Mùa của yêu thương
2012-12-28 17:07
Tác giả:
4 năm trước
Tôi có một anh trai hơn tôi 2 tuổi. Ba mẹ cứ đi làm suốt nên anh ấy là người thương tôi nhất. Hai anh em tôi hợp nhau lắm cứ cùng nhau nấu cơm, cùng nhau dọn nhà, cùng nhau học bài, cùng xem phim… Năm ấy tôi học lớp 7, anh học lớp 9, hai anh em cùng học chung một trường cấp II nên cùng nhau đi học luôn. Cuộc sống yên bình, mặc dù chỉ có hai anh em. Thế nhưng, một ngày kia – ngày trời đổ giông bão, anh tôi đã ra đi và để tôi lại một mình, tôi đã gián tiếp đánh mất anh mãi mãi!
Còn nhớ hôm ấy là sinh nhật tôi, khối lớp 9 được nghỉ học, anh đưa tôi đi học:
- Chiều tan học nhớ đợi anh đón, không được la cà với bạn đâu đấy, rõ chưa?
- Vâng, em biết rồi.
Tôi vào lớp và vừa đi vừa nghĩ, sao anh không nhắc gì đến sinh nhật nhỉ? Hay là quên mất rồi, nghĩ rồi bước vào lớp học, 5 tiết học qua nhanh, tới giờ về trời mưa lớn, mưa ồ ạt trắng xóa cả vùng trời. Tôi đứng ở mái hiên nhà để xe cho học sinh chờ anh đón, chờ mãi, chờ mãi không thấy anh Minh đâu. Tới khi tạnh mưa, tôi đi bộ về nhà, trên đường có vụ tai nạn, người ta bảo là một cậu con trai tầm 15 – 16 tuổi bị xe ô tô đâm trúng lúc mưa to do lái xe không nhìn rõ đường. Tôi giật mình khi thấy chiếc xe của anh, tôi chẳng tin nổi, tôi chạy vào đám đông nhìn anh tôi máu vấy đầy người, tôi gọi anh mãi mà anh tôi chẳng dậy, gọi mãi, rồi cứ thế tôi ngất đi.
Tỉnh dậy, tôi thấy tôi trong viện và ba tôi ở đó, nhìn mặt ba buồn buồn, tôi nhớ lại những gì đã xảy ra. Tôi chẳng tin đó là sự thật:
- Ba ơi, anh Minh đâu rồi?
- Minh đi rồi, con ạ. Ba tôi quay mặt ra cửa sổ và nói.
- Minh đi đâu hả ba? Anh bảo con đợi mà! Anh đi chơi với mẹ hả ba? Con đã đợi anh mà? Sao anh lại bỏ đi? Tôi gào lên đau đớn.
Trở về nhà, mẹ tôi chưa biết chuyện vì mẹ đi công tác ở Thái Lan. Tôi thấy trên bàn ăn là bánh kem và quà của anh. Tôi vừa khóc vừa mở quà ra, là sợi dây chuyền có mặt là cỏ 4 lá mà tôi thích, tôi đã trách nhầm anh khi mà nghĩ anh quên sinh nhật tôi. Lá thiệp với dòng chữ của anh tôi:
“Tuệ Minh của anh!
Happy Birth Day
Sinh nhật vui vẻ nhé em, anh luôn ở bên em!
Love u so much
Anh Nhật Minh”
Anh Minh luôn bên tôi, anh nói thế mà, tại sao vậy, tại sao anh không giữ lời? Anh nói anh ở luôn ở bên tôi mà? Tại sao?
Phải chăng là tại tôi?
Vì tôi mà anh tôi phải chết. Mẹ tôi về nhà, mẹ nói thế với tôi, bà bảo rằng chính tôi là kẻ giết chết con trai bà, chính tôi …
Ít ngày sau đám tang, ba mẹ lại quay lại với công việc. Chỉ còn lại tôi với tôi một mình. Anh Minh đi rồi, tôi được ba đưa sang Đức sống với bà cô họ sau đám tang anh Minh một vài tháng. Ba mẹ tôi lại tiếp tục với công việc của họ.

Xếp những món đồ cuối cùng vào va ly, tôi quyết định trở lại Việt Nam. Chuyến bay cất cánh lúc 1 giờ sáng, tôi chuẩn bị ra sân bay để trở về nhà! Sau 8 giờ bay, máy bay đáp xuống sân bay Nội Bài cũng là lúc trưa. Hà Nội vẫn thế, vẫn thân thuộc lắm, cái nắng cuối thu đầu đông se lạnh. Tôi vẫy một chiếc taxi ra Văn Điển thăm mộ anh tôi, 4 năm rồi, tôi ghé qua hàng bánh, lấy một chiếc bánh kem nhỏ vị vani. Hôm nay là sinh nhật tôi – là ngày giỗ của anh, tôi sẽ tới để ăn sinh nhật với Nhật Minh.
Tìm thấy mộ Nguyễn Nhật Minh( 5.7.1994 – 2.11.2008), tôi cười chào anh:
- Anh Minh, em đến rồi này. Anh khỏe không, xin lỗi anh nhé, em bận quá chẳng về ăn sinh nhật với anh được – tôi cười nhạ , nước mắt cứ trực trào.
- Em khỏe lắm, bố mẹ chắc vẫn khỏe anh nhỉ? anh không cần phải lo cho em nữa, em lớn rồi, anh thấy không? Em có thể tự về thăm anh rồi này.
- Lâu lắm rồi anh nhỉ, lâu rồi em không gặp bố mẹ, không được ăn cơm gia đình. 4 năm, em nhớ nhà, nhớ mọi người, em thèm được anh nấu cho ăn, em sẽ rửa bát, em không lười nữa đâu, em hứa đấy anh ạ. Em muốn sang thăm bố mẹ, nhưng em sợ mẹ thấy em mẹ sẽ nhớ anh, em sợ anh ạ.
- Anh nói đi, em phải làm sao hả anh? - Tôi khóc.
Thời gian trôi khắc khoải biến tôi thành kẻ cô độc, cuộc sống nơi xứ người tấp nập, tôi cố ép bản thân mình chấp nhận, thích nghi cùng với nó. Chiều qua lang thang, tôi nhớ nhà, nhớ Nhật Minh, nhớ ba mẹ và tôi muốn về nhà tôi muốn thử một lần quay về nhà thăm mẹ, lâu rồi tôi không có nói chuyện với mẹ dù chỉ là qua điện thoại.
- Nhật Minh, em về nhà nhé! Anh bảo em nên mua gì cho mẹ nào? Mua khăn cho mẹ nhé, mua áo sơ mi cho ba, chắc Cu Bin cũng lớn lắm rồi anh nhỉ, em chưa gặp, em sẽ mua cho cậu bé bộ siêu nhân nhé, giống anh em mình ngày xưa hay chơi nhé.
Đông trở gió – là mùa của yêu thương, mùa của sum họp gia đình. Trở về nhà.
- Gửi từ Tâm Nguyễn - nguyenthanhtam.0511@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

