Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa đông lặng lẽ

2016-02-03 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đang đứng tại Seoul. Thời tiết vô cùng lạnh lẽo. Từ tháp Seoul trông xuống, tuyết phủ trắng xóa, gió rít từng cơn lạnh thấu da thịt. Nhưng bên cạnh tôi lúc này lại không có em. Lời hứa em nói rằng sẽ cùng tôi ăn kem và đếm tuyết rơi tại Seoul về đúng nghĩ lời hứa.

***

Tôi gặp em vào một tối mùa đông.

Sáng hôm ấy, tôi là người chiến thắng trong cuộc thi hùng biện Tiếng Anh. Tôi chỉ là người dự bị, vì Ryn đến muộn nên thầy cử tôi đi thay. Cậu bạn thân Ryn nhìn tôi bằng cắp mắt giận dữ.

“Cậu đã phản bội lời hứa?” Ryn đấm vào mũi tôi một cú đấm khá đau.

“Chỉ là bất đắc dĩ, tôi cũng không muốn…” Tôi bịt chặt mũi để máu khỏi chảy ra.

Chợt nghe có tiếng la to của con gái khiến tôi giật mình.

“Anh… anh ổn chứ?”


Rồi cô ấy đưa cho tôi lọ dầu, nhẹ nhàng dặn dò tôi. Lòng tôi lâng lâng, vui sướng như được chiêm ngưỡng cầu vồng sau mưa.

***

Tôi biết được tên em là Hải Huyền, là cô nàng khá nổi tiếng của trường, và học dưới tôi một khóa. Em thông minh, học giói nên rất được mọi người quý mến.

Tôi còn phát hiện ra Hải Huyền và Ryn khá thân. Tôi luôn bắt gặp Hải Huyền trò chuyện thân mật với Ryn ở thư viện, sân thượng hay dọc hành lang. Tôi không biết họ nói những gì nhưng nhìn em cười với Ryn, lòng tôi nghẹn lại. Kể từ phút giây em bước vào cuộc sống của tôi, tôi biết em đã làm mọi thứ trong tôi xáo trộn. Ngồi trên giảng đường, tôi nghĩ đến em. Khi đi xe buýt, hình ảnh em bất chợt hiện lên. Tại nơi làm thêm hay trong giấc ngủ, tôi nghĩ về em mọi lúc mọi nơi. Hình như tôi đã phải lòng em mất rồi. Em giống như tia nắng ngọt ngào trong ngày đông lạnh giá xua tan giá rét làm bừng sáng thế giới u ám của tôi.

 Mùa đông lặng lẽ

Tuổi thanh xuân của tôi trở nên rực rỡ khi tôi dần nhận ra trái tim mình đã yêu em. Một tình yêu thật sự nhưng lặng lẽ. Tôi chôn giấu tình cảm của mình trong lòng nhưng không hiểu sao Ryn lại biết. Cậu chỉ tay vào mặt tôi.

“Cậu nên biết thân phận của mình, đừng bao giờ có ý nghĩ giành Hải Huyền với tôi. Nể tình thời gian qua chúng ta là bạn bè, tôi sẽ không làm gì quá đáng với cậu.”

Nắng lọt qua khe cửa. Tôi choàng tỉnh sau giấc ngủ sâu. Hai tiết học đã trôi qua giờ này có lên lớp cũng chẳng hiểu bài. Không biết có phải do lòng tôi mang đầy ưu tư hay bản nhạc quá buồn mà tiếng đàn lại da diết, réo rắt như thế. Tôi đặt cây đàn trên kệ và ra khỏi trường, thả bộ dọc bờ đê. Ánh hoàng hôn buông rũ xuống lòng sông. Mùa đông đem nắng đi đâu để lại trên những cung đường quanh co những vệt mờ mờ. Tôi bước lẫn trong dòng người mà vẫn thấy mình thật lẻ loi.

Tối muộn, tôi trở về trường. Phòng học còn sáng đèn, là Hải Huyền:

“Anh Dương làm gì ở đây vậy?” Hải Huyền bước ra khỏi lớp từ khi nào, xốc ba lô trên vai.

“Ờ, tôi đi dạo.”

“Anh Dương lãng mạn ghê.”

“Chắc giờ này ở bên ấy có tuyết rồi nhỉ.”

“Bên nào?”

“Seoul ấy, em có một ước muốn là một ngày nào đó sẽ đến tháp Seoul vừa ăn kem vừa ngắm tuyết rơi. Chắc hẳn là rất thú vị.” Em cười xòa.

Gió đông hiu hắt thổi. Lạnh tê tái nhưng đứng cạnh em, bao giá rét tan biến. Lòng tôi dâng tràn hơi ấm.

“Chỉ cần hy vọng và có lòng tin thì mọi sự sẽ thành thôi mà.”

“Vậy một ngày nào đó hai anh em mình đến đó nhé!”

Tôi tin vào lời hứa ấy để rồi một sáng trời se se lạnh, tôi thơ thẩn dạo trong khuôn viên trường học, bắt gặp em ngồi đong đưa hai chân trên lan can, môi mím chặt. Mắt nhìn xa xăm vào một khoảng không nào đó.

Tôi bước tới nhảy phóc lên lan can. Hải Huyền không giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của tôi mà còn nghiêng đầu hỏi tôi.

“Anh thấy Ryn là người thế nào?”

Thế nào á? Tôi bắt buộc phải trả lời sao?

“Thế theo em thì sao?” Tôi hỏi ngược lại em.

“Anh Ryn ấy à. Anh ấy rất tốt với em, luôn quan tâm, che chở em. À, cách đây mấy ngày Ryn tỏ tình với em đấy, hi hi…”

Khóe môi em vẽ hình nụ cười. Tôi biết em rất hạnh phúc trong tình yêu của Ryn. Nhìn em cười mà lồng ngực tôi thắt lại như có ai bóp chặt.

Vì yêu em nên tôi sẽ tự nguyện đứng một mình nơi đây, trên chiếc thuyền cô đơn giữa trùng khơi không bao giờ đến được bến bờ có em. Vì yêu em, tôi chấp nhận làm kẻ đứng sau tình yêu, lặng lẽ nhớ nhung, âm thầm chúc phúc.

Mùa đông nối tiếp mùa đông, tôi lao đầu vào học rồi nhận được học bổng của một trường đại học danh tiếng ở Hàn Quốc. Tôi mang theo tình yêu thầm lặng bay đến một vùng đất khác. Hy vọng môi trường cùng lối sống mới sẽ giúp tôi xoa dịu vết thương lòng của mối tình đầu. Ngày tôi đi, em không biết, Ryn cũng không biết.

Từng cơn gió thổi những hạt tuyết bay lơ lửng. Mùa rét mướt đã sang.

© Quách Thái Di – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy luôn vững tin bước về phía trước

Hãy luôn vững tin bước về phía trước

Tương lai như thế nào không ai biết trước, tôi hài lòng với hiện tại. Vứt bỏ gánh nặng đằng sau, vững đôi chân bước về phía trước. Không oán trách, không thù hận, trân trọng những ngày tháng thanh xuân vật vã. Cảm ơn vì tất cả.

Phụ nữ sở hữu 5 tướng mũi vừa giỏi kiếm tiền vừa quản lý chi tiêu tốt

Phụ nữ sở hữu 5 tướng mũi vừa giỏi kiếm tiền vừa quản lý chi tiêu tốt

Nhân tướng học cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến vận mệnh của mỗi người. Đặc biệt đối với phụ nữ sở hữu tướng mũi này, cả đời này không lo cơm áo gạo tiền.

Khu vườn nhỏ và em

Khu vườn nhỏ và em

Nhấp một ngụm cafe nóng thơm lừng, chàng khoan khoái mỉm cười. Tự nhiên chàng ngước nhìn lên góc lan can quen thuộc, tự nhủ giờ này nàng ngủ chưa. Có khi nếu mình đàn một bản nhạc, nàng sẽ lại bước ra. Nghĩ rồi chàng lại tự thấy mình ngộ nghĩnh, nhẹ lắc đầu. Dù thế, chàng vẫn ôm cây guitar dạo lên khúc Mariage D’Amour ưa thích.

Hạ về, tớ nhớ cậu

Hạ về, tớ nhớ cậu

Tớ đã sợ, đã sợ rằng sau việc ấy, cậu sẽ giận mình, ghét mình, và mình chẳng còn là gì trong cậu nữa, nhưng không, tớ vẫn còn, vẫn còn ở đâu đó trong đôi mắt long lanh sâu thẳm kia. Rốt cuộc, mình và cậu, chúng mình là gì? Là bạn, không phải, dứt khoát không phải, là người lạ từng quen, không phải vậy, nhất định không như vậy vì tớ nhớ cậu từng ngày, hay là tình yêu.

4 chiến lược giúp Gen Z giữ được sự bình thản khi cảm xúc 'đi tàu lượn siêu tốc'

4 chiến lược giúp Gen Z giữ được sự bình thản khi cảm xúc 'đi tàu lượn siêu tốc'

Thế giới tuổi teen muôn màu, là giai đoạn chuyển hóa diệu kỳ và ý nghĩa trong cuộc đời. Làm sao để hiểu những cảm xúc phức tạp đến với mình và tận hưởng vẻ đẹp của chúng thay vì bị nhấn chìm?

Những ngôi sao trên bầu trời đêm

Những ngôi sao trên bầu trời đêm

Bầu đêm trời bây giờ vẫn có sao nhưng những ngôi sao trong mắt người trưởng thành khác nhiều sao trong mắt trẻ thơ. Và nơi tôi ở, một căn phòng trọ nhỏ giữa lòng Hà Nội, có một cái cửa sổ để tôi nhìn ngắm bầu trời, nhưng đập vào mắt tôi chỉ là những ngôi nhà, ánh đèn rực sáng cả bầu trời không sao.

Ta trưởng thành từ trong những nỗi đau

Ta trưởng thành từ trong những nỗi đau

Ta trưởng thành từ trong những nỗi đau Từ khi vấp vào guồng xoay được mất Từ khi gặp phải lòng người nông chật Từ khi vô tình trao tất cả tin yêu.

Mẹ Suốt, người chèo đò thầm lặng

Mẹ Suốt, người chèo đò thầm lặng

Đồng Hới quân dân nối chí người Hẹn cờ Nam chiến nhấn tàu khơi Máy bay quân địch thành sắt vụn Bóng mẹ mái chèo khắc nghiệp cơ.

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

Cuộc sống hiện đại đã khiến nhiều người lầm tưởng việc cố gắng theo đuổi những mục tiêu cao lớn hay giữ mình theo những tiêu chuẩn hoàn hảo mới là cách để cuộc sống trọn vẹn. Nhưng trên thực tế, học cách yêu bản thân mới chính là bước đệm đầu tiên giúp bạn hạnh phúc hơn mỗi ngày.

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Nếu được chọn lại, em vẫn chọn đi cùng anh những năm tháng ấy, vì anh - chính là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em. Cảm ơn anh, vì đã cho em được bước vào cuộc đời anh, được cùng anh trải qua những ngày tháng tươi đẹp và trong trẻo ấy. Và cảm ơn anh, vì cho em cơ hội được cùng anh bước tiếp những năm tháng sau này. Chúng ta hãy như lời đã hứa với nhau - nắm chặt tay nhau, và cùng nhìn nhau già đi, anh nhé.

back to top