Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một chút tình đầu

2014-02-19 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Vy cứ đi bên Hoàng, như hai đường thẳng song song nhưng không bao giờ cắt nhau. Người ta nói nếu cả đời mà chỉ yêu một người thì rất đau đớn, nhưng Vy đã nhận phần đau đớn đó về mình, để Hoàng ở phương trời xa kia mỗi khi nghĩ về cô sẽ mỉm cười hạnh phúc.


***
Nắng vàng như rót mật trên con đường Nông Lâm, dòng người tấp nập trên đường, tiếng người hàng rong, tiếng mấy bà bán thịt trong chợ, tiếng mấy cô cậu sinh viên đang gọi nhau ý ới... Ngày nào cũng đi qua đây nhưng sao hôm nay Hạ Vy thấy nó khác mọi ngày. Mỗi khi bắt đầu năm học mới, lại một lứa sinh viên mới với bao niềm tin, niềm hy vọng về cánh cổng đại học mà bao người mong ước, lòng Vy lại nhớ về những ngày tháng sinh viên với bao bỡ ngỡ, nghĩ về mình thoáng buồn hiện lên trên khuôn mặt cô. Vy cố nén tiếng thở dài.

Về đến nhà, xóm trọ nơi Hạ Vy ở chủ yếu là sinh viên và một số người mới ra trường như cô, cố bám trụ ở cái thành phố này mong tìm được một công việc đúng với ngành nghề mà mình đã học, đang là giữa buổi lên ngõ đi vào vắng ngắt. Giờ này chắc mấy cô cậu sinh viên đang miệt mài trên giảng đường với những trang sách mở ra bao nhiêu là điều thú vị… Vy đang hý hoáy tìm trong túi chùm chìa khóa thì một giọng nói vang lên:

-    Công việc thế nào rồi hả chị ? Hôm nay chị về sớm thế ?

Thì ra là giọng của mấy cậu sinh viên Tài Chính trọ ở phòng kế bên. Chắc chúng nó học sáng lên chiều được nghỉ ở nhà

-    Hôm nay không phải học hả em? Vẫn chán lắm. Thời buổi kinh tế khó khăn, ở đâu  họ cũng đòi kinh nghiệm mà sinh viên mới ra trường thì lấy đâu ra kinh nghiệm cơ chứ.

-    Dạ, thôi cứ cố lên chị ạ. Không biết mấy năm nữa bọn em ra trường rồi sẽ thế nào đây…

-    Ừ… - Hạ Vy trả lời ngắt quãng vì cô không biết nói gì vào lúc này

Mở cửa vào phòng, nằm phịch xuống giường, Vy mê man trong con mơ, một giấc mơ không rõ ràng, giấc mơ về một miền ký ức sâu thẳm mà cô đã chôn vùi tận nơi nào chính bản thân Vy cũng không biết nữa. Tiếng guitar vang lên phá tan không gian tĩnh mịch, như cứa những vết sắc vào da thịt Vy, “chắc là mấy cậu ban nãy” – Vy nghĩ thế. Rồi cô chìm trong giấc mơ, giấc mơ về cái ngày xưa ấy, cũng đã lâu lắm rồi.

nắng


***
Ngày ấy, Hạ Vy còn là cô sinh viên năm nhất, hồn nhiên mơ mộng, rời mái trường cấp 3 bước chân vào cánh cổng đại học với bao dự định còn ấp ủ. Vy thích hát, thích chơi nhạc cụ, đặc biệt là đàn guitar. Mặc dù là một tân sinh viên khối trường kinh tế nhưng cô rất mê âm nhạc. Nếu không phải vì muốn thực hiện ước muốn của anh trai thì chắc giờ đây Vy đã làn tân sinh viên của một ngôi trường nghệ thuật…Chính bởi thế, ngay từ ngày nhập học, Vy đã tìm hiểu về các câu lạc bộ trong trường và đăng ký ngay vào câu lạc bộ guitar

Lễ ra mắt thành viên trong câu lạc bộ, Hạ Vy chọn một chiếc váy trắng tinh khôi, trông cô xinh như một cô công chúa với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đen láy rất sáng sân khấu, ôm đàn nghêu ngao hát “Hai con thằn lằn con”. Bài hát với tiết tấu vui đã làm cả khán phòng ồ lên thích thú, những tiếng vỗ tay không ngớt. Điều này làm Vy vui hơn bao giờ hết vì đó là niềm mong ước của cô, được hát cho mọi người nghe và nhận lại những lời tán dương, nó là động lực cho Vy tiếp tục ước mơ của mình. Màn ra mắt thành công ngoài mong đợi của Vy, sau đó cô nhận được nhiều lời hỏi thăm, làm quen của các bạn trong câu lạc bộ. Ừ, tham gia câu lạc bộ, Vy được là chính mình chứ không còn là cô gái mít ướt lúc mới xa nhà để đến với thành phố nhiều cám dỗ này

Sau tiết mục của Hạ Vy là tiết mục của một thành viên mới, nghe nói bằng tuổi Vy và cũng là tân sinh viên của trường. Đó là Nhật Hoàng, nghe nói từ những năm cấp 3 Hoàng đã nổi tiếng là một tay chơi guitar xuất sắc, giành rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi của trường cũng như thành phố. Tài khoản Youtube của Hoàng có hàng nghìn người đăng ký theo dõi, đơn giản vì cậu cover rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với tiếng đàn thì khỏi chê vào đâu. “Sunflower” - bản nhạc của thần đồng guitar Paddy Sun – là một trong những bản nhạc nổi tiếng nhất của cậu trên mạng xã hội. Chị chủ nhiệm câu lạc bộ vừa giới thiệu cho Hạ Vy nghe xong về Nhật Hoàng thì tiếng guitar vang lên trên sân khấu. Là “Sunflower”, quả thật những ngón đàn rất điêu luyện, Hoàng như đang múa trên dây đàn, cái cách cậu gõ vào dây đàn rất đặc biệt, rất vang và trong, làm cho người nghe có cảm giác như đang bay bổng trong thế giới của âm nhạc. Thật là lạ…

Sau buổi biểu diễn, Hạ Vy trở về phòng với những ám ảnh về tiếng đàn cả Nhật Hoàng. Thật là tuổi trẻ tài cao, “Sunflower” là một bản nhạc rất khó mà sao Hoàng có thể chơi một cách điêu luyện như vậy. Nghĩ lại cô thấy mình thật bé nhỏ. Mở máy tính, lên mạng tìm thông tin về Nhật Hoàng. Nghe lại “Sunfower” của cậu ta, lại là một cảm giác thật là khiến con người ta xuất hiện một cái gì đó gọi là cảm xúc, tim cô đập rộn ràng theo từng tiếng đàn rồi cô chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không biết…

… Một ngày học mệt mỏi đã kết thúc, với Hạ Vy, những khái niệm về Triết học, Kinh tế Vi mô, Vĩ mô… thật khó hiểu. Cách học trên đại học thật  khác với những năm tháng phổ thông. Mặc dù 1hai năm học cô luôn là học sinh giỏi, thi đỗ đại học với số điểm tương đối nhưng  sao cô vẫn cảm thấy khó khăn với những kiến thức quá mới mẻ này, nó ngoài sức tưởng tượng và sự hiểu biết của cô. Thế mới nói sự học là không bao giờ kết thúc. Thầy giáo chỉnh lại cặp kính, lấy từ trong cặp ra danh sách lớp để điểm danh. Quả thực môi trường đại học rất khác so với những gì cô tưởng tượng, từ lúc bắt đầu năm học mới đến nay, Hạ Vy chưa làm quen được với nhiều bạn trong lớp ngoài hai cô bạn Hằng và Hạnh ngồi cùng bàn, với lại lớp khá đông nên rất khó để biết hết mặt nhau.

tình ca

-    Tớ nghe mấy anh chị khóa trên nói thầy này khó tính lắm, điểm danh đầu giờ, cuối giờ… Tội mấy đứa bỏ về trước, đi học coi như không – tiếng Hạnh văng vẳng bên tai

-    Nguyễn Nhật Hoàng

-    Dạ có

Theo phản xạ Hạ Vy ngoái lại phía sau. Ủa, sao trùng hợp vậy, là cậu ta, Nhật Hoàng học cùng lớp với cô, sao mọi ngày cô không nhìn thấy nhỉ. À, tại cô ngồi bàn đầu, Nhật Hoàng lại ngồi cuối lớp, hai người chưa có dịp gặp nhau nên cô không để ý

-    Vy quen Hoàng à, cậu ta giỏi lắm đó – thấy cô bạn nhìn về phía Hoàng, Hằng cũng tò mò

-    À không, tớ cũng biết sơ sơ thôi

-    Hình như cậu ấy cùng quê với Vy đấy

-    Thế à...

Ra khỏi lớp học, vừa nhìn thấy Nhật Hoàng ở cầu thang, Vy nhanh nhảu:

-    Chào cậu, có nhận ra tớ không ?

Thoáng bối rối hiện lên trên khuôn mặt Hoàng, phần vì quá bất ngờ có người con gái đến trước mặt mình hỏi một câu như vậy, phần đang mải bước xuống cầu thang. Sau vài giây trấn tĩnh, cuối cùng cậu cũng kịp nhận ra:

-    A, “Hai con thằn lằn con…”

-    Trí nhớ của cậu cũng tốt nhỉ.

-    Ô, thế ra cậu cũng học khoa này à, trùng hợp thật đấy - Hoàng nở nụ cười tươi đáp lại câu đùa của cô bạn gái đang đứng trước mặt

-    Ừ, vừa rồi nhìn thấy cậu trong lớp tớ cũng bất ngờ

Cứ thế, hai người vừa đi vừa nói chuyện cho đến lối rẽ vào nhà Hạ Vy mới thôi. Gặp Nhật Hoàng, Vy như gặp ý tưởng lớn. Thì ra cậu ta cũng rất thú vị, cách nói chuyện của Hoàng làm cho Vy cười nghiêng ngả mặc dù hai người mới quen nhau không lâu và thời gian nói chuyện cũng không dài. Nhưng qua cuộc nói chuyện với Hoàng ngày hôm nay, Hạ Vy nhận ra ở cậu ta là một tình yêu guitar nồng cháy, cũng như Vy vậy

Tối, điện thoại báo có tin nhắn: “ Chào Vy, biết ai đây không?”. Số máy lạ, ngày thường thì Vy sẽ không bao giờ trả lời lại. Vy có một thói quen là nếu có số máy lạ nào gọi đến hoặc nhắn tin thì cô sẽ không bao giờ nghe điện hoặc trả lời tinh nhắn. Cũng vì thói quen này mà không biết bao nhiêu lần cô nhỡ những việc quan trọng. Nhưng Vy mãi vẫn không chịu sửa, đơn giản là vì có rất nhiều người lạ hay gọi đến làm phiền cô gái nhỏ nhắn này. Thế nhưng hôm nay, không hiểu sao Vy lại đọc tin, rồi trả lời lại : “Xin lỗi, ai vậy?”. “Ting ting”, điện thoại lại báo có tin nhắn : “Hai con thằn lằn con không nhận ra tớ sao?”, “ Nhật Hoàng, sao cậu lại có số của tớ”, “ Dễ ẹc, tớ hỏi chị chủ nhiệm câu lạc bộ guitar là ra ngay mà”, “Hì, cậu cũng nhanh nhạy nhỉ”, “ Chuyện, tớ mà, thôi muộn rồi, chúc cậu ngủ ngon”.

À, thì ra là số của Nhật Hoàng, Hạ Vy lưu lại bằng một cái tên khá khó hiểu “Sunflower 1501”

-    Nè, cậu thích guitar không? – Vy quay sang hỏi Hoàng

-    Sao Vy lại hỏi vậy, tớ chơi guitar được 6 năm rồi đấy

-    Sao cậu lại thích guitar?

Giờ đây, Vy và Hoàng đã đủ thân thiết để có thể nói chuyện một cách thoải mái nhất, có thể ngồi hàng giờ để cùng nhau tâm sự, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Hai người đã cùng nhau tham gia biết bao sự kiện của câu lạc bộ, cùng làm thêm ở một chỗ vào mỗi buổi tối thứ bảy, cùng nhau trải qua một mùa hè tình nguyện với bao cảm xúc… Có thể nói theo thời gian, Hạ Vy và Nhật Hoàng đã có một tình bạn đủ thân, một tình bạn đủ đẹp giữa một thằng con trai và một đứa con gái. Người ngoài nhìn vào thường thắc mắc tại sao hai người suốt ngày dính với nhau như hình với bóng… Những lúc như thế cả hai đứa đều chỉ cười. Nghe xong câu  hỏi của cô bạn, Hoàng chậm rãi kể:

-    Sinh nhật tớ hồi lớp 7, bố có mua tặng tớ một món quà, đó là chiếc guitar mà bây giờ tớ vẫn chơi trong những dịp quan trọng. Lúc ấy tớ cũng ngạc nhiên lắm bởi trước đó tớ đâu có biết chơi đàn, cũng chẳng thích mấy vụ hát hò gì cả, vậy mà bố lại tặng mình cả một cây đàn to uỵch thế kia. Rồi bố dạy tớ về nhạc lý, về cách đặt tay lên dây đàn, cách ngồi như thế nào, cách chơi một bản nhạc như thế nào, cách cảm nhận âm nhạc, cách viết tab cho từng bản nhạc. Tớ thực sự bị cuốn hút về những điều đó. Rồi tự mày mò học, và yêu guitar từ lúc nào chẳng biết

Hạ Vy nhăn trán, nhíu mày

-    Con gái sao lại hay nhíu mày thế nhỉ ? Xấu kinh, coi chừng ế đấy Vy ơi

-    Tớ xinh đẹp thế này ế sao được, cậu ế thì có – Hạ Vy chống chế sau lời nói đùa của Hoàng


-    Thế tại sao cậu lại thích guitar ?

-    Tớ cũng không biết nữa, một hôm xem một chương trình truyền hình thực tế, thấy một chàng trai chơi đàn tỏ tình với cô gái, thế là mê luôn từ dạo ấy

-    Thế muốn tán cậu thì chỉ cần chơi guitar cho cậu nghe thôi nhỉ? Tưởng gì chứ cái này thì quá dễ, tớ cũng làm được, đảm bảo cậu tự đổ chứ chẳng cần cưa…

Hạ Vy bĩu môi nhìn mà thấy ghét. Từ ngày chơi với Nhật Hoàng, mỗi lần đi bên cạnh cậu ta, nói chuyện với cậu ta, nghe cậu ta chơi đàn, trong lòng Hạ Vy lại rộn ràng những cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời. Cô không biết cái cảm xúc đó là gì nữa, mười mấy năm trời, cô chưa bao giờ trải qua cái cảm giác này. Không gặp thì thấy bứt rứt không yên, mà khi gặp rồi thì lại hay chành chọe, hai đứa khắc nhau như lửa với nước, hơi tí lại tranh luận mà không hiểu sao lại chơi được với nhau như thế. Nhiều lúc tâm trạng cô rối bời, anh trai cô mất vì tai nạn giao thông, cô chỉ biết đến bên Hoàng, gục vào người cậu khóc nức nở. Chẳng biết từ lúc nào, Hoàng trở thành nguồn động viên, an ủi là người đầu tiên Hạ Vy nghĩ đến mỗi khi cô gặp khó khăn. Nhiều lúc cô từng nghĩ nếu như không tham gia vào câu lạc bộ guitar thì không biết cô và Hoàng có trở lên thân thiết như ngày hôm nay không

-    Sao có nhiều người theo đuổi vậy mà Vy không yêu tạm anh nào đi, để đến giờ đầu hai rồi mà vẫn ế chỏng ế chơ – tiếng cười của Hoàng làm Vy giật mình

-    Bộ cậu tưởng yêu một người dễ vậy sao? Thích một người đã khó những yêu một người còn khó hơn gấp trăm nghìn lần

Đúng, một cô gái xinh xắn như Hạ Vy lại có chút tài lẻ, không thiếu gì những chàng trai theo đuổi. Nhưng Vy không quan tâm, điều duy nhất cô quan tâm lúc này là việc học. Sự ra đi đột ngột của anh trai làm cho gia đình cô trở lên khó khăn hơn lúc nào hết. Bố Vy mất khi cô còn học cấp hai, lúc ấy anh trai cô đang là sinh viên năm hai của trường đại học mà hiện nay cô đang theo học. Kinh tế khó khăn, một mình mẹ cô không thể khăm nổi hai đứa con ăn học. Vậy là anh trai cô bỏ học, đi làm phụ giúp mẹ nuôi Vy ăn học. Thế nên trong nhà, Vy thần tượng anh trai lắm, cô hạ quyết tâm thi đỗ vào trường đại học này để thực hiện nốt ước mơ còn dang dở của anh trai. Vậy mà… Với Vy bây giờ, cô cần nhanh chóng ra trường, xin được một công việc ổn định để có thể cho mẹ một cuộc sống sung túc hơn. Nhưng nhiều khi, niềm đam mê âm nhạc cũng giúp Hạ Vy vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Và sự xuất hiện của Nhật Hoàng như một điều kỳ diệu của cuộc sống đã mang lại cho cô

-    Tớ sắp đi Anh rồi, đi 5 năm đó. Không biết đến lúc trở về, Vy còn nhớ tớ không

Sao, Hoàng đi du học 5 năm ư, vậy là Hoàng sẽ rồi xa Vy để đến một phương trời mới với nhiều điều để khám phá. Câu hỏi đột ngột của Hoàng làm Vy khựng lại. Đúng, nước ngoài sẽ là môi trường tốt để Hoàng phát huy những sở trường vốn có của mình. Nhưng điều đó có nghĩa là Hoàng sẽ không ở bên cạnh Vy trong khoảng thời gian 5 năm. Sao tim Vy lại như thắt lại thế này, sao Vy lại thấy đau thế này, có cái gì đó như nghèn nghẹn nơi cuống họng. Vy đã quen một cuộc sống có Hoàng bên cạnh, gặp Hoàng mỗi ngày như một thói quen của cô.

Vy nhớ về những buổi chiều hai đứa rủ nhau chạy bộ lên đình Chèm, ngắm hoàng hôn cùng nhau và cùng nói cho nhau nghe mơ ước về tương lai. Khi đó Hoàng cũng nhắc đến chuyện cậu sẽ đi du học, nhưng cô không nghĩ lại nhanh đến vậy. Mắt Vy đỏ mọng, cô muốn những giọt nước mắt này chảy ngược vào tim để Hoàng không bao giờ nhìn thấy nó, chính bản thân Hạ Vy cũng không hiểu sao, ngay lúc này đây cô lại làm như vậy. Còn Hoàng thì vẫn vô tư trêu đùa như thể chuyện cậu sắp đi xa là bình thường

Phải, có lẽ Hạ Vy đã thích Nhật Hoàng từ cái ngày cô khóc trong vòng tay anh. Ban đầu Vy chỉ nghĩ đó là những rung động nhất thời, chỉ là tình cảm thoáng qua, bồng bột của tuổi trẻ, chỉ là những lúc yếu đuối nhất thì con người ta cần một vòng tay dang rộng, để chở che, vỗ về, an ủi… Nhưng không, Vy đã lầm. Vy thích Hoàng từ ngày nào mà Vy đâu có biết. Những buổi tối chờ đợi tin nhắn chúc ngủ ngon của Hoàng làm cô thấy ấm lòng, những lúc ngồi bên Hoàng là khi cô thấy mình được chở che nhất, cảm giác như cô luôn được bảo vệ, giống khi anh trai cô còn bên cạnh cô. Nhưng không, cô không thể yêu Hoàng được. Hoàng với cô là bạn thân, và Hoàng cũng chỉ coi cô là bạn đúng nghĩa, sao cô lại đi yêu Hoàng như thế

Ngày Nhật Hoàng lên máy bay, cô có đến sân bay những chỉ đứng từ xa nhìn Hoàng hòa vào trong dòng người vội vã ấy. Cô không dám đến trước mặt Hoàng, nói lời chúc thượng lộ bình an bởi Vy sợ cô sẽ không cầm được nước mắt. Và khi đứng đây, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má. Tình cảm mà Hạ Vy dành cho Nhật Hoàng là một thứ cảm xúc mà chính Hạ Vy cũng không thể hiểu nỗi, nó trong sáng như chính cái tuổi hai0 mà cô đang bước qua, không biết gọi nó là gì, là mối tình đầu chăng?! Không, nó chỉ có thể là chút tình đầu, chút tình đầu mà cô dành cho cậu bạn thân – Nhật Hoàng

***

tình đầu

“Chiều nay không có mưa rơi ướt trên đôi bờ vai, chiều nay không có mắt em buồn như lúc xưa, chiều nay góc phố cũng biết buồn, thả hoa bay khắp con đường, chiều nay không có mưa bay em lặng yên…”, tiếng guitar văng vẳng bên tai, giọng hát này, lời ca này, Hạ Vy nghe như thấy chính mình trong đó. Bản nhạc cuối cùng mà Nhật Hoàng và Hạ Vy thể hiện tại quán café. Trước ngày Hoàng đi du học, Hoàng cũng đã đàn cho cô nghe bản nhạc này, bản nhạc mà cô rất thích, mặc dù nó hơi buồn. Nhưng sao ngay lúc này, nó hợp với tâm trạng cô quá vậy.

Đã 3 năm kể từ ngày Hoàng đi, Hạ Vy lúc này cũng không còn là cô sinh viên năm nào nữa, cô đã ra trường và đang tìm kiếm một công việc phù hợp, chẳng còn thời gian mà mơ mộng viển vông như hồi sinh viên nữa, cái  sở thích chơi đàn guitar cũng đi theo Hoàng từ cái ngày cậu bước chân lên máy bay sang phương trời xa xôi kia. Công việc cùng những lo toan cuộc sống đã cuốn trôi tất cả. Giờ đây hai người vẫn thỉnh thoảng liên lạc, Hoàng trách Vy sao không đến tiễn cậu ngày cậu lên đường đi du học nhưng cô chỉ biết im lặng, những cái tình cảm của Hạ Vy dành cho Hoàng thì bị cô chôn chặt trong tim.

Mấy hôm trước, trong một lần chat với nhau, Nhật Hoàng có kể cho Vy nghe rằng cậu đã có bạn gái, cô ấy cũng là một  du học sinh, cô ấy xinh đẹp và rất tốt. Phải, vậy là Hoàng không còn là “sở hữu” của Vy như ngày nào nữa rồi. Mà không, Hoàng và cô đã là gì của nhau đâu mà tiếc nuối, mà đau khổ cơ chứ. Vy cứ đi bên Hoàng, như hai đường thẳng song song nhưng không bao giờ cắt nhau. Người ta nói nếu cả đời mà chỉ yêu một người thì rất đau đớn, nhưng Vy đã nhận phần đau đớn đó về mình, để Hoàng ở phương trời xa kia mỗi khi nghĩ về cô sẽ mỉm cười hạnh phúc.

Thôi thì cứ Hạ Vy cứ coi Nhật Nhật Hoàng là chút tình đầu cũng được, một chút tình đầu trong sáng, khó quên mà có lẽ Nhật Hoàng sẽ không bao giờ hiểu được.

Giờ đây mỗi khi nghĩ về Nhật Hoàng, Hạ Vy chỉ mỉm cười…

•    Gửi từ Phượng Ớt





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top