Mong Hà Nội cho em một vòng tay rộng mở
2015-01-30 01:00
Tác giả:
Em đến Hà Nội vào cái ngày rạng rỡ nắng hè. Cô gái nhỏ hôm ấy đã đến với mảnh đất ồn ã, náo nhiệt này bằng tất cả trong veo của tâm hồn, bằng nụ cười tươi tắn nhất, bằng đôi mắt rạng ngời nhất. Nhìn dòng người chật chội vội vã qua lại phía trước, một chút lo lắng, một chút băn khoăn chợt dâng lên trong lòng. Nhưng với đứa trẻ 18 đang hăm hở vào đời đâu có thứ gì có thể lấy mất sự kiên định của một trái tim nhiệt huyết? Cứ đi rồi sẽ đến mà, phải vậy không?
Cứ đi rồi sẽ đến, phải, em tôi trước kia và cả bây giờ nữa vẫn chưa lúc nào hoài nghi. Nhưng em đâu biết phải đi bao lâu nữa, phải bước bao nhiêu bước nữa mới chạm được vào chữ "đến". Em của tôi ngày bước ra chốn kinh kì sáng rực kia tựa như viên ngọc sáng trong quý giá. Cuộc đời thương yêu và nâng niu cô bé của năm tháng ấy, chưa lúc nào để lại nơi tim em những vết hằn đau nhói, những vết xước khó lành. Cuộc đời bao dung chở che em, cho em được sống thật trọn vẹn với những hồn nhiên xưa cũ. Em cứ tưởng rằng mình sẽ mãi nhận được may mắn đó, cho tới khi em đặt chân tới đây...Hà Nội.
Hà Nội nhiều người quá, Hà Nội khác xa với nơi chốn quá đỗi thân quen của tuổi thơ em.
Hà Nội náo nhiệt lắm, cái không khí cuống quýt, bon chen lúc nào cũng bao trùm lên nơi này em chưa từng biết.
Hà Nội sao mà lạ lẫm đến thế, vì không có thứ em vẫn gọi là nhà, không có bố mẹ, không có cả những điều trước kia em chưa từng trân trọng.
Và Hà Nội cứ như thế, ghi dấu những ngày em cô đơn vào đời...

Bây giờ thì em đã biết, trưởng thành thực ra không phải quãng thời gian để người ta vứt bỏ mọi ưu phiền. Trưởng thành...kì diệu mà mang đầy sợ hãi. Phải từ bỏ, phải đối mặt khiến cô gái của tôi lo âu. Em vẫn nhớ vẹn nguyên cái cảm giác mong mỏi một vòng tay vững chãi đến thế nào khi mỗi buổi sáng phải chen lấn mệt nhoài trên xe buýt. Em cũng sao quên được sau những giờ học lại thấy bóng cô gái nhỏ một mình ngồi lặng im nơi góc khuất sân trường. Cô gái ngồi đó hướng mắt nhìn những bước chân bận rộn, những khuôn mặt tươi tắn lướt qua trước mặt mình.
Em đâu muốn ngồi ở đây, em cũng muốn được đứng dậy và bước đi như thế. Nhưng sao vậy em tôi? Cô gái của ngày xưa đâu rồi. Cô gái có ánh mắt trong trẻo luôn giang rộng vòng tay ôm lấy cuộc đời, cô gái ấy có một trái tim dũng cảm đáng ngạc nhiên. Thế mà giờ đây em đang băn khoăn về con đường của mình sao. Đây có đúng là thành phố mà em hằng mong ước được đặt chân? Giữa Hà Nội đất chật người đông em sẽ là ai đây? Em sợ bản thân mình mờ nhạt giữa bao người ấy để rồi không ai có thể nhìn ra em.
Hà Nội từng ngày qua hằn in bóng hình cô gái nhỏ đang bước từng bước thật chậm trên những cung đường mới. Hà Nội đã lấy mất của em bao thứ thân quen. Hà Nội đem đến cho em những lần đầu tiên em chưa từng biết. Hà Nội để em một mình lẻ bóng... Chông chênh...hoang mang...trống vắng... em tôi đã trải qua những ngày như thế. Nhưng...Hà Nội...chỉ cần nhắc tới cái tên sao vẫn thấy thân thương tới lạ.
Hà Nội với em vẫn là nơi chẳng thể ghét bỏ dù cho phải nếm qua những ngày tháng mệt nhoài. Giữa bao bon chen, vội vã, em vẫn luôn tìm ra một Hà Nội dịu dàng, bình yên khác, một Hà Nội của riêng em thôi, một Hà Nội cho tâm hồn em nương tựa, một Hà Nội để em thương nhớ.
Hà Nội đó, mong sao cho thanh xuân tươi đẹp của em được khắc chạm lên những dấu vết đậm sâu. Rồi cô gái của tôi sẽ không còn sợ nữa, em sẽ lớn, đủ dũng cảm, đủ cứng cáp để bước đi. Rồi sẽ có ngày em gọi hai tiếng "Hà Nội" như chính cách em gọi quê hương mình. Rồi nơi này một khi đã cùng em đi suốt chặng đường dài sẽ trở nên thân thuộc như hơi thở. Em thực muốn tin, một niềm tin tròn đầy như vậy.
Mong Hà Nội cho em tôi xin một vòng tay rộng mở, cho em nép vào một chút, chỉ một chút thôi, để ngày mai tôi lại được thấy nụ cười rạng ngời của cô gái ấy.
Tôi viết cho em nhân Hà Nội một ngày đầy gió. Tôi gửi em hay là đang gửi chính bản thân mình. Sau những ngày mưa đen ảm đạm, ánh dương rồi cũng sẽ ló rạng phương đông. Vậy nên...xin đừng lạc bước dù phải đứng giữa mịt mùng mây gió.
- Lam
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.


