Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hoa anh đào ở lại

2014-04-17 00:17

Tác giả:


Yêu 24/7 - "Khi  bạn trao yêu thương cho một ai đó, có thể cái bạn nhận lại được từ họ chỉ là một con số không. Nhưng chắc chắn bạn sẽ nhận lại được nó đầy đủ và còn hơn thế nữa, từ một người khác, vào một thời điểm khác. Vấn đề còn lại chỉ là thời gian. Vậy hãy cứ tin rằng, đến một lúc nào đó... "

***

Tôi đến Hi End vào một sáng Chủ Nhật, ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ cạnh cửa sổ tầng hai và gọi một ly Eis Kaffee. Rốt cuộc thì tôi vẫn trở lại với thói quen cũ của mình. Ba năm không quá ngắn cho những ngày lang thang trong nỗi nhớ, nhưng cũng chẳng đủ dài để làm tôi quên được Ân. Hình bóng ấy cứ len lỏi vào ký ức tôi, như một thói quen đã ngấm sâu thật sâu vào lòng.

Ai đó từng nói, tình đầu là hoa nhưng tình cuối mới là trái ngọt. Hoa chỉ để nhìn, còn trái ngọt thì để ăn. Chẳng biết tôi và Ân là hoa hay là trái ngọt nữa, chỉ biết lúc này tôi đang nhớ Ân, nỗi nhớ bằng tất cả những giọt mưa trên thế gian cộng lại. Ân đến bên tôi vào một ngày mùa Đông lạnh giá, khi nắng không đủ vàng để chói chang và cũng chẳng đủ mưa để có cảm giác ướt sũng, lếch thếch. Chỉ một nụ cười của Ân cũng đủ làm trái tim tôi ấm áp .Từ lần đầu tiên ấy tôi đã yêu, như vô thức và không thể lý giải nổi sự lạ lùng của mình cho những cảm giác chông chênh ấy, để mặc gió cuốn mối tình chúng tôi vào dòng đời. Một năm, hai năm rồi ba năm...

Gần ba năm từ ngày chia tay cuối cùng với Ân, chỉ còn lại tôi giữa Sài Gòn nhỏ bé này. Tôi luôn bị chi phối việc học, công việc part time cũng tùy cảm hứng. Thứ 7 lang thang qua những hẻm dài hun hút để rồi chẳng biết mình đang vui hay buồn. Tôi vẫn thường đến Hi End, nơi lần hẹn đầu tiên của tôi và Ân, ngồi một mình và nghe nhạc, có khi ngồi đó đọc một cuốn sách. Hoặc khi thảng nhiên nhìn xuống phố thấy cảnh một chàng trai nắm tay một cô gái, tôi lại liên tưởng đến Ân, những ngày mà tôi đã quá quen với từng bước chân của Ân, quen với ánh mắt, nụ cười và cả giọng nói trong trẻo kia nữa, như cái cách người ta vẫn hay tìm về góc lặng yên duy nhất trong tim. Tôi nhớ tất cả về Ân như thế, về người con gái đầu tiên tôi yêu. Nhưng có lẽ với Ân, tôi đã là quá khứ. Con đường tôi đi nhỏ bé và chông chênh, còn con đường Ân đi lại thênh thang đến một bầu trời mới, rộng hơn và cao hơn. Hai con đường song song, nếu dừng lại ở một nơi nào đó thì cũng chẳng bao giờ có điểm giao nhau.
 
Tôi đang học năm cuối và làm thiết kế đồ họa ở một công ty quảng cáo. Công việc không có gì quá mệt mỏi nhưng lúc nào cũng bận rộn bởi khoảng thời gian. Tôi thường làm việc đến hai, ba giờ sáng..., có hàng trăm lý do kéo đến như chỉnh font tiêu đề, chuyển màu nền khác cho mẫu thiết kế mới, thêm thông tin hay chỉnh màu cho bộ ảnh mới chụp. Đôi khi tôi thấy mình chẳng bao giờ đủ thời gian cho công việc. Nhưng khi dành riêng một chút "lặng", tôi lại trở về với những ký ức và nỗi nhớ Ân.



Hôm nay là một ngày gần như rất đặc biệt, tôi vừa hoàn thành xong những bản thảo vẽ dang dở, kịp lúc đến buổi giao lưu của trường. Một trong số những sinh viên Nhật tham gia giao lưu với trường tôi ngày hôm đó, tôi ấn tượng nhất là Sami. Cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt màu hạt dẻ và style  nữ tính không chê vào đâu được. Sau buổi đầu tiên trò chuyện, tôi phát hiện Sami nói tiếng Việt chính xác đến ngạc nhiên, khi nghe cô ấy giới thiệu.
 
  - Mình là Sakura. Rất vui vì được gặp cậu.
 
Thế là thân, thân đến mức tôi luôn gọi cô ấy là Sami. Sakura trong tiếng Nhật có nghĩa là hoa anh đào, cô ấy cũng đẹp và tinh khôi như hoa anh đào vậy. Một cảm giác rất đỗi dịu dàng chợt len lỏi vào lòng tôi... để rồi dừng chính xác ở một nơi ấm áp nhất giữa mùa Đông.
 
Sáng Chủ Nhật, tôi chẳng đi đâu chơi ngoài việc đến sân bóng của trường. Vừa đặt ba lô xuống dưới cạnh cột rổ, tôi đã thấy Sami ở đó. Có lẽ cô ấy cũng vừa mới đến.
 
  - Cậu biết chơi bóng rổ.
 
Tôi hỏi khi Sami đang cầm trên tay quả bóng cam.
 
  - Mình có biết chút chút.
 
  - Vậy chơi nhé !
 
  - Uh ...

Sami tung quả bóng cho tôi .Tôi mỉm cười nhẹ rồi khẽ lách người, xoay bóng trên cổ tay một cách điêu luyện .Trong khi đó, Sami quay người lại đối diện tôi, cản đường bay của quả bóng. Tôi đẩy bóng ra phía sau, bật lên và thật nhanh, Sami chưa kịp cản đường bóng, quả bóng đã bay vào rổ một cách dễ dàng. Một cú ném ba điểm hoàn hảo. Sami cũng không chịu thua tôi, khẽ nháy mắt cười rồi tiếp tục nện bóng xuống sân, tiếng đập mạnh vang lên đều đều. 1...2... bật lên, vượt qua rào cản của tôi, chỉ trong chốc lát Sami đã hòa lại trái bóng ba điểm vừa rồi.

 Chúng tôi chơi thêm một lúc nữa .Tôi nhìn Sami cười nói.
 
  - Cậu vẫn ổn chứ !
 
  - Uh, mình ổn mà.
 
Rồi chúng tôi ngồi bệt xuống sân bóng, ngửa mặt lên ngắm những mảng trời xanh dịu dàng .Thoảng trong gió là mùi ẩm của lá cây và nắng hửng nhẹ giữa một ngày mùa Đông. Chúng tôi cứ ngồi lặng yên như thế. Chiếc Ipod vang lên giai điệu quen thuộc.

"Soledad
 It's a keeping for the lonely. Since the day that you were gone.Why did you leave me. Soledad.
 In my heart you were the only. And your memory lives on.Why did you leave me. Soledad."

Soledad của Westlife. Bài này nằm trong playlist của tôi khá lâu, như một kỷ niệm. Tôi vẫn hay nghe mỗi lúc nhớ Ân. Cho đến hôm nay... nỗi nhớ đã chuyển sang một giai đoạn khác. Không ào ạt, cứ âm ỉ, cứ lặng lẽ ở một nơi khó tìm thấy nhất. Nhưng thời gian rồi sẽ qua và có nhiều thứ sẽ phải lãng quên .Tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho Sami đặc biệt hơn, không giống như tình bạn. Và những ngày có Sami bên cạnh, hình như đã lâu lắm rồi tôi mới thấy mình thư thái và tràn ngập niềm vui. Đó là hạnh phúc. Đơn giản vì tôi yêu Sami, yêu tâm hồn trong sáng của cố ấy như những cánh hoa anh đào.
hoa anh đào

Sami vẫn thường kể cho tôi nghe về nơi cô ấy sinh ra. Đó là một thị trấn nhỏ ở ngoại ô thành phố Osaka. Nếu có dịp vi vu đến Nhật Bản vào khoảng gần cuối tháng 3 sang đầu tháng 4, bạn sẽ được ngắm hoa anh đào nở kín những con đường Osaka. Hoa theo gió bay là là trên mặt đất, hoa giăng mắc trên những tán cây, ngọn đồi. Và loài hoa ấy đã đi vào lòng tôi một cách lặng lẽ, dịu êm như nắng, như gió của một ngày mới đang hong khô những giọt mưa muộn mùa Đông.

Sắp đến kỳ thi tốt nghiệp .Trường tôi tổ chức văn nghệ, tôi biểu diễn cùng với Sami trong một tiết mục của cô ấy. Chúng tôi chơi bản "Nakanaide", một bản tình ca của Nhật. Đây là lời đề nghị bất ngờ, khá thú vị. Dù trước đó tôi chẳng chuẩn bị gì, nhưng nhờ có Sami và đám bạn cô ấy cả đám bạn lớp tôi cổ vũ nhiệt tình nên tôi chơi nhạc cũng không tệ.

 Đêm đốt lửa trại, mặc cho mọi người nhảy múa, reo hò ầm ĩ .Tôi chọn một góc lặng để ngồi, Sami nhìn thấy tôi và cô ấy cũng ngồi xuống một cách lặng lẽ.
 
  - Sao cậu không vào chơi với mọi người.
 
  - Mình không thích chỗ ồn ào. Cậu cũng không thích sao.
 
  - Ừ ! - Sami nhìn tôi, ánh mắt chợt buồn da diết, mênh mông.
 
 Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai nhỏ bé của Sami.
 
  - Cậu sao thế !
 
  - Tuần sau mình về Nhật rồi.
 
Một khoảng lặng trong tôi xuất hiện .Tôi ngỡ như cảm giác ngày xưa, như hình ảnh của Ân chạy ngang qua khiến tim tôi đau nhói.
 
  - Sami, cậu sẽ trở lại Việt Nam chứ !
 
  - Ừ, mình sẽ trở lại Việt Nam cho đến khi kết thúc khóa học. Mà cậu có muốn một lần qua thăm Nhật Bản không ?
 
  - Chắc chắn rồi. Nếu có cơ hội, mình sẽ thực hiện điều đó.
 
Tình cảm giữa tôi và Sami ngày càng trở nên thân thiết. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường dẫn Sami đến Hi End, không ngại nhần khi kể cho cô ấy nghe về Ân, về mối tình đầu của tôi, về ký ức mà tôi còn giữ cho đến tận bây giờ.
 
  - Mình sẽ không bảo cậu quên cô ấy. Cậu hãy cứ nhớ những điều mà cậu muốn nhớ. Không chỉ riêng cậu mà kể cả mình nữa. Bởi để quên được một người, ta thường phải đi qua đoạn đường rất dài .Trên đoạn đường ấy có buồn, có vui, có nhớ nhung, có dằn vặt, khổ đau. Và cậu cũng đừng nghĩ mãi về hai chữ chia ly. Hãy mở lòng mình ra, cậu sẽ thấy mình được yêu thương và được chia sẻ. Khi ký ức được đóng gói lại thì việc nhớ hay quên cũng không còn quan trọng nữa.
 
Thật kỳ lạ, tôi thấy vui khi nghe những lời Sami nói. Đó không chỉ đơn giản là lời nói mà là khi niềm tin được gieo mầm trở lại. Bạn có tin không, nhưng bạn sẽ thấy hạnh phúc khi thả đi những hạt mầm hy vọng, bạn sẽ thấy ấm áp khi mình là một ngọn gió yêu thương đấy.
 
 
 Tôi tiễn Sami ở sân bay. Hôm đó là một buổi sáng mùa Đông nắng nhạt, trời se se lạnh. Sami lặng lẽ đi bên tôi, cả hai chẳng ai nói gì cả. Nhưng tôi cảm nhận từ đôi mắt cô ấy, một chút buồn xa vắng, mênh mông.
 Sami kéo vali bước vào trong. Bỗng dâng lên trong tôi một tình cảm mạnh mẽ .Tôi chợt nắm nhẹ tay cô ấy lại và ôm vào lòng, vòng ôm chặt như sợ Sami biến mất khỏi tôi vậy.
 
  - Mình sẽ nhớ cậu lắm, Sami ah.
 
  - Đừng lo lắng cho mình, sẽ ổn thôi. Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe.
 
Sami vẫy tay tạm biệt tôi. Dáng cô ấy nhỏ dần rồi mất hút giữa sân bay rộng lớn, thênh thang. Cánh hoa anh đào Sami để lại Việt Nam cứ ám ảnh, len lỏi vào tôi một cách lạ lùng thân thiết, một cảm xúc không thể nào gọi thành tên.
 
Tôi đã không còn nghĩ về Ân nhiều như trước nữa. Có những thứ cần quên thì sẽ quên, cần nhớ thì sẽ nhớ. Như ai đó từng nói "nhớ thì về, thương thì tìm"

Tôi luôn tin Sami sẽ trở về Việt Nam và tôi sẽ tìm thấy cô ấy. Hoặc cũng có thể tôi sẽ đến Nhật, Sami sẽ chờ tôi trên con đường ngập tràn những cánh hoa anh đào. Ngày ấy không xa đâu nhỉ...
 
  • Phong Lin



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top