Một bước đến gần bên người ấy
2015-04-21 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Người ta nói tình yêu là sợi chỉ hai người kéo hai đầu. Tôi chỉ có một mình thôi, nhưng tôi dùng hai tay tự căng nó ra thì có vấn đề gì không? Trái tim tôi ương bướng, còn đôi chân chẳng chịu nghe lời, cứ thế bước theo cô ấy. Một bước, cơn gió thổi mái tóc dài chấm lưng phất phơ từng sợi. Hai bước, lá vàng yếu ớt lìa cành, rải thảm trên con đường phẳng lì không dính bụi. Một bước nữa, tôi mỉm cuời dõi theo hình bóng cô ấy ngày một xa dần.
Ngày căng tràn màu nắng càng khiến cô ấy trông nổi bật hơn trong bộ váy đen liền thân. Hôm nay cô ấy bắt tuyến xe buýt số 139 thay vì đi tàu điện ngầm như mọi khi. Phải rồi, những ngày không có "hắn" đi cùng, cô ấy đều bắt xe buýt như vậy, rồi lại lơ đãng nhìn ra ngoài ô cửa kính như thế. Từ trường học đến khu condo (1) cô ấy sống nếu đi bằng xe buýt chỉ mất khoảng hai mươi phút, nhưng cô ấy thường chấp nhận vòng vèo thêm mười phút trên tàu điện để được đi cùng với "hắn". Tôi ngồi ở hàng ghế số mười bốn. Chiếc CCTV camera trên xe có thể làm chứng: Mắt tôi không thể rời khỏi cô ấy một giây nào.
Cô ấy chọn cách đứng và bám vào tay vịn thay vì ngồi xuống mặc dù ghế trống trên xe còn rất nhiều. Tôi chỉ ước có ngày cô ấy trùng hợp chọn một chỗ ngồi bên cạnh tôi. Tôi nhất định sẽ nhìn cô ấy, mỉm cười và nói: "Hi! Nice to meet you", nhưng có vẻ như cái ngày ấy khó mà đến sớm được.

Nhiệt độ ngoài trời lúc này khoảng ba mươi độ C, nóng đến mức tưởng có thể nướng thịt được, nhưng cái máy điều hòa chết tiệt trên đầu thổi ra băng giá làm tôi lạnh run cầm cập. Cổ họng tôi khe khé như con sông bị rút cạn nước. Tôi hơi nhăn mặt. Cứ nóng lạnh đánh nhau thế này thì chẳng mấy chốc sẽ lại đổ bệnh thôi.
Chợt ai đó vô ý giẫm lên chân cô ấy, sau đó bối rối nói câu xin lỗi:
"I’m sorry!"
Cô ấy không hề tỏ ra khó chịu, trái lại còn khẽ cười, lịch sự đáp lại:
"Never mind!" (2)
Miệng tôi không hiểu sao cũng bất giác ngoác rộng ra, trái tim nhảy múa loạn xạ không thể kiểm soát. Bây giờ tôi mới để ý hôm nay cô ấy không đi giày cao gót như mọi khi. Tôi thích như thế, bởi vì nếu mang đôi giày cao gót vào thì cô ấy có khi còn cao hơn cả tôi nữa. Có gã trai nào không cảm thấy đôi chút tự ti khi nữ nhân cao hơn mình?
Người ta nói thời gian có thể trả lời nhiều câu hỏi, nhưng điều đó hoàn toàn không đúng trong trường hợp của tôi. Mặc dù đã lưu lại nơi đây suốt hai năm ròng, tôi vẫn không thể thích nghi được với lối sống tự kỷ đến cùng cực này. Tôi hết nhìn sang trái rồi sang phải, ngó trước, ngó sau, cảm giác mình như con cừu non lạc đàn khi mọi người xung quanh đều đang cắm mặt vào smartphone: Người chơi game, người đọc tin tức, còn cô ấy vẫn nghe nhạc như mọi khi, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không vô định phía trước như đồng cảm với lời bài hát. Nếu tôi là chiếc earphone gắn trên tai cô ấy thì tốt biết mấy! Tôi sẽ biết được cô ấy đang nghe bài gì, sau đó cũng sẽ nghe thử. Tôi đoán những gì cô ấy thích, tôi cũng sẽ thích. Nhưng đáng tiếc tôi cũng chỉ là thân máu thịt, còn cô ấy thậm chí không thèm để ý đến tôi. Cõi lòng bỗng chốc chùng xuống:
"Này bạn gì ơi! Bạn có thể ngừng nghe nhạc và quay lại nhìn tôi một lần được không?"
Người ta nói tình yêu là sợi chỉ hai người kéo hai đầu. Tôi chỉ có một mình thôi, nhưng tôi dùng hai tay tự căng nó ra thì có vấn đề gì không?
Xe buýt tăng tốc lao đi vun vút khi bắt đầu vào khu vực đường highway (3). Khung cảnh bên ngoài nhạt nhòa qua lớp cửa kính dày cộp, trôi tuột lại sau lưng chẳng cách nào níu giữ. Những vạt nắng vàng ươm lách mình chui vào bên trong, đậu lên gương mặt thanh tú của cô ấy tạo thành những dải sáng lấp lánh. Cô ấy thật xinh đẹp dù nhìn ở bất kỳ góc độ nào. Linh hồn tôi như đi lạc, lồng ngực bức bối vì nín thở quá lâu.
Thình lình "bịch" một cái, đầu tôi đập mạnh vào thành ghế do người lái xe phanh ghấp. Tôi như người say tỉnh mộng, ôm đầu xuýt xoa. Cô ấy cũng không đứng vững, lảo đảo một hồi mới giữ được thăng bằng. Giá mà tôi ở gần đó, tôi nhất định sẽ đưa tay đỡ lấy cô ấy. Nhưng đáng tiếc khoảng cách vài mét ngắn ngủi ấy chẳng khác nào ngàn dặm xa xôi, tôi lại không có tốc độ kinh khủng như Clark Kent (4). Chịu thôi! Tôi chỉ biết ngồi đây, lặng lẽ ngắm nhìn cô ấy.
Xe buýt dừng lại khi đến trạm. Cửa xe bật mở theo sau là những tiếng quẹt thẻ bíp bíp vang lên liên hồi (5). Lác đác vài người xuống xe, đổi lại cả một biển người lên xe. Không khí nhanh chóng trở nên ngột ngạt. Đúng là vào đến trung tâm có khác!
Cô ấy đứng nép mình vào một góc, nhường đường cho những người vừa lên xe, mắt vẫn không rời khỏi chiếc smartphone. Tôi để ý thấy trong số những người lên xe có một cậu bé tóc vàng chừng năm sáu tuổi. Nhiều người đang ngồi đứng phắt dậy tỏ ý muốn nhường ghế (6), nhưng cậu bé hiếu động nhảy nhót khắp nơi, cuối cùng tình cờ chạy đến trước mặt tôi, đôi mắt trong vắt như hồ nước nhìn tôi không chớp. Tôi phì cười đứng dậy:
"Nhóc! Em có thể ngồi đây."
Mẹ cậu bé liên tục nói "Thank you". Tôi chỉ gật nhẹ một cái, nhẹ đến mức chiếc dây chuyền bằng bạc đeo trên cổ cũng không lay động nửa phần.
Sợi dây chuyền này là món quà mẹ mua cho tôi trước khi rời khỏi Việt Nam. Mẹ nói bạc có thể kỵ gió, đeo vào sẽ không bị cảm lạnh. Tôi giải thích rách miệng Singapore không có mùa đông, nhiệt độ cao quanh năm thì lấy đâu ra gió máy, nhưng mẹ không chịu, cứ khăng khăng đeo lên cổ tôi bằng được. Cuối cùng tôi đành chịu thua. Thôi thì không kỵ gió, thì kỵ nắng cũng được!
Tôi lại lén lén liếc về phía cô ấy, trái tim như ngừng đập khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Cuối cùng cô ấy cũng nhìn thấy tôi, nhưng cũng chẳng mất bao lâu cho những phân vân, cô ấy ngoảnh mặt làm ngơ như vốn dĩ chúng tôi là những người xa lạ.

Tự dưng tôi cảm thấy bản thân rất nực cười, bởi vốn dĩ chúng tôi là những người xa lạ mà. Tên tôi cô ấy còn không biết, tôi còn có thể mong gì hơn nữa? Tôi đâu phải một ngôi sao Hàn Quốc, người ta sẽ chẳng vì tôi mà ôm hôn chiếc ghế tôi tùy tiện đặt mông ngồi vào. Tôi chỉ là một người bình thường, thậm chí là người bình thường nhất trong số những người bình thường.
Lơ đãng một hồi, đến lúc định thần lại thì dòng người đông đúc ban nãy đã biến mất không lưu dấu vết. Tấm biển chỉ đường lướt qua võng mạc báo cho tôi biết xe sắp đi đến trạm cuối cùng trong hành trình ngắn ngủi. Màu nắng bỗng trở nên nhạt thếch. Tôi thở ra một tiếng não nề khi cô ấy đưa tay bấm nút xin xuống xe (7). Chiếc xe giảm tốc, từ từ dừng lại. Tôi nặng nhọc lê từng bước chân không chút sinh khí về phía cửa xe. Cô ấy ở ngay đó, ngay bên cạnh tôi. Chúng tôi đứng ngang hàng như hai đường thẳng song song mãi mãi không thể giao nhau. Cô ấy xuống xe, tôi cũng bước xuống. Cô ấy lững thững đi trước, tôi rón rén từng bước chân theo sau.
Thật lòng tôi không hề muốn đi theo cô ấy một cách lén lút như thế! Nhưng tôi biết phải làm sao khi bản thân đã yêu cô ấy như một tên trộm sợ bị chủ nhà bắt được, không dám thừa nhận, cũng không đành lòng lừa gạt bản thân. Trái tim tôi ương bướng, còn đôi chân chẳng chịu nghe lời, cứ thế bước theo cô ấy.
Một bước, cơn gió thổi mái tóc dài chấm lưng phất phơ từng sợi.
Hai bước, lá vàng yếu ớt lìa cành, rải thảm trên con đường phẳng lì không dính bụi.
Một bước nữa, tôi mỉm cuời dõi theo hình bóng cô ấy ngày một xa dần.
Thêm một bước nữa, cô ấy đi vào trong nhà, cánh cửa đóng sập sau lưng.
Tôi an lòng xoay người đi về hướng ngược lại. Rồi đây tôi sẽ lại bắt một chiếc xe buýt khác trở về nhà, nhưng lần này tôi nhất định sẽ thử đứng, thử lôi smartphone ra nghe nhạc như cô ấy từng làm. Biết đâu một ngày nào đó, cũng sẽ có một người ngắm nhìn tôi từ hàng ghế số mười bốn, thắc mắc không biết liệu anh ấy đang nghe bài gì.
© Raxu Nguyễn – blogradio.vn
Chú thích:
(1) Khu căn hộ tiêu chuẩn, gần giống với trung cư.
(2) Không sao đâu/Không có gì.
(3) Khu vực đường cao tốc.
(4) Tên thật của Superman.
(5) Ở Singapore, các dịch vụ công cộng như xe buýt thường được thanh toán qua thẻ. Hành khách quẹt thẻ hai lần, một khi lên xe và một khi xuống xe, số tiền trừ đi tùy thuộc vào quãng đường.
(6) Mọi người thường đứng lên nhường ghế khi người già, trẻ nhỏ hoặc phụ nữ có thai bước lên xe.
(7) Xe không tự động dừng khi đến trạm, hành khách phải chủ động quan sát và bấm nút xin dừng khi đến trạm của mình (Mục đích để tiết kiệm thời gian và tránh ùn tắc giao thông).
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


