Mong sẽ an lành bên ai đó chẳng mong manh
2022-12-01 01:15
Tác giả:
Phạm Thúy
Tôi biết người chẳng thể nữa trao đi
Một sắt son thiêng liêng cho duyên tình đã hết
Bao lâu rồi, mọi ưu tư không còn dấu vết
Chỉ có lòng người âm ỉ một vết thương.
Tôi biết người cũng còn chút vấn vương
Cụp bờ mi khi vô tình chạm nhớ
Mình cố gắng không làm nhau vụn vỡ
Nên nhoẻn môi cười
Chẳng chút gượng đau.
Tôi biết người đã chẳng muốn bên nhau
Dứt khỏi cây chiếc lá vàng mùa cuối
Chỉ còn mình ta, xót xa tiếc nuối
Níu vạt áo mùa vùng vẳng heo may
Tôi biết rồi mình sẽ phải đổi thay
Thanh xuân chẳng phải đi vay khóc cười trên vai người khác
Chẳng phải đổi chác những nụ cười không vị
Lấy một khung trời chẳng có mây xanh.
Tôi biết rồi mọi thứ sẽ qua nhanh
Như cành cây khô sẽ đâm chồi vào sớm mai ấm áp
Mình với người coi nhau như bản nháp
Xé đi rồi mình ghép lại trò chơi.
Tôi biết người sẽ bỏ lại một tôi
Nơi giữa chừng ngã tư nông nổi
Sẽ chỉ mình tôi, không người giận dỗi
Lần lựa đứng lên tìm nắng sưởi tìm khờ.
Tôi biết rằng những vu vơ
Sẽ đổi chiều những đêm đông trống vắng
Nên nguyện cầu thâu trong im ắng
Mình an lành bên ai đó chẳng mong manh.
© Phạm Thúy - blogradio.vn
Xem thêm: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

















