Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một nỗi buồn bên hè phố

2015-06-29 01:00

Tác giả:


blogradio.vn – Bây giờ tôi mới hiểu vì bức bách quá, có thể bác ấy phải cắn răng làm điều mình không muốn nhưng lương tâm không cho phép, bác đã tìm đến tôi để trả tiền lại. Tôi tin đó là cái ruột xe “dỏm” đầu tiên và duy nhất mà người thợ sửa xe già tội nghiệp thay cho khách.

***

Tôi giơ tay xem đồng hồ. Mau quá, đã mười hai giờ trưa. Hôm nay thứ bảy, công ty làm việc nửa ngày, tôi tranh thủ ở lại viết kết thúc mấy cái báo cáo. Hy vọng xong sớm về nghỉ thì chiếc xe lại xẹp bánh. Công ty tôi dời địa điểm về đoạn đường này gần một tháng nên tôi biết rõ ở đây chẳng có tiệm sửa xe nào. Thôi đành dắt bộ vậy. . .

Nhìn thấy một bác sửa xe, tôi mừng quá ghé vào ngay. Sau khi tháo vỏ xe xem xét, bác nói không vá được phải thay ruột mới, giá tám mươi ngàn cộng với tiền công thành chín chục ngàn. Tôi gật đầu đồng ý ngay. Sau khoảng hai mươi phút, mọi việc hoàn tất. Tôi trả tiền và cám ơn bác rối rít. Sáng hôm sau chuẩn bị dắt xe đi cà phê với bạn thì ôi thôi! Chiếc ruột xe mới thay hôm qua không còn một chút hơi. Nhìn bánh xe xẹp lép mà lòng tôi giận sôi lên! Tình cảm tôi dành cho bác sửa xe hôm qua cũng “xẹp” xuống như vậy. Tôi đi thay ruột xe lần nữa ở tiệm quen gần nhà mới phát giác chiếc ruột thay hôm qua là “đồ dỏm” giá vốn chỉ hai mươi ngàn!

nỗi buồn, hè phố

Sáng thứ hai, việc đầu tiên tôi làm là đến chỗ lề đường của ông bác sửa xe. Vừa gặp ông ấy, bao nhiêu bực tức tôi trút ra hết. Tôi kết thúc cuộc độc thoại bằng câu:

- Cháu làm việc ở công ty AB, rất gần đây mà bác còn lừa cháu thay đồ giả, huống chi với những người đi đường thì sao? Bác lớn tuổi phải làm ăn cho tử tế chứ.

Qua đến ngày hôm sau, khi đang ngồi ở văn phòng thì bảo vệ vào kêu tôi ra cổng có người cần gặp. Tôi rất ngạc nhiên vì nếu khách thì phải giao dịch trong văn phòng. Nếu người thân càng không phải. Vậy là ai mới được chứ. Thật bất ngờ, người cần gặp tôi lại chính là bác sửa xe già bên vỉa hè. Bác chủ động nắm tay tôi, giọng run run:

- Bác tả hình dáng cháu cho cậu bảo vệ, may là tìm được đúng người. Hôm nay bác xin gửi trả lại cháu số tiền thay chiếc ruột xe hôm trước, bác xin lỗi.

Tôi vừa đinh nói lời từ chối, bác ấy đã vội vàng bước ra, để lại tôi với tâm trạng bâng khuâng, khó tả .

Ba ngày rồi, tôi đi qua đoạn đường ấy mong gặp lại bác sửa xe. Nhưng vỉa hè trống trơn, chỉ còn dấu tích những vết dầu nhớt cũ. Tôi hỏi một dì bán xe thuốc lá gần đó. Dì kể lại trong sự bức xúc:

- Ông ấy có thằng con trai “ trời đánh”. Chú có thấy cái nhà hai tầng màu trắng bên kia đường không? Nhà của ông ấy ngày xưa đó. Vợ chồng ông áy chỉ có hai người con nhưng cô con gái lớn thì ngoan. Riêng thằng út “phá gia chi tử”. Lúc trẻ không lo học hành, tụ tập bạn xấu đua xe cán chết người. Ông bà ấy phải trả nợ cờ bạc, đền bù nhân mạng cho người ta đến nỗi phải bán nhà. Con gái và vợ ông ấy về quê sinh sống. Vì buồn rầu, bà vợ sinh bệnh rồi mất bà ấy trăn trối ông cụ cố gắng chăm sóc thằng con trai. Vì lẽ ấy, ông cụ lên lại thành phố, thuê ở trọ rồi ra đây sửa xe kiếm tiền để mỗi tháng cung cấp cho nó xài! Mấy hôm trước, nó nợ nần cờ bạc gì đó nên dẫn người ra vỉa hè lấy hết đồ nghề của bố nó, kể cả mấy cái vỏ xe, ruột xe mới treo để bán họ cũng lấy xiết nợ luôn”

Nắng chiều nhạt dần. Tôi trở về nhà với tâm trạng nặng nề, mắt cay cay. Bây giờ tôi mới hiểu vì bức bách quá, có thể bác ấy phải cắn răng làm điều mình không muốn nhưng lương tâm không cho phép, bác đã tìm đến tôi để trả tiền lại. Tôi tin đó là cái ruột xe “dỏm” đầu tiên và duy nhất mà người thợ sửa xe già tội nghiệp thay cho khách.

© Hải Triều – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Ta có đang đi đúng đường hay không?

Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

back to top