tôi xong, người đàn ông trong mắt tuyệt nhiên không có vẻ gì tội lỗi, cầm lấy cái balo rồi lại bỏ đi. Tôi càng hận người đàn ông ấy lại càng thấy thương mẹ và các em tôi nhiều hơn.
Thương mẹ tôi phải lao động phụ hồ vất vả, xách từng xô vữa, ném từng viên gạch lên giàn giáo dưới cái nắng hè gay gắt. Những bữa cơm trưa ngày mẹ vắng nhà cũng chỉ có cơm với nắm rau hái vội ngoài vườn. Thằng út 2 tuổi khóc lên khóc xuống không chịu ăn vì mâm cơm chẳng có gì. Nhà có mấy con gà già mỗi ngày đẻ được 2,3 quả trứng, chị em tôi nhặt vào cất đi để cho nó ăn dần. Cái nghèo đói ấy bao trùm khắp căn nhà nhỏ của chúng tôi, trùm lên cả cái ngôi làng ven sông này.
Hồi ấy, tôi học nội trú xa nhà nên hàng tuần thậm chí hàng tháng mới được về nhà một lần. Những lần về nhà tôi muốn tranh thủ hết thời gian phụ mẹ được càng nhiều càng tốt. Chỉ mong hè đến thật nhanh để được ở nhà nhiều hơn.
Mùa hè nắng gắt kèm theo những trận mưa rào, rồi lũ lên. Chỉ sau một đêm, những gốc rạ chưa kịp cắt đã chìm trong biển nước. Căn nhà nhỏ mỗi đêm gió giật khiến mẹ ngủ không yên giấc vì sợ gió cuốn đi bất cứ lúc nào. Căn nhà ba gian ngổn ngang mấy chiếc chậu đặt khắp nhà để hứng những giọt mưa dột từ những mảnh ngói vỡ xuống.
Chiếc giường 5 mẹ con nằm đã nhỏ lại thêm một góc dột khiến mẹ tôi chỉ dám ngồi co ro lại một góc trông chị em chúng tôi ngủ. Tôi biết những hôm mưa ấy mẹ ngồi nhìn chúng tôi rồi lặng lẽ quay mặt vào góc tường khóc. Và rồi sáng hôm sau khuôn mặt ấy lại tươi cười như chưa hề có gì xảy ra.
Những trưa hè nắng nóng tranh thủ ru thằng út ngủ xong tôi lại chèo thuyền sang bãi bồi phía giữa sông để cắt cỏ cho bò. Vì đây là ruộng dưa nhà người ta nên những buổi trưa lúc không có ai, tôi mới dám sang để cắt cỏ. Thi thoảng tôi lén trộm mấy quả dưa về cho mấy đứa em tôi - những đứa trẻ mà quả dưa hấu với chúng là một thứ quà gì đó rất đỗi xa xỉ.
Đang cắt cỏ tôi bỗng giật mình vì tiếng bàn chân ngày càng gần tôi hơn. Tiếng bước chân ấy ngày càng nhanh, tôi không dám ngoảnh mặt lại. Chỉ thấy cái bóng mặc ba lỗ trắng chạy vụt qua người tôi. Đó là một thằng bé cao hơn tôi chừng nửa cái đầu, da ngăm đen, tay cầm cái gậy đang đuổi mấy con chuột xấu số lỡ gặm mấy trái dưa nhà nó. Lát sau, thấy hắn xách mấy con chuột đồng to tướng trên tay tiến về phía tôi khiến tôi sợ tới mức ngã ngửa ra sau.
“Xin lỗi, tôi không biết cậu sợ chuột”.
Tôi không sợ mấy con chuột đó mà tưởng hắn biết tôi hái trộm dưa nhà hắn nên mới té ngửa ra. Tôi lúi húi đứng dậy, không nói gì rồi vơ vội mấy nắm cỏ còn lẫn một quả dưa hấu bên trong lại cho vào cái thúng để gánh ra thuyền.
Thấy tôi thu cỏ lại, hắn cũng bỏ mấy con chuột vào cái giỏ bên hông rồi vơ cỏ giúp tôi. Hắn có lẽ thấy quả dưa tôi giấu rồi nhưng tôi ngạc nhiên là hắn không nói gì cả.
“Cảm ơn”.
Tôi lí nhí trong miệng
Hắn cười, hàm răng trắng đều như những hạt bắp nổi bật trên nước da ngăm đen, nơi một vài vệt nắng còn xuyên qua chiếc mũ cói có vài chỗ hở.
“Tôi tên Nam. Rất vui được gặp cậu”.
Tôi xấu hổ không nói gì chỉ “ừ” cái rồi nhanh chóng đặt 2 thúng cỏ lên thuyền để về. Đang tháo dây buộc thuyền ra thì tôi thấy hắn đưa một quả dưa nữa cho tôi.
“Cậu cầm lấy này. Quả nãy cậu hái bị chuột khoét một lỗ rồi không ăn được nữa đâu”.
Tôi ngại ngùng đứng như chôn chân tại chỗ, hắn cầm quả dưa nhét vào tay tôi rồi quay đi để lại mình tôi ngơ ngác với cái bóng lưng nhỏ xa dần. Dưới cái nắng hè gay gắt, giữa mặt sông lung linh, giữa những mảng ký ức trập trùng, bất giác tôi chợt mỉm cười.
Trời mùa hạ bỗng trong xanh đến lạ, những tia nắng cũng hong khô mẻ thóc cuối cùng trên sân. Chị em tôi mỗi người một tay cùng quạt nốt mẻ thóc ấy để cất và hòm. Năm nay không còn những cơn đói mùa giáp hạt với cơm độn ngô khoai nữa rồi. Trời thương những người dân quê tôi tần tảo sớm hôm không quản nắng mưa nên mùa gặt năm nay bội thu, không còn văng vẳng đâu đó những tiếng thở dài não nề. Nụ cười cũng nở trên môi mẹ tôi.
Trở về với hiện tại, nhìn lại bức ảnh hiếm hoi của mẹ chụp mà tôi đã in ra và đóng khung đặt ở bàn học. Cuộc sống nghèo khổ đã hằn lên khuôn mặt người phụ nữ ấy những vết chân chim nơi khóe mắt. Nụ cười hồn nhiên kia có lẽ chỉ chúng tôi hiểu rằng mẹ đã phải chịu biết bao đắng cay, tủi nhục.
Những vết nhăn in hằn trên vầng trán cao nhắc nhở tôi rằng mình phải nỗ lực nhiều hơn nữa để mẹ và các em tôi được hạnh phúc. Dẫu cả thế giới có quay lưng, thì đằng sau vẫn luôn có mẹ tôi bao bọc, che chở và yêu thương chúng tôi vô điều kiện. Giống như giữa nỗi buồn phảng phất niềm vui, giữa những tiếc nuối là chút hạnh phúc nơi sâu thẳm tâm hồn, giữa nỗi cô đơn nơi thành phố xô bồ là thoang thoảng lời dặn dò của mẹ ngày xưa.
Mùa lúa chín tràn về nhanh như một cơn gió, thoảng đến thoảng đi hằn lại trong tiềm thức của những người đã từng trải qua chúng từng mảng kí ức đã dần trôi về phía cũ tưởng chừng như phôi phai theo ngần ấy mùa hạ nhưng chỉ cần một chút gợn lòng cũng đủ thấy nhớ, đủ thấy lòng mình xao động. Mùa lúa chín năm nay vẫn thế, vẫn nhẹ nhàng, sâu lắng gợi cho ta về một miền ký ức xa xăm của một người con nơi vùng quê nghèo khó lên chốn thị thành làm việc. Những bữa cơm đạm bạc một mình chan nước mắt.
Tất cả những kí ức ấy như xoáy lại trong tâm trí tôi. Rồi một lúc nào đó, chẳng biết là bao giờ, khi cuộc sống hiện đại hơn, những chiếc máy gặt, máy tuốt dần lấy đi tuổi thơ của những đứa trẻ bằng tuổi tôi năm ấy, rồi lớp trẻ ấy lớn lên và già đi, một lớp trẻ khác lại thay thế. Liệu họ có biết rằng, quê hương đã từng có những mùa nhớ thương.
Trời về chiều. Đàn cò trắng phau nối đuôi nhau bay trên cánh đồng lúa chín. Xa xa là dòng sông quê, là lũy tre làng, thoang thoảng mùi rơm khô được gió nhè nhẹ đưa vào. Tôi căng ngực, cố hít một hơi thật sâu mùi hương dịu dàng ấy. Hoàng hôn đổ xuống cánh đồng nhuộm màu quá khứ.
© Arella - blogradio.vn
Xem thêm: Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn biết trân trọng chính mình l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.






