Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình đầu tiên

2013-03-29 09:19

Tác giả:


Truyện Online 

Gặp gỡ để thanh thản bước tiếp, bắt đầu lại và sống tốt hơn.


Sài Gòn nắng như đổ lửa, khói xe ngùn ngụt. Từng dòng xe hối hả, thúc nhau tiến về phía trước, còi nguýt vang trong thảm cảnh kẹt xe. Giày cao gót, vest công sở và Lead đỏ, Thi cố nhích từng chút một trong khoảng không hẹp giữa đám người đông như kiến. Thi thoảng, vài chiếc xe sau tông nhẹ vào đuôi xe khiến cô chao đảo, mệt lả trong tiết trời 3 giờ chiều. Quệt vội mồ hôi ở trán, đẩy chiếc mũ bảo hiểm đỏ chót chốc chốc lại sập xuống vì mái đầu buộc khá cao lên, cô bẻ tay lái về phía căn hộ của mình sau khi thoát khỏi màn xe cộ dệt như lưới đánh cá. Thế nhưng vừa bẻ tay lái không được bao lâu, cô nghe tên mình được gọi lên đầy tha thiết từ phía sau: “Thi, Thi đợi tớ với!” Chuếnh choáng phanh gấp, ngoảnh đầu lại, cô liền thấy anh – người cô dặn mình phải cố quên hàng trăm lần, đang thở dốc và cười rạng rỡ.


mối tình đầu

“Ủa, Quân! Sao Quân ở đây? Quân biết tớ ở đây à?”

“Từ từ đã, Thi vẫn không sửa được cái tính hỏi dồn dập nhỉ”, anh đá mắt, trêu.

“Thắc mắc thì đành hỏi thôi, tớ nghĩ tính ấy chả có gì xấu”, cô nhún vai.

“Tớ đang đi công tác ở Sài Gòn, lúc nãy thấy Thi trong đám đông nên cố gắng luồn lách đuổi theo. Không mời tớ được ly nước à?”


Cô cười xã giao, mời anh về căn hộ của mình, lòng thầm thở dài, cuộc đời đúng là có những sự tình cờ chẳng bao giờ tránh được, đặc biệt là cuộc gặp gỡ với những người ta chẳng bao giờ muốn gặp lại dù chỉ một lần trong đời. Anh chạy xe song song cô, chặp hồi lại quay sang cười nhẹ trong làn gió khô khốc của chớm chiều Sài Gòn làm yêu thương bỗng chốc ngập ngụa trở về như xưa. Những năm tháng Đại học được tua chậm dần cùng màn nước mắt giăng tơ như mạng nhện, không biết anh có còn nhớ không chứ cô thì chẳng thể nào quên mối tình đầu đầy ích kỉ ấy.

Năm xưa, cô chân ướt, chân ráo vào Đại học, nhìn quanh lớp một lượt thấy chẳng thể hòa đồng cùng ai. Nói thế thôi chứ cô ăn nói và ngoại hình cũng được xếp vào loại khá, chỉ có điều tâm hồn là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy lạc lõng. Hồi ấy, cô có một cái đuôi rất dài là Lâm. Lâm mải miết đuổi theo cô, tìm mọi cách buộc cô phải chú ý đến anh. Tình yêu ấy dai dẳng khiến cả khoa ai cũng biết đến, nhiều người động viên cô đáp trả anh. Đành rằng Lâm là người tốt nhưng tốt không bao giờ là điều kiện để yêu, bởi tình yêu là thứ mù quáng hơn cả. Một năm chạy theo không kết quả, Lâm quay sang yêu người khác và bất đắc trở thành bạn thân của cô. Đôi lúc ngẩng mặt lên trời cao, nhìn những vạt mây diêm dúa nhào nặn hình thù kì quặc, cô tự hỏi lòng “tình yêu là gì? Có thể đến và đi nhanh như vậy sao?”.

mối tình đầu

Lâm chơi trong hội của Quân và… cô biết Quân. Anh là một công tử chính hiệu nhưng không giỏi giao tiếp, chỉ quen thân trong nhóm bạn riêng cùng quê. Thực ra cô không thân với Quân, chỉ có sở thích ăn uống và nói chuyện hợp nhau kì lạ. Nếu Quân hay im lặng nhìn người khác thì cô luôn mở lời, gợi chuyện. Nếu đi café, Quân gọi expresso thì cô gọi cappuchino và thường xuyên hoán đổi vị trí cốc để uống chung, vì cô và anh đều thích cả hai. Nếu vào yahoo, cùng online nhưng chẳng chat gì với nhau thì status là những câu thoại ngầm dành cho nhau. Lần đầu tiên cô chat với anh là lần anh dùng nick Lâm, cô ỉ ôi đủ thứ chuyện trong khi anh chỉ biết sử dụng các icon cười. Và rồi vào buổi chiều nhạt, trong trung tâm học liệu lộng gió, Quân nói thích cô và sẽ chờ câu trả lời của cô, bao lâu cũng được. Cô bỗng im bặt, hai má khẽ ưng ửng, cả vùng trời phút chốc đổi sắc hồng…

Nhưng cô còn muốn thử lòng anh nên chưa vội đồng ý. Có lẽ con gái là loài sinh vật kì lạ, bắt người ta đuổi theo dù lòng muốn rất quay lại nhìn. Hoặc thích pha trò để rồi bật cười trước phản ứng của người ta. Mỗi khi nhớ anh, tối chẳng tài ngủ được, cô lại nhắn tin cho anh những câu chẳng đầu, chẳng đuôi “Q ngủ chưa?”, đợi đến khi anh lo lắng hỏi cô có việc gì thì cô lại bảo “Q ngủ đi”. Nhiều lúc thấy anh hờ hững, cô lại tỏ ra thân thiết với bạn trai khác để anh phải bực mình hỏi cho ra vai trò của người ấy trong cuộc sống của cô, làm cô cười cả ngày. Biết anh thật lòng, nhưng không hiểu sao cô mãi im lặng, lầm lũi... Cô không hiểu bản thân đang lưỡng lự điều gì. Có cái gì đó quá khác biệt giữa hai đứa mà cô chẳng định nghĩa được, để rồi cô sợ sệt và lúng túng trước những câu tỏ tình mải miết của anh.


Đến lúc cô dẫn anh về nhà vì anh cứ nằn nặc đòi thế, anh trầm ngâm hỏi cô đúng một câu “nếu tớ ở rể thì tớ sẽ ở đâu đây?” khi lướt mắt nhìn quanh căn nhà bé, thì cô mới hiểu rõ sự khác biệt ấy. Mọi cảm giác yêu đương trong cô bỗng hụt hẫng và xót xa… Lâm từng nói rằng anh là đứa sống trong lồng kính từ nhỏ và tiêu chí về cô gái anh yêu là phải sinh trưởng trong một gia đình cơ bản. Mà gia đình cô thì làm gì có điều ấy. Cô luôn tự hào về sự hi sinh quá lớn của bố mẹ cho việc học tập của hai chị em, và chưa bao giờ nghĩ rằng người mình thích lại xem thường nó. Anh cần gì ở gia đình người yêu cơ chứ? Một sự chống đỡ tốt trong sự nghiệp hay khỏi phải phụng dưỡng bố mẹ cô khi về già?

Rồi anh dần dần đẩy cô ra, ra rất xa. Cô cũng chẳng buồn níu lại. Tình yêu trong cô chưa nở, cảm giác hạnh phúc cô chưa từng nếm trải đã chóng vánh biến chuyển thành vết cắt quá lớn. Giá như…cô chưa từng thích con người ích kỉ ấy. Và cũng thật may mắn khi cô chưa từng nói thích anh.

“Quân uống nước đi”, cô chìa lon coca mát về phía anh, ngồi bệt xuống salon phía đối diện và chăm chú nhìn anh. Làn da anh nâu hơn trước, mái tóc xoăn nay được chải chuốt gọn gàng, không còn dễ bị đánh rối bởi những làn gió se sẽ, làm anh bớt bội phần vẻ công tử. Hôm nay, anh vận áo sơmi kẻ sọc xanh da trời nhạt cùng jeans nom rất bụi nên cô cũng đoán định được anh đang đi chơi đâu đó, shopping hay café chẳng hạn.

mối tình đầu

“Thi nhìn tớ ghê quá!”, anh bỗng lên tiếng.

“Không, không…”, cô ngập ngừng rồi bối rối đứng dậy đi về phía cửa sổ, vén cánh màn cửa đang bay tự do trong gió, đưa mắt xuống khoảng sân bé tí ở khung chung cư và xa xăm, “trẻ con hồn nhiên Quân nhỉ, chúng không so sánh thiệt hơn như tụi mình”.

Anh dường như chẳng nghĩ gì nhiều, đối đáp không ăn nhập với vế trước, “sao ra trường Thi đổi số điện thoại liền vậy?”.

“Có một số mối quan hệ tớ không muốn giữ, có một số thứ tớ muốn bắt đầu lại”, cô cười nhẹ.

“Kể cả tớ?”

“Ừ”, cô quay lại nhìn anh, “bạn bè cũng chỉ chơi với nhau ở một vài giai đoạn cuộc đời thôi Quân ạ”.


Anh đưa tay đẩy đôi kính cận gọng đen lên nhìn cho rõ những ẩn ý trong câu nói của cô, nhưng mãi chẳng hiểu cô đang nghĩ gì, đành bẽn lẽn cười và húp vội ngụm coca. Trong ánh nắng dìu dịu, khuôn mặt cô hiện lên trầm tư như ngày tháng năm cuối Đại học, chẳng đổi.

“Hôm nay, tớ ăn ké cơm tối nhà Thi được không? Tớ ớn cơm trong khách sạn quá”, anh đổi chủ đề.

Cô trố mắt nhìn anh, cố vắt óc tìm cớ đuổi anh đi.

“Tớ buồn ngủ lắm, đêm qua tớ thức tậm 4 giờ sáng để làm bản chiến lược, nên định ngủ rồi ăn tối qua loa thôi Quân à.”

“Như vậy không tốt đâu, Thi phải ăn để lấy lại sức khỏe chứ.”

“Thì tớ định ngủ hai tiếng rồi xuống phố ăn gì đấy đàng hoàng.”


“Vậy Thi ngủ đi”, nói rồi anh đứng dậy, đẩy cô đến giường. Cô bèn sượng người hỏi vội “còn Quân?”. Anh cười cười đáp “tớ ngồi đây đợi, chả lẽ Thi không tin tớ?”.

“Không phải, chỉ là…”

“Được rồi. Tớ đợi được”, anh cắt lời cô ngay.

mối tình đầu

Chẳng biết ứng phó sao, cô đành nằm im trên giường, nhắm mắt nghe tiếng bước chân quanh phòng của anh cùng tiếng gió rít qua khe cửa anh vừa khép hờ. Sao anh bình thản như thế khi gặp cô, hay là ba năm trước anh không thích cô thật lòng? Những câu hỏi xưa cũ lửng thửng dắt cô vào giấc ngủ mê man…

Đi một vòng quanh căn hộ chán chê, anh ngồi xuống salon lại, uống cạn lon coca rồi ngáp dài vài cái sảng khoái cho qua cơn buồn ngủ trưa. Bất giác đơ đễnh đưa mắt quanh căn hộ lần nữa và ánh mắt anh rớt vội xuống cây violin đặt trên bàn kê gần giường ngủ. Không kìm được cơn tò mò, anh ráo bước về phía cây violin. Chiếc đàn nhẵn bụi ánh lên vẻ tự đắc vì được chủ nhân thường xuyên sử dụng. Cầm chiếc đàn lên, anh cố nhớ những mảng kí ức chập chọang. Rõ ràng ngày xưa cô không biết chơi đàn và ở một khoảng khắc nào đó cô từng nói “violin quá buồn dù có cố kéo những giai điệu tươi vui, tớ không bao giờ muốn học nó”. Ba năm, cuộc sống của cô đã xảy ra chuyện gì?

Lần ánh nhìn xuống khuôn mặt cô bình yên khi ngủ, vài sợi tóc rủ xuống mềm mại che vầng trán cao thông minh anh thường ấn vào khi muốn cắt ngang vẻ mặt tư lự của cô. Trong anh trỗi lên cơn thèm thuồng được vuốt khuôn mặt nhỏ đầy kiêu ngạo ấy nhưng lý trí anh nhanh chóng gạt phắt đi, anh quơ vội quyển sổ nhỏ trên bàn bước ngược ra salon. Ngồi phịch xuống, mở sổ tìm vài dòng chữ để đọc hòng xua đi những ý nghĩ lệch lạc.

“Ngày…tháng…năm…

Sonata ánh trăng và nỗi nhớ dịu dàng, anh đang làm gì?

Ngày…tháng…năm…

Cappuchino ngon, năm tháng Đại học có anh là hạnh phúc hay bất hạnh?

Ngày…tháng…năm…

Nocturne của Bach, mình không kéo được.


…”

Hóa ra là nhật kí của cô, anh thở dài. Sao chữ “anh” xuất hiện nhiều đến vậy? Người đó hẳn luôn rất quan trọng với cô. Trời dần tắt nắng, sương đêm dần buông xuống làm ướt át cả tâm trạng anh. Bao mùa nối tiếp nhau qua đi, chỉ còn những thứ thuộc về tình cảm chẳng phôi pha được.

Thức dậy uể oải sau giấc ngủ, cô vươn vai ngáp ngắn ngáp dài rồi khi sực nhớ ra anh đang ở trong nhà, cô hấp tấp chạy vội ra salon.

“À, Quân vẫn ở đây”, cô cười tươi rói.

Nhìn bộ dạng xuề xòa của cô sau khi ngủ dậy, anh phụt cười, “lần đầu tớ thấy Thi xấu vậy”.
Cô thẹn người, cúi mặt xuống bàn và bỗng…thấy quyển nhật kí của mình để mở trên bàn… Cơn bực tức trỗi dậy mạnh mẽ trong cô, cô giật quyển nhật kí, quát to lên, “sao Quân xem nó hả? Tớ không cho phép!”.

“Tớ… Tớ xin lỗi, tớ không cố ý”, hiểu tình hình, anh tắt vội nụ cười, da mặt chuyển sang xanh xám.

“Quân luôn vô lý như vậy từ ngày xưa đến giờ. Quân không bao giờ chịu nghĩ cho tớ cả…”, cô gằng giọng, vài giọt nước bắt đầu vươn vãi trên gò má. Những dư vị đau khổ vì tính ích kỉ của anh ám ảnh cô bấy lâu giờ vụn vỡ như mưa.

“Ngày xưa tớ làm gì vô lý với Thi? Tớ…tớ không biết…”, giọng anh thều thào, mất biến vào không khí trong tích tắc.

“Quân phủi tình cảm dành cho tớ như phủi thứ bụi dơ bẩn nào đó”, giơ tay chùi nước mắt, cô biến sắc lạnh lùng, “gia đình tớ không phải là gia đình cơ bản thì sao chứ? Chẳng lẽ những đứa sinh ra trong gia đình ấy không được phép thích Quân? Bây giờ, chắc Quân đã tìm được thứ mình cần ở một cô gái nào đó chứ gì… Tôi…tôi khinh Quân!”, nói rồi cô đi ra mở cửa, mệt mỏi nhìn anh, “Quân về đi. Tôi không muốn gặp Quân nữa”.

“Tớ là “anh” trong quyển nhật kí của Thi?”

“Thì sao, Quân định bỡn cợt tôi ư?”, cô cười chua chát.

“Không phải là Lâm?”

“Quân làm ơn về đi. Đừng làm tôi khổ sở nữa. Năm xưa, tôi thích Quân đấy, thì đã sao?”

Anh không nói gì, ôm chầm lấy cô, mặc cho cô ra sức đẩy anh ra. Cô òa lên nức nở, “Quân ôm tôi làm gì. Sao Quân đối xử với tôi như vậy”.

mối tình đầu

“Ngày xưa, Thi chỉ thích tớ còn tớ thì rất yêu Thi.”

“Đừng lừa tôi nữa, Quân khinh gia đình tôi cơ mà.”

“Là Lâm nói với Thi đúng không?”, giọng anh nhẹ nhàng.

“Có gì quan trọng đâu”, cô thôi nức nở, giọng thờ ơ.

“Lâm nói với tớ rằng Thi rất khổ sở trước tình cảm của tớ, Thi không biết đối xử với tớ sao…”, ngập ngừng đôi chút rồi anh đẩy nhẹ cô ra, cười buồn “tại sao Thi không nói với tớ là Thi… cũng có tình cảm với tớ?”.


“Tớ… sợ…”, cô ấp úng.

“Nỗi sợ hãi vô cớ ấy làm tớ và Thi mãi mãi lạc nhau, Thi biết không?”, anh buông đôi cánh tay xuống, đôi mắt trĩu nặng dằn vặt lên tiếng “Tớ…tớ sắp kết hôn rồi. Tớ…tớ cũng sắp làm bố rồi”. Và buồn bã bước nhanh ra cửa. Bỏ lại cô sau lưng, bỏ lại tất cả những thứ thuộc về quá khứ. Tình cũ vốn là thứ có ma lực rất lớn, không rủ thì nó cũng tự nhiên đến. Huống hồ gì anh còn yêu cô. Nhưng con anh thì có tội gì?

Tiếng cửa đóng sầm, cô đờ người lại, mọi thứ đắng ngắt. Cô khóc, tiếng khóc ngô nghê chảy từng vệt dài trên gò má. Chỉ vì sợ sệt cô đã đẩy mối tình đầu chưa bắt đầu đã vội kết thúc... Kí ức về ngày anh tỏ tình trong cơn gió lao đao đánh tan đám lá vàng chụm ba chụm bảy thành những đường li ti vẽ trái tim bất chợt nhạt nhòa.

Người ta có thể quên rất nhiều điều nhưng mối tình đầu thì chẳng thể.

Người ta có nhiều thứ để nhớ nhưng mối tình đầu là thứ nhớ nhiều nhất.


Tạm biệt anh, mối tình đầu… Cô phải mạnh mẽ lên thôi!

  • Gửi từ Di Thu
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top