Một thoáng hương đồng
2019-05-16 08:05
Tác giả:
Trần Văn Thắng bút danh Trần Thắng
blogradio.vn - Có một buổi chiều nằm lắt lay bên cánh võng, không gian sao mà êm đềm quá, có tiếng gà gáy xa xa vọng lại, một cơn gió thoảng ngang làm xao động mặt nước cái ao trước nhà, bỗng một con cá đớp mồi làm lay động mấy chùm bông súng tím… Bất chợt hình ảnh một thời thơ ấu được đi tát mương bắt cá cùng các bác, các chú, còn các dì, các chị thì ở nhà lo nấu cơm, nấu nước, xúm nhau làm cá, làm mắm dự trữ thức ăn cho những ngày khô nắng hạn.
***
Có một buổi chiều nằm lắt lay bên cánh võng, không gian sao mà êm đềm quá, có tiếng gà gáy xa xa vọng lại, một cơn gió thoảng ngang làm xao động mặt nước cái ao trước nhà, bỗng một con cá đớp mồi làm lay động mấy chùm bông súng tím… Bất chợt hình ảnh một thời thơ ấu được đi tát mương bắt cá cùng các bác, các chú, còn các dì, các chị thì ở nhà lo nấu cơm, nấu nước, xúm nhau làm cá, làm mắm dự trữ thức ăn cho những ngày khô nắng hạn.
Nhớ lại ở quê vui nhất vào dịp gần tết là vào mùa tát đìa, tát mương bắt cá. Hồi ấy ngán nhất là tát cái mương “chà bá” bằng sức người tát với gàu dai, sau nầy công việc có phần nhẹ nhàng hơn nhờ vào động cơ của máy dầu, máy Kohler… Riêng tụi trẻ chúng tôi nghe nơi nào có tát mương thì đến canh me để bắt hôi (tức là sau khi tát cạn nước, chủ đìa bắt cá trước, người bắt hôi đi sau để tìm những con cá còn sót lại), nhiều đứa bất chấp chửi mắng lao vào bắt hôi bạo quá, tiến ngay sát bên chủ đìa. Bắt hôi nhiều khi trúng mánh vớ được những con cá bự chảng, thấy mà ham.

Trong các loài cá thu hoạch ở miền quê, tôi chấm giải nhất cho con cá lóc đồng. Có lẽ do khi sống ngoài tự nhiên chúng phải thường xuyên hoạt động bơi kiếm mồi hoặc chui sâu xuống bùn để ẩn thân trong các trường hợp nguy cấp nên cá rất khỏe, mình rắn chắc, thon gọn, thịt dai, thơm ngon, đậm đà khác với cá lóc nuôi trong bè.
Cá lóc đồng có thể được chế biến nhiều món nhưng ngon nhất có lẽ là nướng trui. Cá lóc nướng trui đúng điệu phải được nướng bằng rơm, con cá được xỏ vào một thanh tre vót nhỏ cắm ngược đầu cá xuống đất. Còn việc đốt rơm cũng phải có kinh nghiệm sao cho vừa lửa để không nướng chín quá “khét nghẹt” làm con cá mất ngon, còn nướng thiếu lửa bên trong cá chưa chín tới, ruột cá còn động máu cũng chả ngon lành. Khi lửa tàn, để làm sạch cá cũng lấy chính rơm làm dụng cụ cạo bỏ lớp vãy cá bị cháy để lộ lớp da vàng óng, rồi cắt tàu lá chuối xanh mướt trãi lên làm bàn ăn dã chiến. Cá lóc nướng trui chấm với muối ớt, nước mắm me, hoặc nước mắm trong loại ngon là tuyệt vời nhất, nếu có điều kiện thì kiếm thêm bún, bánh tráng, rau sống để cuốn, giữa cảnh thiên nhiên với hương đồng, gió nội có một chai rượu đế sẽ làm không khí thêm rôm rã, riêng ruột cá trước khi gắp phải nhìn trước ngó sau, kẻo “mích lòng” vì món nầy chỉ dành cho người cao niên nhất trong mâm.
Món cá lóc nướng trui ngày nay có thể tìm mua ở mấy lò nướng ngay góc phố, hay trong nhà hàng, quán nhậu...tuy nhiên thưởng thức món cá lóc nướng trui trong nhà hàng nhiều thực khách có lẽ còn phân vân chẳng biết cá mình ăn là cá lóc đồng ngoài tự nhiên hay cá nuôi? Nhưng chắc chắn một điều ăn món cá lóc nướng trui mà thiếu vắng mùi rơm, mùi rạ, với hương đồng, gió nội thì kể như chỉ thưởng thức phần vật chất mà thiếu đi món tinh thần của quê hương sông nước miền Tây.
© Trần Thắng – blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình:
Thương mình của ngày mai
Trần Văn Thắng bút danh Trần Thắng
là một người ham thích làm thơ viết báo đã được đào tạo trên lĩnh vực văn hóa nghệ thuật tốt nghiệp đại học Mỹ thuật TP.HCM năm 1981, tốt nghiệp đại học báo chí hệ tại chức năm 1999, cao cấp lý luận chính trị, nay đã nghỉ hưu lúc rảnh muốn viết cộng tác với BLOG RADIO
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”





