Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa đông lặng lẽ

2016-02-03 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đang đứng tại Seoul. Thời tiết vô cùng lạnh lẽo. Từ tháp Seoul trông xuống, tuyết phủ trắng xóa, gió rít từng cơn lạnh thấu da thịt. Nhưng bên cạnh tôi lúc này lại không có em. Lời hứa em nói rằng sẽ cùng tôi ăn kem và đếm tuyết rơi tại Seoul về đúng nghĩ lời hứa.

***

Tôi gặp em vào một tối mùa đông.

Sáng hôm ấy, tôi là người chiến thắng trong cuộc thi hùng biện Tiếng Anh. Tôi chỉ là người dự bị, vì Ryn đến muộn nên thầy cử tôi đi thay. Cậu bạn thân Ryn nhìn tôi bằng cắp mắt giận dữ.

“Cậu đã phản bội lời hứa?” Ryn đấm vào mũi tôi một cú đấm khá đau.

“Chỉ là bất đắc dĩ, tôi cũng không muốn…” Tôi bịt chặt mũi để máu khỏi chảy ra.

Chợt nghe có tiếng la to của con gái khiến tôi giật mình.

“Anh… anh ổn chứ?”


Rồi cô ấy đưa cho tôi lọ dầu, nhẹ nhàng dặn dò tôi. Lòng tôi lâng lâng, vui sướng như được chiêm ngưỡng cầu vồng sau mưa.

***

Tôi biết được tên em là Hải Huyền, là cô nàng khá nổi tiếng của trường, và học dưới tôi một khóa. Em thông minh, học giói nên rất được mọi người quý mến.

Tôi còn phát hiện ra Hải Huyền và Ryn khá thân. Tôi luôn bắt gặp Hải Huyền trò chuyện thân mật với Ryn ở thư viện, sân thượng hay dọc hành lang. Tôi không biết họ nói những gì nhưng nhìn em cười với Ryn, lòng tôi nghẹn lại. Kể từ phút giây em bước vào cuộc sống của tôi, tôi biết em đã làm mọi thứ trong tôi xáo trộn. Ngồi trên giảng đường, tôi nghĩ đến em. Khi đi xe buýt, hình ảnh em bất chợt hiện lên. Tại nơi làm thêm hay trong giấc ngủ, tôi nghĩ về em mọi lúc mọi nơi. Hình như tôi đã phải lòng em mất rồi. Em giống như tia nắng ngọt ngào trong ngày đông lạnh giá xua tan giá rét làm bừng sáng thế giới u ám của tôi.

 Mùa đông lặng lẽ

Tuổi thanh xuân của tôi trở nên rực rỡ khi tôi dần nhận ra trái tim mình đã yêu em. Một tình yêu thật sự nhưng lặng lẽ. Tôi chôn giấu tình cảm của mình trong lòng nhưng không hiểu sao Ryn lại biết. Cậu chỉ tay vào mặt tôi.

“Cậu nên biết thân phận của mình, đừng bao giờ có ý nghĩ giành Hải Huyền với tôi. Nể tình thời gian qua chúng ta là bạn bè, tôi sẽ không làm gì quá đáng với cậu.”

Nắng lọt qua khe cửa. Tôi choàng tỉnh sau giấc ngủ sâu. Hai tiết học đã trôi qua giờ này có lên lớp cũng chẳng hiểu bài. Không biết có phải do lòng tôi mang đầy ưu tư hay bản nhạc quá buồn mà tiếng đàn lại da diết, réo rắt như thế. Tôi đặt cây đàn trên kệ và ra khỏi trường, thả bộ dọc bờ đê. Ánh hoàng hôn buông rũ xuống lòng sông. Mùa đông đem nắng đi đâu để lại trên những cung đường quanh co những vệt mờ mờ. Tôi bước lẫn trong dòng người mà vẫn thấy mình thật lẻ loi.

Tối muộn, tôi trở về trường. Phòng học còn sáng đèn, là Hải Huyền:

“Anh Dương làm gì ở đây vậy?” Hải Huyền bước ra khỏi lớp từ khi nào, xốc ba lô trên vai.

“Ờ, tôi đi dạo.”

“Anh Dương lãng mạn ghê.”

“Chắc giờ này ở bên ấy có tuyết rồi nhỉ.”

“Bên nào?”

“Seoul ấy, em có một ước muốn là một ngày nào đó sẽ đến tháp Seoul vừa ăn kem vừa ngắm tuyết rơi. Chắc hẳn là rất thú vị.” Em cười xòa.

Gió đông hiu hắt thổi. Lạnh tê tái nhưng đứng cạnh em, bao giá rét tan biến. Lòng tôi dâng tràn hơi ấm.

“Chỉ cần hy vọng và có lòng tin thì mọi sự sẽ thành thôi mà.”

“Vậy một ngày nào đó hai anh em mình đến đó nhé!”

Tôi tin vào lời hứa ấy để rồi một sáng trời se se lạnh, tôi thơ thẩn dạo trong khuôn viên trường học, bắt gặp em ngồi đong đưa hai chân trên lan can, môi mím chặt. Mắt nhìn xa xăm vào một khoảng không nào đó.

Tôi bước tới nhảy phóc lên lan can. Hải Huyền không giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của tôi mà còn nghiêng đầu hỏi tôi.

“Anh thấy Ryn là người thế nào?”

Thế nào á? Tôi bắt buộc phải trả lời sao?

“Thế theo em thì sao?” Tôi hỏi ngược lại em.

“Anh Ryn ấy à. Anh ấy rất tốt với em, luôn quan tâm, che chở em. À, cách đây mấy ngày Ryn tỏ tình với em đấy, hi hi…”

Khóe môi em vẽ hình nụ cười. Tôi biết em rất hạnh phúc trong tình yêu của Ryn. Nhìn em cười mà lồng ngực tôi thắt lại như có ai bóp chặt.

Vì yêu em nên tôi sẽ tự nguyện đứng một mình nơi đây, trên chiếc thuyền cô đơn giữa trùng khơi không bao giờ đến được bến bờ có em. Vì yêu em, tôi chấp nhận làm kẻ đứng sau tình yêu, lặng lẽ nhớ nhung, âm thầm chúc phúc.

Mùa đông nối tiếp mùa đông, tôi lao đầu vào học rồi nhận được học bổng của một trường đại học danh tiếng ở Hàn Quốc. Tôi mang theo tình yêu thầm lặng bay đến một vùng đất khác. Hy vọng môi trường cùng lối sống mới sẽ giúp tôi xoa dịu vết thương lòng của mối tình đầu. Ngày tôi đi, em không biết, Ryn cũng không biết.

Từng cơn gió thổi những hạt tuyết bay lơ lửng. Mùa rét mướt đã sang.

© Quách Thái Di – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top